Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [Thập Niên 70] - Chương 378

Cập nhật lúc: 2026-03-20 14:14:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thím ba họ Thạch định lát nữa mới đến căng tin nhà máy, bà qua xem thử, an thực phẩm phép sai sót.

 

Đều là công nhân trong xưởng, ăn no cái bụng thì mới việc , cơm nước căng tin công nhân lấy cũng ít, ai lấy thêm thức ăn cơm cũng đều .”

 

“Phía Đại học Nam Thành ?”

 

Thím ba thắc mắc.

 

.”

 

Mẹ Giang hỏi, “Các em mở tiệm đồ chơi ở đó ?”

 

“Mở chứ ạ.”

 

Thím ba , “Mở từ hai tháng , ăn khá lắm ạ.”

 

Thím ba chú ba qua , một là các cán bộ giáo viên trong trường mua đồ chơi cho con cái, hai là các sinh viên cũng qua đó mua đồ chơi.

 

Tiệm đồ chơi ăn , tệ chút nào.

 

Chú ba xưởng của họ mở vài cửa hàng , còn thì chủ yếu là bán buôn ngoài cho khác bán lẻ.

 

Mở cửa hàng chuyện dễ dàng gì, mặt bằng, còn quản lý, chi phí các khoản.

 

Chú ba chủ yếu đang sắp xếp mở vài tiệm đồ chơi trong tỉnh, chú cũng đạo lý chậm mà chắc, dám bước quá dài, bước dài quá dễ xảy vấn đề.

 

“Mở từ hai tháng ?”

 

Mẹ Giang cau mày, “Sao chị nhỉ?”

 

“Ở đó quản lý cửa hàng trông coi mà.”

 

Thím ba , “Bình thường chúng em qua đó, chỉ một tiệm mà còn các tiệm khác nữa.

 

Ở Nam Thành hình như ba bốn tiệm gì đó, cũng nhiều lắm ạ.”

 

Thím ba chú ba , để khách hàng còn mua tiếp, nguyên liệu đều dùng loại , giá cả tương đối cao.

 

Giá cao thì những nhà nỡ mua cho con, lượng mua lẽ sẽ ít một chút, vì mở cửa hàng cũng thể mù quáng chạy theo lượng .

 

“Sao thế ạ?

 

Có vấn đề gì chị?”

 

Thím ba , “Chẳng lẽ nhà họ Giang định mở tiệm đồ chơi ở đó nên chị bảo bọn em đóng cửa ?”

 

“Không...”

 

Mí mắt Giang giật nảy một cái, “Không, bảo các em đóng cửa.

 

Minh Tâm , các em mở tiệm của các em, nó bày vỉa hè của nó.

 

Dù các em mở tiệm ở đó thì nó vẫn cứ đó bày vỉa hè.

 

Chị định gọi điện hỏi các em một câu thôi, chị còn đồ kho đây, thế nhé.”

 

Mẹ Giang cúp điện thoại, bà dám tiếp tục chuyện với thím ba nữa, bà sợ thím ba sẽ những lời khó .

 

Thực sự thì Giang luôn về phía nhà họ Giang, dẫn đến việc nhà họ Thạch theo phản xạ tự nhiên sẽ phản ứng xem liệu Giang vì nhà họ Giang mà định khó nhà họ Thạch .

 

Người nhà họ Thạch sớm chuyện vợ chồng Giang Minh Tâm khắp nơi tìm đầu tư xây xưởng đồ chơi , còn đem chuyện trò kể cho chú ba , ở đó giờ cái loại “mèo mả gà đồng" nào cũng đòi mở xưởng đồ chơi.

 

Chú ba chạy đến mặt Giang mà , theo chú thấy, Giang Minh Tâm nhà họ Thạch, quan hệ gì với nhà họ Thạch, nhà họ Thạch và nhà họ Từ cũng chẳng họ hàng thích.

 

Người nhà họ Thạch đương nhiên cần quan tâm vợ chồng Giang Minh Tâm gì, dù cặp vợ chồng bán đồ chơi bán đồ kho thì nhà họ Thạch cũng mặc kệ.

 

Buổi tối, khi thím ba ăn cơm xong, bà sang nhà thím cả, chuyện tiệm đồ chơi vẫn nên một tiếng với các chị em dâu khác.

 

Thím cả ngờ Giang Minh Tâm chạy đến gần Đại học Nam Thành bày vỉa hè bán thú nhồi bông, thật là...

 

“Quế Lan đặc biệt gọi cuộc điện thoại , chị chúng đóng cửa để cháu gái ruột của chồng chị bày vỉa hè ở đó ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-xuan-hanh-phuc-sau-khi-doi-than-phan-thap-nien-70/chuong-378.html.]

 

Thím ba hỏi.

 

“Chị thế nào?”

 

Thím cả hỏi.

 

“Em mới hỏi một câu như mà chị bảo đồ kho , chẳng trả lời em.”

 

Thím ba , “Chuyện nên với Minh Nguyệt một tiếng , Minh Nguyệt cũng đang ở gần đó.

 

Đám nhà họ Giang chắc sẽ đến mặt con bé mà quậy phá chứ, xưởng đồ chơi cũng phần của Minh Nguyệt mà.”

 

Thím ba tin tưởng nhà họ Giang, đám đó chẳng ai lành gì cả, chỉ bắt nạt Giang Minh Nguyệt thôi.

 

“Nếu thực sự là như ... thì quá đáng lắm.”

 

Thím ba , “ là nhà chúng đến đó mở tiệm đồ chơi mà.

 

Ngay cả khi chúng đến , địa bàn rộng lớn như , chẳng lẽ họ mở mà chúng mở .”

 

“Lý lẽ là như .”

 

Thím cả gật đầu.

 

“Hồi bố ốm chẳng thấy Quế Lan bỏ nhiều tiền như thế.

 

Lúc bố chồng chị ốm, chị bỏ tiền mua đồ ngon cho họ, còn chăm sóc họ tận tình, chạy đôn chạy đáo khắp nơi.”

 

Thím ba , “Nhà vất vả lắm mới khấm khá lên một chút, chị định bày trò .”

 

Thím ba càng nghĩ càng thấy Giang thể là ý đó, định kiến ăn sâu m-áu .

 

Trên thực tế, thâm tâm Giang đúng là ý nghĩ đó thật, nhưng bà cũng mối quan hệ của bà với nhà ngoại cho lắm.

 

Mẹ Giang nghĩ Đại học Nam Thành lớn như , các cửa hàng xung quanh cũng nhiều, chỉ Giang Minh Tâm mới đến đó bày vỉa hè.

 

Lúc thím ba những lời đó, Giang hoảng hốt .

 

Buổi tối, khi Giang bán xong đồ kho ở Đại học Nam Thành, bà vô thức đến cửa nhà Giang Minh Nguyệt.

 

Mẹ Giang vẫn đang đẩy chiếc xe, bà cánh cửa nhà Giang Minh Nguyệt, ánh đèn đang sáng bên trong mà thở dài một tiếng.

 

Giang Minh Nguyệt mới rời khỏi viện nghiên cứu, lúc cô thấy Giang thì Giang đang định đầu xe.

 

Thế Giang Minh Nguyệt và Giang bốn mắt , cứ như mà chạm mặt.

 

Đã gặp , Giang còn đang bán hàng, Giang Minh Nguyệt cũng tiện coi như thấy Giang.

 

“Muộn thế mới về ?”

 

Mẹ Giang hỏi.

 

“Vâng, con tăng ca.”

 

Giang Minh Nguyệt gật đầu, “Việc nhiều quá ạ.”

 

“Bác cũng mới bán xong đồ kho, về đây.”

 

Mẹ Giang .

 

“Vâng ạ.”

 

Giang Minh Nguyệt đáp.

 

Giang Minh Nguyệt bảo Giang nhà nghỉ ngơi uống chén , Giang cũng , hai cứ thế lướt qua .

 

Đường Trì tiễn Giang Minh Nguyệt đến cửa nhà, thấy Giang Minh Nguyệt sân, phòng khách mới rời .

 

lúc Đường Trì định về ký túc xá thì Giang gọi .

 

 

Loading...