Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-04-06 18:37:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Trọng Ký vượt qua Lý Tùng La, cửa viện. Lý Tùng La cũng đầu , chỉ thấy trong ánh sáng mờ tối, Tạ Phù Cừ đang dắt Nguyệt Sơn đó.

Tóc đen nhánh, y phục cũng đen tuyền, như thể sắp hòa những bóng tối xung quanh, khiến gần như phân rõ đường nét hình.

làn da trắng toát đến ghê , thậm chí còn trắng hơn cả bộ lông tuyết trắng của con mèo lớn bên cạnh; cho dù trong chỗ tối chút ánh sáng, phần da lộ vẫn hiện lên rành rành, rõ rệt khiến rợn ngợp.

Lý Tùng La lập tức nhảy khỏi ghế bằng rễ cây, chạy đến ôm c.h.ặ.t lấy eo .

Nàng tự dạo gần đây tăng cân đôi chút, sức nặng cũng hơn , thế nhưng khi nhào lòng Tạ Phù Cừ, chẳng hề nhúc nhích, ngược chính nàng dội đến chua xót cả sống mũi.

Nàng đưa tay sờ sờ ch.óp mũi, đưa lên chạm n.g.ự.c : cứng rắn hơn cả đá.

Tạ Phù Cừ đỡ lấy khuỷu tay nàng, hàng mi rũ xuống, ánh mắt từ xuống quét qua nàng——bóng tối chân lập tức tràn , hòa trong bóng của Lý Tùng La, quấn lấy vạt váy nàng mà mò dịch chuyển.

Hai khôi phục sự liên kết, cảm xúc lo âu trong lòng Tạ Phù Cừ nhờ cũng dịu bớt, sắc mặt từ “ khó coi” biến thành “bình thường khó coi”.

Lý Tùng La chẳng để ý đến sắc mặt , liền ba lời hai câu thuật yêu cầu của cổ thụ Trọng Ký cho Tạ Phù Cừ .

Bàn tay Tạ Phù Cừ vẫn đang đỡ khuỷu tay nàng, hàng mi nâng lên, về phía cổ thụ khổng lồ giữa sân, cách quá xa, mà một bên mắt vốn kém, chẳng thấy rõ ràng gì.

cảm nhận luồng yêu lực quen thuộc, quả nhiên là yêu quái từng quen ngày xưa.

Vài con Minh điệp ngửi t.ử khí Tạ Phù Cừ, nôn nóng bay vòng quanh gần đó, nhưng vì bên cạnh còn Lý Tùng La, nên dám đậu xuống.

Hơi thở của sống dù yếu ớt, nhưng đối với loài Minh điệp ưa thích t.ử vật, sự tồn tại của Lý Tùng La chẳng khác nào một ngọn lửa, mà ngọn lửa đang cháy ngay cạnh “thức ăn” mà chúng ưa thích nhất, khiến chúng chỉ dám từ xa, dám đến gần.

Lý Tùng La hỏi: “Thế nào? Ngươi định đồng ý chứ?”

Tạ Phù Cừ thu hồi ánh mắt, thản nhiên đáp: “Được thôi.”

Nguyện vọng cùng của kẻ sắp c.h.ế.t, đồng ý thì ? Huống hồ Lý Tùng La sẽ thích.

Cung nữ dẫn Tạ Phù Cừ y phục, để Lý Tùng La và Nguyệt Sơn ở trong sân.

Đám Minh điệp vốn còn lượn lờ nuối tiếc trung cũng đậu xuống cây Trọng Ký.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-204.html.]

Lý Tùng La nhất thời chuyện gì , liền nhịn mà bắt chuyện cùng Trọng Ký.

Lý Tùng La: “Ngươi Tạ… , tiền kiếp của bằng cách nào?”

Cổ thụ Trọng Ký mất chút thời gian hồi tưởng, chậm rãi đáp: “Ta nhớ rõ lắm, chắc là khi ngài mới đến yêu giới lâu.”

Ông nhận Lý Tùng La hiếu kỳ về tiền kiếp của , nên chờ nàng hỏi chủ động tiếp: “Khi ngài là ba giới đều tới, coi là kẻ mang thiên mệnh, ngay cả tiên tộc Cửu Trùng Thiên cũng ngài điều khiển.”

“Nói thì hổ thẹn, lúc đầu thật sự sợ ngài.”

“Sợ ?” Lý Tùng La nhớ tới ký ức từng thấy quỷ thuyền, cảnh giác hỏi : “Ngươi lưng đấy?”

Cổ thụ Trọng Ký: “…Thì cũng đến mức đó.”

Lý Tùng La khó hiểu: “Vậy ngươi sợ cái gì chứ?”

Trên gương mặt trẻ trung xinh của nàng tràn đầy nghi hoặc, hàng mày cong mảnh khẽ nhíu , dáng vẻ như thật sự chẳng thể hiểu nổi.

Câu hỏi đầy chân thành khiến Trọng Ký thấy biểu cảm ngây ngô mà đáng yêu, ông bất giác bật .

“Đại vương Tùng La, bởi vì ngươi sở hữu thần lực của kiếp , hẳn bao giờ gặp thiên địch, cho nên mới cảm thấy chẳng gì đáng sợ.”

khi đó vẫn là đại yêu tung hoành một phương, chỉ là một tiểu đội trưởng lẫn lộn trong đại quân phạt ma mà thôi. Thấy một vị thiên mệnh kiếm tiên, g.i.ế.c ma g.i.ế.c yêu tựa như c.h.ặ.t rau, thì sinh sợ hãi cũng là lẽ thường.”

Thực , đây là lời Trọng Ký cố ý giảm nhiều.

Ba ngàn năm , dù chi tiết ký ức phai mờ, nhưng nỗi khiếp sợ đối với nhân tộc thanh niên khắc tận xương tủy.

Đến nỗi khi thấy Lý Tùng La, ông từng sững sờ hồi lâu thốt nên lời, cứng đờ hệt như một cây thật sự.

Quả thật trong lời và cử chỉ của Lý Tùng La vẫn còn đôi chút kiêu ngạo. so với Tạ Phù Cừ của ba ngàn năm , kẻ coi chúng sinh chẳng khác cỏ rác, thì cái sự bướng bỉnh của Lý Tùng La bây giờ thể coi là dễ thương.

 

 

Loading...