Nghe Tiếng Lòng Con Gái, Người Mẹ Hướng Xã Hội Cầm Dao Sát Phạt Tứ Phương - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:20:29
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Có việc, cứ về ."

 

Đôi mày Lý Văn Phong khẽ nhíu , ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

 

"Anh hai, đây là xe của bộ đội ? Đến đón về ?" Lý lão tam chút kinh ngạc, chẳng lẽ hai thăng chức , xe đưa xe đón luôn?

 

Lý Văn Phong liếc ông một cái, lên tiếng bảo những tiễn chân giải tán.

 

Lý Nguyên Bảo trừng mắt chiếc xe đó.

 

"Anh, thế là tạm thời nữa ?"

 

Lý Văn Phong gật đầu.

 

"Được, thế lúc nào gọi bọn em đấy, để bọn em còn tiễn ."

 

Lý Văn Phong mắng vài câu, đuổi giải tán, dẫn chiếc xe Jeep thẳng về phía nhà bà thím Tống.

 

Bà thím Tống xuống sân bao lâu, thấy tiếng gõ cửa, mở thấy Lý Văn Phong thì ngạc nhiên: "Văn Phong, đây là..."

 

"Thím ơi, cho cháu mượn cái sân vài câu."

 

Bà thím Tống liếc chiếc xe Jeep màu xanh đỗ ở cửa, vội vàng gật đầu: "Được , các cháu cứ , thím ngoài đợi với vợ cháu."

 

"Vâng, phiền thím ạ."

 

Trên xe Jeep bước xuống hai , chào bà thím Tống một cái: "Làm phiền thím quá."

 

Bà thím Tống xua tay lia lịa, đợi họ trong mới khép hờ cổng sân, chuyện với Phàn Thanh Nhất ở cửa đợi.

 

Trong sân, Lý Văn Phong thấy ý định của hai thì sắc mặt .

 

"Bây giờ xuất phát luôn ?"

 

"Bây giờ, lập tức, ngay tức khắc."

 

Lý Văn Phong nhíu mày: "Có thể cho nửa ngày ? đưa vợ con lên tàu Bắc Kinh, đảm bảo sẽ lỡ..."

 

"Lý Văn Phong!"

 

Người đàn ông đầu lông mày sắc như d.a.o, vẻ mặt lạnh lùng cắt ngang lời : "Đây là nhiệm vụ! Không chỗ để mặc cả!"

 

"Lão Từ."

 

Người còn thái độ nhẹ nhàng hơn một chút: "Văn Phong, tại đưa vợ lên tàu, vợ ốm ?"

 

Lý Văn Phong tóm tắt đơn giản tình hình gia đình, bày tỏ nguyện vọng đưa vợ con theo quân ngũ.

 

Người đó mỉm : "Cái thằng đúng là giống đa tình! Đi theo quân ngũ cũng , đợi nhiệm vụ về, tư cách chắc chắn , nhưng đó, là cứ để vợ ở quê nhà..."

 

Lý Văn Phong lắc đầu từ chối.

 

Người đàn ông tên lão Từ kêu lên một tiếng: "Cậu đúng là cái đồ đầu bò! Lão Phùng, xem ông cứ nhất quyết chọn nó gì!"

 

"Được , cứ để vợ , thuê một chỗ ở làng gần đó cũng ."

 

Lão Phùng mỉm : "Nhiệm vụ ở phía Tây Nam, ngược đường Bắc Nam, thời gian gấp rút nhiệm vụ nặng nề, chúng thể cho thời gian đưa , xem thế ?"

 

"Vâng, chính ủy ạ."

 

"Chúng xuất phát , đến bưu điện thị trấn, gọi điện về đơn vị, báo của đơn vị đến đón vợ lên bộ đội, bộ đội sẽ chịu trách nhiệm an cho vợ con cho đến khi nhiệm vụ về, thấy ?"

 

Chương 046 Chuyện căn bản cần chọn

 

Lý Văn Phong lắc đầu một nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-con-gai-nguoi-me-huong-xa-hoi-cam-dao-sat-phat-tu-phuong/chuong-60.html.]

 

"Vợ vẫn đang trong tháng ở cữ, tâm trạng, sức khỏe đều cần chăm sóc kỹ lưỡng, còn một đứa con gái nhỏ đầy tháng, một cặp song sinh mười tuổi, tất cả họ đều cần ."

