Chi phí thận đắt đỏ, nhưng vạn hạnh là trang sức của cô đều gửi ở ngân hàng, chuyện của cha liên lụy đến con cái, cho nên cô mới giữ những thứ đó.
Mẹ , chỉ cần cô giữ vững tiền , đời tuy cô thể đại phú đại quý như nữa, nhưng ít nhất cũng thể giữ mạng!
Bảo cô đừng mưu cầu cơ thể khỏe mạnh như bình thường nữa.
Chỉ cần thể sống, khổ một chút thì khổ một chút.
Cô đều ghi nhớ cả.
ơi, trai trông vẻ thất vọng, là vì cô mới trở nên như bây giờ, cô thực sự đưa cho một xu nào ?
Hay là cô lấy một con giáp đổi lấy tiền để trả tiền thuê nhà?
Anh trai dù cũng là sinh viên nghiệp Đại học Nhân dân, đến lúc đó tìm một công việc nuôi sống cô và đứa cháu nhỏ chắc thành vấn đề... nhỉ?
Lận Kha thầm nghĩ.
Nghĩ xong lắc đầu: "Không , dặn , lời của ai cũng thể tin, kể cả trai, vẫn nên hỏi ý kiến mới quyết định."
Lận Kha gọi điện đến nhà tù, chuyện với Lận thì thông báo Lận tranh thủ lúc dạo định vượt ngục, nhốt phòng biệt giam, ít nhất bảy mươi hai giờ mới thả .
Lận Kha tính toán thời gian, định vài ngày nữa mới gọi .
Chưa kịp gọi cuộc điện thoại đó thì hai em cùng với Lý Nguyên Bảo bệnh viện đuổi ngoài.
"Trong tài khoản hết tiền mấy ngày , giục mấy mà cứ khất khất lượt, dù cũng là đại thiếu gia, đại tiểu thư của Lận thị, nỡ mặt dày mày dạn ăn ở ở đây thế?"
Người của bệnh viện lộ mặt, mà là mấy bảo vệ gác cổng đuổi .
Lời cực kỳ khó : "Người cần mặt, cây cần vỏ, Lận thị đường đường chính chính mà dạy dỗ con cái mặt mũi gì thế ..."
"Người mới cần mặt cần vỏ, ... là nhân yêu, thể cần!"
"Nhân yêu gì chứ? Đó là thái giám! Loại thái giám giống..."
Phụt! Phụt!
Chương 369 Trách móc lẫn
Mấy tiếng nhạo vang lên trong hành lang, chẳng mấy chốc vây kín khán giả xem kịch.
Lận Chử Thần mặt mũi xanh mét, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m trừng mắt mấy tên bảo vệ đang vứt đồ đạc của ngoài, giận dữ : "Lận thị của sụp nhưng còn , đợi vực dậy Lận thị, tuyệt đối sẽ tha cho các !"
"Chà chà, đại thiếu gia phát uy kìa! sợ quá cơ."
"Thế thì nhanh lên đấy, mấy em đều ngoài bốn mươi năm mươi cả , đừng đợi đến lúc chúng bảy tám mươi tuổi mà vẫn còn rống lên câu !"
"Ha ha ha ha..."
Câu dứt, những xem náo nhiệt xung quanh càng hăng hơn.
"... Anh ơi!"
Lận Kha đỏ mắt chạy , thấy cảnh tượng ở đây, bước chân khựng .
Lận Chử Thần lạnh lùng cô: "Em qua đây gì? Xem trò ..."
"Ơ, Lận đại thiếu chẳng thương yêu em gái nhất ? Sao lời như ?"
"Cô chẳng đến xem trò , tiền trong tài khoản của cô còn hết sớm hơn các một chút, những ngày qua cô tiêu là tiền điều dưỡng của các đấy, giờ hết tiền , cô đuổi cùng các , hoặc là... quăng ngoài?"
Bác bảo vệ ha hả, còn híp mắt hỏi bọn họ: "Các tự , là để chúng quăng ngoài?"
