"Thời gian kẻ tìm hạ độc, lúc đó các chung bàn ?"
"Ồ, nhớ , lúc đó chỉ là thôi, cứ tưởng là giả, ngờ là thật."
"Xem gia đình định đòi tiền kiểu gì nữa, ha ha..."
"Đòi cái rắm , trừ phi con trai ông cần cái công việc đó nữa..."
Lý lão đại thấy tiếng bàn tán trong đám đông, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, chuyện ông ngóng ?
Con bé Lưu Phỉ Phỉ từ bao giờ hợp tác với vợ lão nhị thế? Còn nhận sự che chở của Phó xưởng trưởng Lưu nữa?
Lý lão đại dám đắc tội Phó xưởng trưởng Lưu, dù quan hệ công việc của con trai ông vẫn ở trấn, mặc dù Phó xưởng trưởng Lưu là của xưởng dệt, con trai ông là của xưởng cơ khí, nhưng giữa họ luôn liên hệ, ngộ nhỡ Phó xưởng trưởng Lưu gọi một cú điện thoại qua đó, công việc của con trai chừng sẽ bay mất.
Lý lão đại nhíu mày, nhanh ch.óng suy nghĩ trong đầu cách giải quyết cho đắc tội Phó xưởng trưởng Lưu, đạt lợi ích lớn nhất.
Ông còn đang nghĩ cách thì Lý đại tẩu ghé tai Lý lão thái lầm bầm gì đó, Lý lão thái như tiêm m.á.u gà, xông về phía Lưu Phỉ Phỉ gào thét lên.
"Vợ lão tư, thằng tư nhà điểm nào với cô? Cô bảo con, nó đến chuyện đó cũng chẳng dám , cô còn đòi sống đòi c.h.ế.t đòi ly hôn với nó, lấy chuyện công việc uy h.i.ế.p nó, cái đồ đê tiện hổ nhà cô, cô..."
"Diễm Hồng, báo công an!"
Sắc mặt Phàn Thanh Nhất đột nhiên đổi, lập tức lên tiếng cắt đứt lời Lý lão thái.
Sắc mặt Giang Diễm Hồng cũng đổi, bà rõ chuyện giữa Lưu Phỉ Phỉ và Lý lão tư, nhưng Lưu Phỉ Phỉ là thế nào bà cũng , cô và chị dâu hai đều là những nhà họ Lý hãm hại!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-con-gai-nguoi-me-huong-xa-hoi-cam-dao-sat-phat-tu-phuong/chuong-206.html.]
"Được!"
Giang Diễm Hồng nghiến răng lườm Lý đại tẩu một cái thật sắc, đừng tưởng bà thấy chính là Lý đại tẩu gì đó với Lý lão thái, bà mới đột nhiên phát điên như .
Lưu Phỉ Phỉ tức đến mức run rẩy.
Lưu Thừa Tài bảo vệ cô, ánh mắt mang theo sát khí sắc lẹm quét qua nhà họ Lý.
Phàn Thanh Nhất lạnh lùng Lý lão đại.
"Các to chuyện thì chúng cho to luôn, hậu quả các tự gánh lấy! Còn nữa..."
Cô tiến lên một bước, an ủi bóp nhẹ tay Lưu Phỉ Phỉ, về phía Lý đại tẩu.
"Tại bọn họ ly hôn, chắc bà là rõ nhất, Thẩm Đại Hoa."
Lý đại tẩu né tránh ánh mắt: "Cô nhăng cuội gì thế? Cũng chẳng bảo lão tư đ.á.n.h nó, là chính lão tư tự đ.á.n.h đấy chứ..."
"Nó là tự đ.á.n.h, nhưng bà xúi giục thì nó dám động thủ ? Không các dạy nó quỳ xuống mặt bao nhiêu để cưỡng ép đạo đức, thì nó dám chạy đến quỳ cổng khu nhà để gia đình Phỉ Phỉ trở thành trò cho thiên hạ ?"
Phàn Thanh Nhất nhạo: "Không các bày đủ trò thâm hiểm, thì bọn họ ly hôn ? Lão thái thái, khi trách khác thì hãy kỹ con trai cả và con dâu cả của bà , bọn họ thì lão tư nhà bà ly hôn ? Con trai thứ hai của bà thể giận bà đến thế ? Có thể dỡ cả mái nhà ? Bà... thể trở thành trò cho mười dặm tám làng ?!"
Chỉ là ly gián mà thôi.
Nghĩ là cô đây , nên bây giờ cũng chắc?
[Trích