Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-04-05 09:25:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới những bản đồ , những sợi sáng màu trắng nhạt giống như rễ cây đa lan tỏa , nối liền tất cả, cuối cùng quy tụ quầng sáng trắng tượng trưng cho hệ thống.

Từ Lý Tùng La tay bóp mạnh, hệ thống đến giờ dường như vẫn khôi phục, trông vẫn bẹp dí.

Lý Tùng La một vòng quanh hệ thống, nghĩ đến vết nứt Tạ Phù Cừ, cuối cùng vẫn chẳng động thủ gì.

Giờ đây nàng thể hiểu tại Tạ Phù Cừ ngày cũng nhổ bỏ hệ thống . Khi đó lượng tín ngưỡng nhận còn nhiều hơn nàng gấp bội, mỗi ngày về thức hải đều thấy thứ , bực mới là lạ.

Nàng rời khỏi thức hải, tỉnh .

Trong phòng thắp đèn, ánh sáng trong trẻo từ khung cửa sổ mở rộng tràn , kèm theo từng đợt gió biển ẩm mặn.

Ánh sáng màu cam nhạt như rượu, chan hòa khắp căn phòng, ấm áp đến mức khiến lười biếng, ngỡ như bản say.

Lý Tùng La chẳng thấy ấm áp —— nàng gần như lạnh tê dại.

Nàng gạt đám oán khí quấn lấy xuống, cuối cùng mới thoát khỏi bóng tối mịt mờ, để hứng một chút ánh nắng.

Khuôn mặt lạnh lẽo của Tạ Phù Cừ vẫn áp gáy nàng, chẳng mảy may để tâm đến đám oán khí gạt bỏ đó đau khổ, bất động.

Lý Tùng La chạm lên má : “Hết sốt .”

Tạ Phù Cừ im lặng một lúc, đó chậm rãi buông tay. Tuy còn ôm c.h.ặ.t lấy nàng, nhưng vẫn gần, trán gần như chạm trán Lý Tùng La.

Lý Tùng La dậy, thấy mái tóc đen dài của Tạ Phù Cừ gần như trải kín cả giường.

Mái tóc khôi phục vẻ bóng mượt thường ngày, ánh nắng chiếu rọi toát một màu đen sâu thẳm đầy cuốn hút, tựa khối hắc diệu thạch khổng lồ chảy tràn, như một vòng xoáy sâu thấy đáy. Bất kể từ mái tóc Tạ Phù Cừ loại quái vật gì, cũng chỉ thể nghĩ: “Quả nhiên là thế.”

Lý Tùng La nhịn , đưa tay vuốt một cái lên mái tóc —— cảm giác khác hẳn với vuốt mèo.

Tạ Phù Cừ còn ôm lấy Lý Tùng La nữa —— bởi vì nàng hạ sốt.

Hạ sốt đồng nghĩa với việc còn ấm áp.

Dẫu , khi Lý Tùng La vuốt mái tóc , oán khí vẫn thuận theo bản năng quấn lấy ngón tay và cổ tay nàng.

Những sợi oán khí mảnh như tơ, bám sát làn da nàng kẽ hở, nhưng cũng tiến xa hơn, chỉ cẩn thận quan sát phản ứng của nàng.

Lý Tùng La hào hứng áp trán lên trán Tạ Phù Cừ, :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-151.html.]

“Cho ngươi xem một thứ mới mẻ nhé! Trước chắc ngươi cũng , thấy cái , ngươi sẽ nhớ gì đó.”

Nàng phòng , kéo oán khí của Tạ Phù Cừ trong thức hải của .

Khoảnh khắc oán khí tràn , cơn lạnh thấu xương khiến Lý Tùng La theo bản năng run rẩy. sự phấn khích lấn át cảm giác lạnh giá, nàng chỉ hai tấm bản đồ thu nhỏ xuất hiện trong thức hải của :

“Tạ Phù Cừ, ngươi xem! Đây là tín đồ của chúng !”

Thức hải là nơi quan trọng nhất của một tu sĩ, ngay cả đạo lữ song tu, đầu tiên bước thức hải của đối phương cũng trao lòng tin to lớn, đồng thời cần lâu để hòa hợp, mới thể thuận lợi tiến .

Lý Tùng La và Tạ Phù Cừ thì phiền toái .

Sự tương hợp bẩm sinh nơi linh hồn khiến bọn họ bước thức hải của thoải mái như bước chính thức hải của .

Thậm chí chẳng cần song tu kết khế, Lý Tùng La chỉ kéo Tạ Phù Cừ thức hải của , thì thức hải của như chú ch.ó nhỏ nhiệt tình chạy đến, hăng hái ghép cùng thức hải của nàng.

Quá trình ghép thuận buồm xuôi gió đến mức Lý Tùng La thậm chí nhận thức hải của mở rộng thêm một mảng lớn.

Con vốn luôn khao khát tất cả những gì lẽ thuộc về .

Lý Tùng La kéo Tạ Phù Cừ vòng quanh hai mảnh bản đồ của , ngay đó nàng mới nhớ , Tạ Phù Cừ thấy.

Hắn thể trông thấy thứ trong thức hải của nàng ?

Lý Tùng La chắc, đầu gương mặt : hàng mi dày rũ xuống, bóng mi là đôi mắt phượng xinh , tròng mắt vẫn mờ nhạt vô quang như thường, sắc màu nhạt nhòa.

Tựa như viên ngọc quý lãng quên trong năm tháng dài dằng dặc, dần mài mòn mất ánh sáng.

Lý Tùng La do dự: “Ngươi thấy ?”

Tạ Phù Cừ đáp: “Có thể cảm nhận .”

Có thể cảm nhận , nghĩa là thấy.

Tạ Phù Cừ thường ngày gì cũng ung dung thành thạo, đến nỗi Lý Tùng La quên mất chuyện thấy.

 

 

Loading...