Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [Thập Niên 70] - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-03-20 14:11:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giang Minh Nguyệt định ăn một chiếc bánh bông lan thì tiểu Quý Hành Chi .

 

Nghe thấy tiếng của con, cô vội vàng chạy xem .”

 

Triệu Hồng mua thức ăn , Giang Minh Nguyệt ở nhà nên để bà địu con cùng.

 

“Tiếng vẫn vang dội đấy."

 

Quý Mẫn nhận xét.

 

Giang Minh Nguyệt định pha sữa cho con, cô Quý Mẫn đứa trẻ trong lòng.

 

“Để chị pha sữa cho nó."

 

Quý Mẫn , “Chị pha mà."

 

Mẹ Giang hỏi thăm mấy quán ăn nhỏ, nhưng những quán đó đều cần , đa phần là quán vợ chồng chủ, nơi thì cả gia đình cùng , nhu cầu thuê ngoài.

 

Còn những nhà hàng lớn hơn một chút, khi Giang đến ứng tuyển, họ yêu cầu bà thử tay nghề, nấu vài món .

 

tay Giang vẫn còn thương, lành hẳn, ngay cả việc cầm chảo đảo thức ăn cũng khó khăn, cái là ngay.

 

Khi hỏi, Giang thật thà bảo tay kh-ỏi h-ẳn, thế là đương nhiên bảo bà cứ về nhà dưỡng thương , bảo bà đừng vội tìm việc gì.

 

Người đều sợ Giang lúc việc xảy chuyện gì khác.

 

Mẹ Giang tuy trong ngành ăn uống lâu, nhưng bà cũng chẳng đầu bếp danh tiếng lẫy lừng gì, nhất thiết nhận bà bằng .

 

Trong thời gian Giang việc , Giang Minh Nguyệt cơ bản đều nhờ nhà họ Thạch mang tiền sang giúp.

 

gặp mặt Giang, cũng để Quý Trạch Thành tiếp xúc nhiều với bà, nên mới nhờ nhà họ Thạch đưa tiền hộ.

 

Mãi tìm việc, Giang đến nhà họ Thạch, than vãn về nỗi khó khăn của mặt bác gái cả Thạch.

 

“Đợi tay em kh-ỏi h-ẳn là thôi, giờ khỏi, dám dùng cũng là chuyện thường."

 

Bác gái cả Thạch an ủi.

 

“Có mấy quán họ tay em thương, họ cũng nhận."

 

Mẹ Giang , “Hay là tự mở một cái tiệm thôi, dù là tiệm sủi cảo cũng mở.

 

Các chị cho em mượn tiền thì kiểu gì cũng cho mượn, em bạn bè mà."

 

“Vậy em cứ xem thế nào."

 

Nghe , bác gái cả Thạch vẫn hề lỏng miệng.

 

Sau đó, Giang đương nhiên mượn tiền từ chỗ bạn bè, những như bà Kiều đều cho bà mượn.

 

Bà Kiều vốn tưởng Giang đến tán gẫu, ngờ là đến mượn tiền.

 

Bà Kiều kéo Giang góc, quanh một lượt.

 

“Chẳng Minh Nguyệt mỗi tháng đều đưa tiền cho bà ?"

 

Bà Kiều hỏi.

 

“Không mỗi tháng, đó ."

 

Mẹ Giang , “Tay vẫn khỏi, đợi khỏi chắc nó cho tiếp.

 

Đằng ngoại nhà thì đem hết tiền mở xưởng , tiền cho mượn mở tiệm.

 

mở một quán sủi cảo, cần xào nấu nhiều, gói sủi cảo sẽ tiện hơn."

 

“Dựng một cái sạp cũng mà, nhất thiết mở hẳn nhà hàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-xuan-hanh-phuc-sau-khi-doi-than-phan-thap-nien-70/chuong-335.html.]

 

Bà Kiều gợi ý.

 

sẽ trả tiền mà."

 

Mẹ Giang cam đoan.

 

“Không chuyện trả , mà là nhà nhiều tiền đến thế.

 

Bọn trẻ còn học, bao nhiêu miệng ăn trông chờ đấy."

 

Bà Kiều từ chối, “Con dâu bà chẳng cũng ?"

 

Mẹ Giang nhíu mày.

 

“Đi , nhưng nếu thì tiền còn chẳng đủ tiêu."

 

Bà Kiều , “Sao bà cứ nhất thiết nghĩ đến chuyện mở tiệm thế.

 

Nhiều mở tiệm, chỉ dựng cái sạp thôi cũng ăn mà."

 

“Chẳng là sợ quản lý đô thị ?"

 

Mẹ Giang lo ngại.

 

“Ở khu phố của bà chắc chắn quy hoạch một khu vực cho phép bày bán chứ."

 

Bà Kiều , “Khu phía Nam chúng còn chán, bắt nghiêm .

 

Có mấy khu phố còn chủ động vạch một vùng cho bày sạp đấy, bên chúng cũng mà."

 

“..."

 

Mẹ Giang xoa xoa thái dương, lời bà Kiều cũng tương tự như nhà họ Thạch, đều bảo bà tiên hãy dựng một cái sạp.

 

Mẹ Giang là hiếu thắng, nhưng thực sự còn cách nào khác, bà đành tìm đến Dư Xuân Hoa.

 

Dư Xuân Hoa giúp đỡ Giang, giúp bà đóng một chiếc xe đẩy, cuối cùng Giang quyết định theo lời bác gái cả Thạch là bán đồ kho.

 

Đồ kho mùi thơm hấp dẫn, một gia đình thích mua sẵn đồ kho bên ngoài về ăn.

 

Tự đồ kho ở nhà thì thứ nhất là chắc ngon bằng, thứ hai là tốn nhiều gia vị, tính chắc rẻ hơn mua.

 

Quý Xuyên ở quê gần một tuần mới trở về thành phố.

 

Quý lão phu nhân bảo bầu bạn với chị dâu cả Quý thêm mấy ngày.

 

Quý Xuyên chị dâu cả lải nhải bao nhiêu lời, đến phát chán cả .

 

Chị dâu cả Quý cũng chỉ mấy câu đó, đều là dặn Quý Xuyên về nhớ gửi tiền cho bà , bảo Quý Xuyên giúp bà vài câu .

 

Ban đầu chị dâu cả định bảo Quý Xuyên lén lấy trộm sổ tiết kiệm từ chỗ cả Quý, nhưng đó nghĩ thấy , nếu bà thực sự để Quý Xuyên , sớm muộn gì cũng phát hiện, lúc đó chỉ càng khiến cả Quý và những khác thêm tức giận mà thôi.

 

Sau khi về thành phố, Quý Xuyên xin nghỉ việc, tiếp tục ở công xưởng đó nữa.

 

Bản Quý Xuyên nghỉ, cộng thêm Quý lão phu nhân , chị dâu cả cũng lo lắng Quý Xuyên sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai lớn và chồng , nên ý của bà cũng là để Quý Xuyên nghỉ việc.

 

Quý Xuyên nghỉ việc thuận lợi, chẳng ai níu kéo cả.

 

Dẫu Quý Xuyên ở công xưởng cũng chẳng việc gì, ngược còn giống như một thiếu gia .

 

phận của Quý Xuyên nên cũng tiện gì nhiều.

 

Quý Xuyên , ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, nhiều việc cũng dễ giải quyết hơn hẳn, cũng cần tìm lý do hộ Quý Xuyên nữa.

 

Dù cơ bản đều mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng cũng cho lọt tai một chút, để thiên hạ khỏi bàn tán lưng rằng Quý Xuyên công việc, bảo lãnh đạo nịnh bợ nhà họ Quý.

 

 

Loading...