Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-04-02 20:31:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Tùng La qua bản đồ, chẳng buồn quan tâm đến việc máy bay của chỉ còn cách đích sáu bước, mà nhấc quân cờ của Tạ Phù Cừ b.o.m đ.á.n.h trở về, thẳng sáu ô.

“Lần tính cho .”

Nguyễn Ô Tước: “...Cái cũng ?”

Lý Tùng La khẽ : “Bởi vì với là cùng một nước mà~”

Tạ Phù Cừ thấy Lý Tùng La chuyện, cũng thấy nàng .

Hắn nghiêng đầu, cho dù thấy, vẫn mặt về phía Lý Tùng La, dáng vẻ như đang “”.

Trong bóng tối mờ ảo, càng nhiều hơn những “tầm mắt” vì thấy mà càng gắng sức “chăm chú” về phía Lý Tùng La.

Cảm giác chằm chằm mạnh mẽ đến mức ngay cả Lý Tùng La, vốn quen thuộc với sự chú ý của Tạ Phù Cừ, cũng cảm nhận .

Nàng liếc mắt sang bên, ánh mắt nghi hoặc lướt qua bóng sàn.

Đèn boong mờ, còn treo ở nhiều hướng khác . Bốn cái bóng của họ chồng chéo lên ánh sáng đối lập cắt , méo mó kỳ lạ.

Lý Tùng La chớp mắt, thu hồi ánh , cúi đầu giả vờ như chuyện gì, tiếp tục chăm chú bản đồ cờ bay.

Hai còn trong cuộc chơi thì nhận điều gì.

Nguyễn Ô Tước đầu hỏi Lâm Quý Hạ: “Vậy chúng cũng tính là cùng một nước chứ?”

Lâm Quý Hạ ném xúc xắc lên bản đồ, dứt khoát từ chối: “Không.”

Nguyễn Ô Tước cam lòng: “Ngươi xem, đại vương và—”

Nói đến nửa câu, bỗng giật nhận bản tên của ác quỷ !

Rõ ràng gã nhớ Lý Tùng La thường gọi tên ác quỷ đó mặt , nhưng cụ thể là gì, gã chẳng nhớ nổi.

bây giờ Nguyễn Ô Tước thể hỏi họ, cũng thể gọi thẳng Tạ Phù Cừ là “ác quỷ”.

Ngừng một hai giây, gã liền nhanh trí :

“Đại vương và phó thủ của nàng liên minh, chúng cũng liên minh, như thế mới công bằng.”

Lâm Quý Hạ vẫn mảy may động lòng:

“Liên minh hai hai, thì chỉ hạng nhất và hạng ch.ót. Ta tuyệt đối sẽ ch.ót.”

Nguyễn Ô Tước: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-149.html.]

Bọn họ cứ thế chơi mãi cho đến khi ánh bình minh le lói, mới kết thúc ván cờ bay căng thẳng đầy kích thích.

Lý Tùng La về nhất, Lâm Quý Hạ thứ hai, Tạ Phù Cừ nhờ điểm mà “Đại vương” Tùng La hào phóng tặng mới hạng ba, còn Nguyễn Ô Tước ngậm ngùi cuối.

Qua tới sáng, Lý Tùng La cũng mệt mỏi rã rời. Nàng cuộn bản đồ cờ bay , nhét túi đeo, vẫy tay chào Lâm Quý Hạ, trở về phòng để ngủ bù.

Mới vài bậc thang, Lý Tùng La buồn ngủ đến mức ngã quỵ.

Tạ Phù Cừ kịp thời đỡ lấy, dứt khoát bế nàng lên. Hắn còn lui sốt, nên cơ thể lạnh băng như thường lệ. Lý Tùng La áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c , cảm nhận một ấm gần giống như nhiệt của sống.

Nàng nhắm mắt, tay vắt ngang qua vai Tạ Phù Cừ, khẽ lẩm bẩm:

“Tạ Phù Cừ, ấm quá.”

Không đợi Tạ Phù Cừ trả lời, Lý Tùng La tự tiếp tục :

“Trận đại chiến diệt ma năm đó,【】 c.h.ế.t , Trọng Ký chỉ tiếp quản Cực Nam chi vực, mười tám tòa yêu thành của yêu giới thậm chí còn từng dựng tượng , nhưng Trường Ly trở thành hoàng đế tiên giới.”

“Trong bất kỳ âm mưu nào, kẻ lợi nhiều nhất, nghi ngờ gì, chính là hung thủ.”

Giọng nàng thấp nhẹ, vì mệt mỏi và khí huyết đủ, gần như mềm mại, tựa như lông vũ lướt qua vành tai Tạ Phù Cừ.

những lời nàng thể xem như đại nghịch bất đạo.

“Giờ chỉ còn một chuyện khiến chắc chắn tò mò: những bức tượng ở yêu giới khắc tên chúng , rốt cuộc mang gương mặt của ai?”

Tiếng của Lý Tùng La càng lúc càng nhỏ. Đợi đến khi Tạ Phù Cừ tới cửa phòng, nàng co , thật sự ngủ say.

Cánh tay đang ngủ giữ nổi, từ vai Tạ Phù Cừ trượt xuống.

Còn kịp rơi, mái tóc đen dày của trai quấn lấy, chậm rãi kéo trở bên cổ .

Có lẽ do thức đêm, Lý Tùng La ngủ vô cùng say.

Mơ hồ, nàng cảm thấy ý thức của phiêu đãng, rơi một nơi khác. Bên tai vang lên nhiều tiếng chuyện. Những âm thanh vô cùng nhỏ, Lý Tùng La lắng cẩn thận mới thể .

Phần lớn đều là giọng của các cô gái.

Trước mắt nàng thoáng hiện vài mảnh hình ảnh mơ hồ: nhiều nữ yêu mặc quần áo đang dâng lễ vật cho nàng, trong đó vài gương mặt vô cùng quen thuộc.

Lý Tùng La nghi hoặc ghé sát mặt gần những hình ảnh , quan sát một lúc, cuối cùng mới tìm thấy trong ký ức của những gương mặt —— chẳng chính là những nữ yêu mà nàng để ở thành Bạt Thiệt Địa Ngục !

 

 

Loading...