 

Lão Từ cau mày thật c.h.ặ.t, trông như sắp nổi cá trận lôi đình đến nơi.

 

"Cái đồ cứng đầu nhà ! Chẳng ? Có đến đón, nếu thấy binh sĩ nam tiện thì điều thêm hai binh sĩ nữ đến."

 

"Không vấn đề binh sĩ nam nữ, mà là yên tâm."

 

Lý Văn Phong cảm thấy việc ưu tiên vợ con gì sai trái.

 

Nói xong, chào hai một cái: "Chính ủy, doanh trưởng, xin từ bỏ nhiệm vụ , để định vợ con , chăm lo cho gia đình nhỏ, nỗ lực nâng cao trình độ nghiệp vụ, chờ đợi cơ hội tiếp theo..."

 

Chữ "hội" còn kịp thốt lão Từ đ.ấ.m một phát vai.

 

"Cút ngay cho !"

 

Lý Văn Phong đau đến hít một lạnh, nhưng vẫn nghiêm, chào một nữa.

 

Lão Từ còn đ.á.n.h tiếp nhưng lão Phùng cản .

 

"Ông xem nó cái gì kìa? Từ bỏ! Ai cho phép nó từ bỏ nhiệm vụ? Nó lấy tư cách gì mà từ bỏ nhiệm vụ? Đây là thứ mấy nó trò ?"

 

Lão Phùng cũng bất lực.

 

"Cậu nhiệm vụ liên quan đến việc thăng chức ? Nếu thành xuất sắc nhiệm vụ, về sẽ là đại đội trưởng chính thức! Biết bao nhiêu đang tranh giành cơ hội , và lão Từ tốn bao công sức mới giành cho , ..."

 

Ông Lý Văn Phong lắc đầu, nhíu mày: "Lý Văn Phong, hãy nghĩ cho tương lai của chính , chúng khuyến khích từ bỏ nhiệm vụ !"

 

"Báo cáo chính ủy, lính là vì vợ con , chứ vì cái gọi là tiền đồ."

 

Lý Văn Phong thẳng thắn, xong còn liếc về phía cổng sân đang khép hờ.

 

"Không cần tiền đồ thì lính cái gì? Ở nhà bán mặt cho đất bán lưng cho trời, bới đất lật cỏ cho !"

 

Lão Từ gằn, lạnh lùng chằm chằm : "Cậu tin nếu từ bỏ, bên quân đoàn sẽ thế ngay lập tức ! Bao nhiêu đang dòm ngó..."

 

Ánh mắt Lý Văn Phong nghiêm nghị: "Doanh trưởng dạy bảo đúng, Lý Văn Phong xin nhận nhiệm vụ khó khăn hơn để lấy công chuộc tội, nhất định sẽ vì nước vì dân cống hiến đến thở cuối cùng!"

 

"Đồ khốn!"

 

Lão Từ chỉ tay mặt mắng xối xả: "Cậu tưởng mười năm liên tiếp là vua lính thì bọn chiều chuộng chắc?! cho Lý Văn Phong, nhiệm vụ bắt buộc ! Cứ để lầy lội thế thì mười năm nữa cũng vẫn chỉ là trung đội trưởng thôi!"

 

"Lão Từ, đừng kích động."

 

Lão Phùng vỗ vỗ cánh tay lão Từ, Lý Văn Phong: " thể chuyện với vợ ?"

 

"Không thể."

 

Lý Văn Phong mỉm áy náy: "Vợ nhát gan, sợ các sợ hãi."

 

Khóe miệng lão Phùng khẽ giật giật, "..."

 

"Lý Văn Phong, đây là kháng lệnh, ?" Lão Từ lạnh mặt.

 

Lý Văn Phong gật đầu, qua hai : "Hay là, xin giải ngũ sớm?"

 

"Bộp!"

 

Lão Từ đ.ấ.m một phát mặt Lý Văn Phong.

 

Lý Văn Phong lảo đảo lùi hai bước, vững thì hứng thêm một đ.ấ.m nữa.

 

Tiếng va chạm giữa nắm đ.ấ.m và da thịt thôi cũng thấy đau.

 

 

Loading...