"Anh Chử Thần, cô em gái của kìa, trong tay khư khư giữ tiền chịu nộp, còn tiêu tiền của chúng , thật là giỏi quá ." Lý Nguyên Bảo bên cạnh Lận Chử Thần, bĩu môi chế giễu Lận Kha.
Lận Kha lườm cô một cái: " và trai mới là một nhà, cô bớt ở đó mà khích bác ly gián ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-con-gai-nguoi-me-huong-xa-hoi-cam-dao-sat-phat-tu-phuong/chuong-471.html.]
"Được thôi, khích bác ly gián, cô lấy tiền , chúng đều đuổi ngoài nữa."
Lận Kha lên tiếng, ủy khuất Lận Chử Thần, dáng vẻ như bắt nạt.
Lý Nguyên Bảo đảo mắt một cái.
là bệnh, còn tưởng là cô em gái ruột thịt Lận Chử Thần đặt đầu quả tim ?
Tự chuốc nhục nhã!
Quả nhiên, Lận Chử Thần lên tiếng hỏi Lận Kha: "Nếu em lang thang ngoài đường thì lấy tiền , lấy tiền thì đừng theo bọn ."
"Anh ơi?!"
Lận Kha chút thể tin nổi, trợn tròn mắt Lận Chử Thần.
Lận Chử Thần liếc cô: "Lận Kha, vì em mà biến thành thái giám! Thành trò cho cả kinh thành! Bảo em lấy chút tiền thuê nhà mà em còn bộ ủy khuất cái gì với ?! Hả!"
Lận Chử Thần vốn định dỗ dành Lận Kha để cô lấy tiền.
mắt thấy sắp đuổi ngoài mà cô vẫn khư khư giữ lấy chút tiền đó chịu buông, đột nhiên mất sạch kiên nhẫn!
Anh là vì ai mà biến thành bộ dạng ngày hôm nay?
Nhà họ Lận vì ai mà tan đàn xẻ nghé?!
Thậm chí, Lận thị cấp đột ngột nhắm , phá sản thanh lý, cũng đều vì ai?!
Vì cô, Lận Kha!
Tất cả đều cô hủy hoại !
Cô như chuyện gì, còn ngây thơ, đương nhiên mà vọng tưởng nhận sự che chở của bọn họ?
Dựa cái gì?!
Anh nợ cô ?!
Anh nợ!
"Lý Nguyên Bảo, chúng ."
Nói xong những lời , Lận Chử Thần ánh mắt lạnh nhạt, sâu Lận Kha một cái gọi Lý Nguyên Bảo, nhấc chân bỏ .
Tuy coi thường cha Lận vì hành vi bỏ vợ bỏ con, tiểu nhân.
cha Lận thể tay trắng dựng cơ đồ, trong chảy dòng m.á.u của cha Lận, chắc chắn cũng thể!
Bỏ phận đại thiếu gia họ Lận, vẫn là sinh viên khoa Tài chính của Đại học Nhân dân, cái nhạy bén về tình hình kinh tế, phát triển ngoại thương.
Cha Lận ở công ty luôn chèn ép , chẳng vì thiên phú cao, sợ đoạt quyền ?
Lận Chử Thần hít sâu một , nghĩ đến một câu cổ ngữ, cảm thấy đặc biệt phù hợp với cảnh hiện tại của .
'Đặt chỗ c.h.ế.t mà đó mới sống'.
Lý Nguyên Bảo "ây" một tiếng, vượt qua Lận Kha đuổi theo Lận Chử Thần: "Anh Chử Thần, chúng thực sự quan tâm đến em gái nữa ?"
"Cô nhiều tiền hơn chúng , cô lo cho cô chẳng thà lo cho đêm nay chúng ngủ ở ?" Lận Chử Thần lạnh giọng .
Thấy trai ruột thực sự bỏ mà , Lận Kha bàng hoàng và hoảng sợ.
Những tiếng chỉ trỏ, bàn tán xung quanh ồn ào truyền tai cô: