Nghe Tiếng Lòng Con Gái, Người Mẹ Hướng Xã Hội Cầm Dao Sát Phạt Tứ Phương - Chương 548

Cập nhật lúc: 2026-02-10 14:43:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáu tiếng , máy bay hạ cánh xuống Kinh Thành, Tống Thành Nhiên dẫn theo Giang Diễm Hồng tới đón .

 

Trên đường về với mấy : “Mẹ cháu ở nhà chuẩn cơm nước , cháu nhà hàng ăn, cháu ở Hương Thành lâu như , về nhà chắc chắn ăn vài miếng cơm nhà...”

 

Mấy mới về đến nhà, điện thoại trong phòng khách reo vang liên hồi.

 

Tống Thành Nhiên vẻ mặt bất đắc dĩ, Giang Diễm Hồng cũng nhíu mày, bộ dạng đau đầu giải thích với Phàn Thanh Nhất: “Mấy nước ngoài hiểu lời từ chối ? Đã rảnh mà một ngày cứ gọi bảy tám cuộc điện thoại, thật là...”

 

Chương 419 Quyết định tại chỗ

 

“Thành Nhiên , bảo họ là mười giờ sáng mai, thời gian chúng định, địa điểm họ định.” Lý San Hô lập tức .

 

Tống Thành Nhiên cô: “Thời gian ngắn như , em...”

 

“Đừng lo lắng, khi về em liên lạc với một thầy giáo ở khoa Thông tin của chúng em mới du học về . Em nhắc đến là thầy ngay là ai, thầy phân tích tác phẩm đạt giải của cũng kiến giải, chiều nay chúng thể cùng nghiên cứu.” Lý San Hô giải thích.

 

Tống Thành Nhiên khẽ thở phào một : “Được, sẽ phản hồi cho họ ngay.”

 

Đối phương nhận câu trả lời hẹn gặp ngày hôm của thì mừng rỡ như điên, nhưng cũng từ sự đổi thái độ của Tống Thành Nhiên mà nhận điều gì đó, dò hỏi: “Tống , nhà chuyện gì vui ? Giọng của vẻ vui mừng...”

 

Tống Thành Nhiên kinh ngạc Lý San Hô, Lý San Hô lắc đầu.

 

Xí xóa cho qua đối phương cúp điện thoại, Tống Thành Nhiên khổ.

 

“Có để lộ cảm xúc ngoài quá ?”

 

Lý San Hô gật đầu lia lịa: “Không , đến lúc đó cứ tập trung kỹ thuật, cần tiếp khách, tiếp khách em! Nếu còn Tô Minh Hách...”

 

“... Lý Đậu Đậu, em chắc chắn là Tô Minh Hách thích hợp để tiếp khách ngoại giao ?” Lý Trân Châu khoanh tay n.g.ự.c, như liếc em gái.

 

Lý San Hô nghẹn lời, ánh mắt rơi lên Phàn Thanh Nhất và Lý Văn Phong, đôi mắt to tròn xoe chuyển động hai vòng, hì hì hì lao tới.

 

“Mẹ, quản lý đó của cho con mượn dùng hai ngày ?”

 

Phàn Thanh Nhất khẽ : “Mượn hai ngày?”

 

Lý San Hô “A” một tiếng, ngón tay cái bấm đốt tính toán, bày bộ dạng tính toán chi li: “... Lao động miễn phí mất tiền, mượn mấy ngày là bớt mấy ngày tiền công, để con tính xem...”

 

“Phụt”

 

Lý Trân Châu đưa tay, chỉ hư Lý San Hô: “Em đổi tên thành Lý Keo Kiệt luôn .”

 

“Nhị tỷ, em nhớ chị kiếm thêm bên ngoài mà, chi viện cho em một chút ?” Lý San Hô lao tới, ôm lấy cánh tay Lý Trân Châu, mặt cọ cọ lên cánh tay chị.

 

Lý Trân Châu: “...”

 

“Nhị tỷ...”

 

“Cho cho cho, nhị tỷ đưa cả mạng cho em luôn đấy.” Lý Trân Châu vẻ mặt chịu nổi, đẩy cái mặt đang kiễng chân hôn môi của Lý San Hô .

 

Lý San Hô hì hì một câu: “Yêu chị lắm nha.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-con-gai-nguoi-me-huong-xa-hoi-cam-dao-sat-phat-tu-phuong/chuong-548.html.]

