Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 336

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-16 00:26:14
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Thừa nghiến răng : "Em và chị em cứu cô , nhưng cô trộm hết tinh hạch của bọn em, đó còn cố ý dụ zombie đến tấn công hai chị em em, nếu tình cờ gặp đội diệt zombie, bọn em mất mạng ."

 

Hạ Lạc Nhu , thành tiếng: "Còn chẳng là do hai ngu ngốc , hề cảnh giác với mới quen hai ngày như chút nào."

 

" lấy tinh hạch của hai cũng là để sống sót, gì sai ?"

 

"Hẳn là hai nên cảm ơn , vì dạy cho hai một bài học."

 

"Chỉ điều, hình như cũng chẳng tác dụng mấy."

 

liếc xéo Tùy Thất một cái: "Đây là đồ rác rưởi hai nhặt từ  về thế?"

 

Tùy Thất còn kịp trả treo, Diệp Tình ném cây gậy sắt trong tay về phía Hạ Lạc Nhu.

 

"A!" Hạ Lạc Nhu hoảng hốt né tránh.

 

Khi cây gậy sắt xoay tròn với tốc độ cao sắp đập đầu cô , một bàn tay đeo găng tay da màu đen vững vàng bắt lấy.

 

Viên Thiên Hạo, cũng là Viên trong miệng Dickson, ghế sô pha đối diện Hạ Lạc Nhu, đặt gậy sắt lên bàn .

 

Đối phương nghiêng đầu, Diệp Tình: "Trong hiệp hội lính đ.á.n.h thuê cấm ẩu đả."

 

Diệp Thừa mặt Diệp Tình: "Là Hạ Lạc Nhu gây sự ."

 

Diệp Tình trầm mặt Hạ Lạc Nhu: "Cô tưởng ai cũng lòng lang sói như , xin Tùy Thất ."

 

"Cô điên đúng !" Giọng Hạ Lạc Nhu trở nên ch.ói tai: "Cô ném gậy sắt mà còn bắt xin ?!"

 

Diệp Tình cũng cao giọng: " cô xin Tùy Thất !"

 

"Mọi ." Viên Thiên Hạo dậy khỏi ghế sô pha, điềm tĩnh : "Ân oán cá nhân của xin hãy tự giải quyết, phiền bàn chuyện chính ."

 

Hạ Lạc Nhu đột ngột đầu Viên Thiên Hạo: "Không nãy , bảo bọn họ cút , bao trọn chuyến bay ."

 

"Thật thể chịu nổi con ngu mà." Diệp Tình giật lấy gậy sắt trong tay Diệp Thừa định ném nữa, Tùy Thất an ủi vỗ nhẹ lên tay.

 

Diệp Tình dừng , ngẩng đầu cô.

 

Tùy Thất chớp mắt: "Đừng tức giận, để ."

 

Cô lững thững đến ghế sô pha đơn xuống, với Viên Thiên Hạo: "Bảo Hạ Lạc Nhu cút , cũng bao trọn chuyến bay ."

 

"Cô đang khùng điên cái gì thế?" Hạ Lạc Nhu trào phúng hỏi: "Cô bao trọn chuyến bay đến căn cứ Khôn Châu cần bao nhiêu vật tư ?"

 

dậy, Tùy Thất từ cao xuống.

 

"Nhiều hơn cả vật tư mà loại thật thà như các chỉ cắm đầu g.i.ế.c zombie, giành giật, trộm cắp, cướp bóc bỏ bụng cả năm."

 

Tùy Thất thèm liếc cô lấy một cái: " chuyện với cô, mong cô ngậm miệng ."

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

 

Hạ Lạc Nhu nổi đóa: "Cô là ai , cô dám chuyện với như ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay-xmzr/chuong-336.html.]

Tùy Thất khẽ: "Hạ Lạc Nhu lòng lang sói, còn ai đây nữa?"

 

Hạ Lạc Nhu: "Cô…"

 

"Suỵt." Tùy Thất giơ ngón tay lên đặt miệng: "Giọng cô còn khó hơn tiếng gầm của zombie nữa, nhanh ngậm miệng ."

 

Sắc mặt Hạ Lạc Nhu lúc trắng lúc xanh, chỉ Tùy Thất "cô" hồi lâu, cũng thêm chữ nào.

 

Tùy Thất Viên Thiên Hạo: "Bao trọn một chuyến giá thế nào?"

 

"350 món vật tư." Viên Thiên Hạo chi tiết: "Thức ăn, nước uống, vật tư y tế và vật dụng hàng ngày đều ."

 

Chậc, đúng là đắt c.ắ.t c.ổ thật đấy.

 

Nếu Hạ Lạc Nhu ở đây, chắc chắn cô sẽ mặc cả.

 

trong tình cảnh hiện tại, thể mất khí thế .

 

Thế là cô bình tĩnh ung dung : "Rẻ ?"

 

Năm còn trong phòng: "…"

 

Dickson âm thầm tán thưởng: Chị Tùy bình tĩnh thật, chắc chắn trong Kho Hàng Tuỳ Thân của chị ngập tràn vật tư, ngưỡng mộ quá .

 

Diệp Tình và Diệp Thừa lặng lẽ đến lưng Tùy Thất, thấp thỏm vẻ.

 

Khóe mắt Hạ Lạc Nhu giật giật.

 

Trên mặt Viên Thiên Hạo tràn ngập ý : "350 món vật tư thanh toán một , 9 giờ sáng mai khởi hành bằng máy bay tư nhân của hiệp hội lính đ.á.n.h thuê, thời gian bay bốn tiếng."

 

"Khoan ." Hạ Lạc Nhu nghiến răng: "Vật tư bao trọn chuyến bay , thể trả thêm."

 

Viên Thiên Hạo Hạ Lạc Nhu: "Cô Hạ, cô còn giảm giá bao trọn chuyến bay xuống còn 250 món vật tư, cho là cô thể lấy nhiều vật tư hơn ."

 

Tùy Thất khách sáo thành tiếng.

 

Hạ Lạc Nhu vạch trần, mặt đỏ bừng: " mặc cả nghĩa là thiếu vật tư."

 

giơ tay chỉ ba Tùy Thất: "Anh dáng vẻ nghèo kiết xác của bọn họ , giống vật tư ?"

 

Viên Thiên Hạo khoanh tay đặt lên đầu gối: "Cô Hạ, thể trông mặt mà bắt hình dong ."

 

Hạ Lạc Nhu lạnh: " chỉ , những thứ như cái nghèo, dù giấu thế nào cũng giấu ."

 

Tùy Thất dùng đầu ngón tay gõ lên tay vịn ghế sô pha: "Hạ Lạc Nhu, nếu cô chắc chắn như , dám cá cược với chúng ?"

 

Cô chậm rãi : "Cá xem rốt cuộc chúng thể lấy 350 món vật tư ."

 

Hạ Lạc Nhu xuống ghế sô pha: "Rõ ràng là thắng, tại cá cược với các ."

 

"Bởi vì…" Tùy Thất nhạt : "Nếu thắng, cô thể yêu cầu ba chúng một việc theo yêu cầu của cô."

 

Loading...