Ba ngày .
Tin tức về việc từ chối hôn sự nhà họ Tống gần như lan trong giới.
Không ồn ào mặt báo.
trong những vòng tròn cần … thì ai cũng .
—
“Cậu điên ?”
Giọng vang lên trong điện thoại, đầy kinh ngạc.
“Từ chối Tống Cảnh Thâm? Cậu bao nhiêu xếp hàng còn tới lượt ?”
—
nhẹ.
“Vậy thì để họ lấy .”
—
“Cậu…” đầu dây bên nghẹn , hạ giọng, “An Nhiên, thật sự chứ?”
“Tớ bao giờ tỉnh táo như lúc .”
cúp máy.
Không giải thích thêm.
—
Cùng lúc đó.
Tầng cao nhất của tập đoàn Tống thị.
Không khí lạnh đến mức khiến dám thở mạnh.
—
“Tống tổng, đây là báo cáo quý—”
“Để đó.”
Giọng lạnh lùng cắt ngang.
Trợ lý im một giây, lặng lẽ đặt tài liệu xuống bàn.
Không dám thêm.
—
Mấy ngày nay.
Tâm trạng của Tống Cảnh Thâm .
Anh cửa kính, xuống thành phố bên , ánh mắt sâu thẳm.
Trong đầu hiện lên hình ảnh của hôm đó.
—
Bình tĩnh.
Lạnh lùng.
Xa lạ.
Không giống phụ nữ từng vì mà nhẫn nhịn tất cả.
“Cô thật sự đổi …”
Anh khẽ .
—
“Anh đang ai?”
Giọng nữ dịu dàng vang lên phía .
—
Anh . Lâm Nhược Vy bước , tay cầm hộp đồ ăn.
“Em mang cơm trưa cho .”
—
Ánh mắt dịu một chút.
… chỉ một chút.
“Để đó .”
Cô đặt hộp cơm xuống.
Ánh mắt khẽ lướt qua bàn việc, dừng ở điện thoại của .
Màn hình sáng lên.
Một tin nhắn.
Tên gửi: Lục An Nhiên.
—
Ánh mắt cô khựng .
“Tống tổng.”
Trợ lý gõ cửa bước .
“Có một buổi tiệc tối nay, bên đối tác mời, danh sách khách gửi sang.”
Anh gật đầu.
“Ừ.”
“Có… cô Lục.”
Trợ lý bổ sung.
—
Không khí trong phòng… chợt đổi.
Ánh mắt của Tống Cảnh Thâm khựng một giây.
Rồi nhanh… trở nên sắc bén.
“Cô sẽ đến?”
-Lunar Tear-
“Vâng.”
Một im lặng ngắn.
“Chuẩn xe.”
Anh .
“Anh định ?” Lâm Nhược Vy hỏi, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng chút căng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-toi-chet-chong-toi-dang-o-ben-nhan-tinh/chap-6.html.]
Anh cô .
“Có vấn đề?”
“…Không.”
Cô mỉm .
nụ đó còn tự nhiên như .
Tối hôm đó.
Buổi tiệc diễn tại một khách sạn 5 .
Ánh đèn lộng lẫy, tiếng nhạc du dương, những bộ lễ phục đắt tiền, những nụ xã giao hảo — tất cả tạo nên một bức tranh xa hoa quen thuộc.
Khi bước .
Rất nhiều ánh mắt lập tức đổ dồn về phía .
Không vì quá nổi bật.
Mà là vì là từ chối Tống Cảnh Thâm.
“Tới .”
Có thì thầm.
quan tâm.
Chỉ bình tĩnh bước , nhận ly rượu từ phục vụ.
“Lục An Nhiên.”
Một giọng trầm thấp vang lên phía .
.
Anh đó.
Tống Cảnh Thâm.
Ánh đèn chiếu xuống gương mặt , khiến đường nét càng thêm sắc lạnh.
ánh mắt còn giống .
—
“Trùng hợp nhỉ.”
.
“Không trùng hợp.”
Anh .
“Anh em sẽ đến.”
nhếch môi.
“Vậy ?”
Anh tiến gần.
Khoảng cách giữa chúng rút ngắn.
“Tin nhắn là em gửi?”
Anh hỏi.
“Ừ.”
phủ nhận.
“Có ý gì?”
đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm.
Rồi thẳng .
“Chỉ là nhắc một chuyện.”
“Chuyện gì?”
.
Rất nhẹ.
“Người đang tin tưởng.”
“Tốt nhất nên kiểm tra .”
—
Ánh mắt tối .
“Em đang ám chỉ ai?”
trả lời ngay.
Chỉ khẽ nghiêng đầu.
Nhìn qua phía .
Lâm Nhược Vy đang đó.
Ánh mắt chúng .
.
Nhìn .
“Anh thông minh mà.”
“Tự hiểu .”
—
Nói xong.
bước qua .
Không đầu.
Chỉ thêm một câu:
“À đúng .”
“Có những thứ… khi phát hiện .”
“Có thể sẽ chịu nổi .”
Không khí chợt lạnh .
Bàn tay của Tống Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t.
Ánh mắt dõi theo bóng lưng .
—
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy đang mất kiểm soát.