Giây tiếp theo, bỏ mặc chị, chạy đến mặt Lý Lưu Ly, nắm lấy tay chị, "chụt" một cái lên mu bàn tay, ngẩng đầu chớp chớp đôi mắt long lanh: “... Đại tỷ?”

 

Lý Lưu Ly suýt nữa thì cho hình, trong mắt đầy ý : “Đậu Đậu, em thì chị và nhị tỷ của em chắc chắn cũng sẽ dốc sức giúp đỡ mà, thật sự cần hy sinh lớn như thế ...”

 

Nói xong, hiệu cho Lý San Hô: “Tay của chị cả ngày rửa ...”

 

Lý San Hô phối hợp nhíu mày ghét bỏ, “A” một tiếng.

 

Cả nhà đều cô chọc .

 

“Cơm nước xong , mau rửa tay ăn cơm, ăn chuyện.” Tống thẩm thúc giục .

 

Cả gia đình quây quần bên , ăn bữa trưa muộn mất vài tiếng đồng hồ, kể về những chuyện kinh hiểm kích thích ở Hương Thành, sắc mặt Tống thẩm và Giang Diễm Hồng đổi liên tục theo câu chuyện.

 

Cuối cùng, Tống thẩm cảm thán: “Con sống đời luôn chuyện chuyện xảy , gì quan trọng bằng việc bình an khỏe mạnh, bệnh tai mà sống...”

 

Mấy lớn , Lý Văn Phong vài câu, khí sôi nổi trở .

 

Ăn xong bữa trưa, tất cả nghỉ trưa, Lý San Hô và Tống Thành Nhiên mang theo tài liệu đến nhà thầy giáo.

 

Máy tính nhà thầy giáo đủ mạnh, ba lái xe chạy thẳng đến Đại học Q, mượn máy tính của trường, Tống Thành Nhiên mới đem tác phẩm của trình hiện chỉnh mặt hai .

 

Thầy giáo chương trình vận hành hảo, mừng rỡ như điên.

 

Thầy nắm lấy cánh tay Tống Thành Nhiên, giọng kích động: “Tống đồng học, cái tiểu chương trình em nghiên cứu quá tính khả thi , thầy đề nghị em bán đứt, chúng thể tự nghiên cứu phát triển, dựa Đại học Q chúng ...”

 

Thầy , buông Tống Thành Nhiên , vỗ vỗ đầu hai cái.

 

“Nhìn thầy , em còn của Đại học Q chúng . Em đợi đấy, tối đa hai ngày, thông báo tuyển thẳng thạc sĩ chắc chắn sẽ gửi tới tận tay em, đến lúc đó em theo thầy, thầy trò chúng cùng ...”

 

Nói xong dừng , Lý San Hô một cái, Tống Thành Nhiên, giơ tay thề: “Các em yên tâm, thầy tuyệt đối sẽ tham đồ đồ của các em, tên thầy cũng thể cần ghi . Nếu các em tin , thầy còn thể...”

 

“Thầy Dương, cần , chúng em tin tưởng thầy.”

 

Lý San Hô và Tống Thành Nhiên , ngăn cản sự tự chứng minh của thầy Dương.

 

Thầy Dương , với hai : “Họ đang nóng lòng mua bản quyền từ tay Tống đồng học, đem về cũng là để nghiên cứu phát triển hai. Tiểu chương trình hiện tại chỉ thể trò chuyện trong phạm vi hạn định, nếu sửa đổi chương trình, cộng thêm mạng lưới, chúng thể mở rộng từ một phòng máy đa phương tiện bộ khoa Thông tin, mở rộng bộ Đại học Q, bộ Kinh Thành, bộ miền Bắc, bộ Trung Quốc...”

 

Năng lượng mang trong đó căn bản chỉ đơn giản vài câu là thể miêu tả hết .

 

Thầy Dương càng càng hưng phấn, ánh mắt Tống Thành Nhiên rực rỡ đến mức gần như thiêu đốt .

 

Tống Thành Nhiên chút tự nhiên né tránh.

 

Thầy Dương ha ha lớn: “Lý đồng học, họ của em thật sự lợi hại, kém gì em .”

 

Lý San Hô Tống Thành Nhiên, vẻ mặt đầy tự hào.

 

Tống Thành Nhiên mặt đỏ bừng lên, cảm thấy khen ngợi lộ liễu như thật là chút ngượng ngùng.

 

Ba bắt đầu nghiên cứu về việc để bán quyền sử dụng thời hạn cho nước ngoài...

 

 

Loading...