“Bà trả?”
Ánh mắt Phàn Thanh Nhất thoáng d.a.o động, liếc về phía gian nhà phía Đông.
Bà kế hứ một tiếng, “Không trả.”
“Ồ.”
Phàn Thanh Nhất gật gật đầu, “Bao nhiêu năm qua , thật cũng quên mất chiếc nhẫn đó, nhưng hôm qua báo mộng cho , là nếu bà trả, tối nay bà sẽ về tìm bà.”
Bà kế giật nảy , thẳng dậy, nghi ngờ Phàn Thanh Nhất.
“Mày lừa tao, tao tin, mày đừng hòng dọa tao, tao là đứa dọa mà lớn nhé.”
Phàn Thanh Nhất bà một cái, rũ mắt , “Bà tin thì cứ đợi đến tối xem , chuyện chỉ cần qua một đêm là thật giả ngay, việc gì lừa bà?”
Bà kế, “……”
“Bà dọa mà lớn là nhất, đường về còn đang lo, nếu bà ruột dọa c.h.ế.t, Phàn Thủ Lễ cũng sẽ mất ……”
Người bà kế cứng đờ, “Mày…… thật đấy ?”
“Mẹ …… chắc là thật đấy?”
Phàn Thanh Nhất đáp một câu, ngẩng đầu với bà .
Nụ đó, như , ánh mắt rõ là đang đang thứ gì đó bẩn thỉu phía bà , trông rợn cả !
“Mẹ, mày…… c.h.ế.t ?”
Người c.h.ế.t mới báo mộng chứ?
Phàn Thanh Nhất , bà kế thấy lông tơ khắp dựng cả lên.
Cười cái gì mà !
Chẳng chỉ là một chiếc nhẫn đá rách thôi ?
Có, đến mức c.h.ế.t còn mò về đòi hả trời?!
Bà hậm hực dậy, “Đợi đấy!”
Mấy bông hoa điêu khắc nhẫn tinh xảo, mỗi tội màu sắc xám xịt, bà nhiều năm đeo, tiện tay vứt ngăn kéo ở nhà chính.
Bà bới ném cho Phàn Thanh Nhất.
“Cầm lấy cái nhẫn biến ngay! Sau việc gì thì đừng về, thấy mày là bực !”
【Oa! là chiếc nhẫn ngọc trong truyền thuyết ! Mẹ ơi, mau thôi, mau , đừng để bà cơ hội hối hận!】
Phàn Thanh Nhất chộp lấy nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, bế con gái út xách gùi thẳng ngoài.
“Yên tâm, cái nhà sẽ bao giờ nữa, thấy các cũng thấy bực .”
Bà kế, “…… Đồ ăn cháo đá bát! Cút!”
Mẹ nó chứ, câu nào cũng lời đáp trả, câu nào cũng thấy nghẹn họng.
Lý Văn Phong rốt cuộc dạy vợ kiểu gì mà dạy cái đứa đáng ghét như thế !
Đi khỏi trang viên họ Phàn gần một dặm đường, Phàn Thanh Nhất mới dám dừng , đặt con gái út trong gùi, cẩn thận quan sát chiếc nhẫn trong lòng bàn tay.
Mấy bông hoa quấn quýt , trông giống như hoa lan hồ điệp.
Con gái út phấn khích reo hò trong lòng.
【Mẹ ơi, mau lên, nhỏ m.á.u nhận …… nhầm! Nhỏ m.á.u nhận chủ! Nhỏ m.á.u nhận chủ , Lý Nguyên Bảo kiếp đừng hòng cướp gian nhẫn ngọc nữa.】
Chương 062 Ngón tay vàng đ.á.n.h cắp
Phàn Thanh Nhất động đậy.
Lý San Hô sốt ruột kêu gào t.h.ả.m thiết, 【Mẹ ơi, Lý Nguyên Bảo là nữ chính của bộ tiểu thuyết niên đại , chúng mang nhẫn về nhà, Lý Nguyên Bảo chắc chắn sẽ cảm ứng, vạn nhất……】
【Có vạn nhất gì chứ, nhẫn nó lấy trộm thì vận mệnh bi t.h.ả.m của cả gia đình trong tiểu thuyết thể sẽ lặp đấy ơi!】
“Tại Nguyên Bảo nhất định lấy chiếc nhẫn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghe-tieng-long-con-gai-nguoi-me-huong-xa-hoi-cam-dao-sat-phat-tu-phuong/chuong-80.html.]
Phàn Thanh Nhất động đậy là vì cô đang nghĩ xem nên dùng lý do gì để đứt tay nhỏ m.á.u lên nhẫn.
Cô nhớ Lý Nguyên Bảo hình như từng , đập vỡ lớp đất nung bên ngoài thì chiếc nhẫn ngọc bên trong mới lộ .
Vậy thì…… đập vỡ ?
Nhân lúc đập vỡ, giả vờ vô ý xước ngón tay, thuận lý thành chương nhỏ m.á.u lên?
Phàn Thanh Nhất thấy cách khả thi.
Cô vội xuống bên đường tìm đá, chọn lấy hai hòn, kẹp chiếc nhẫn ở giữa gõ nhẹ xuống đất vài cái.
Mở xem, lớp đất nung bên ngoài nứt .
Phàn Thanh Nhất gõ thêm một cái, lớp đất nung vỡ , lộ mặt nhẫn ngọc trong suốt lung linh như ngọc bên trong.
Giơ lên ánh mặt trời, bên trong dường như thứ gì đó đang chuyển động.
Lý San Hô đến mức ngây .
Đến khi phản ứng thì thấy ngón trỏ của Phàn Thanh Nhất ứa một giọt m.á.u, từ từ chiếc nhẫn ngọc hút .
Một lát , giọt m.á.u hòa tan nhẫn ngọc, thứ đang chuyển động bên trong đổi màu, hóa là một con rắn nhỏ màu đỏ thắm đang bơi lội.
【Ơ, gian hứa ?】
Lý San Hô chằm chằm chiếc nhẫn , 【Mẹ ơi, đeo thử xem?】
Phàn Thanh Nhất nín thở ngưng thần, từ từ l.ồ.ng chiếc nhẫn ngón trỏ tay , khi chiếc nhẫn chạm đến gốc ngón tay, một luồng ánh sáng trắng lóe lên.
Phàn Thanh Nhất theo bản năng lao tới ôm c.h.ặ.t lấy con gái út.
Giây tiếp theo, cả hai con đồng thời xuất hiện một căn nhà tranh.
【Mẹ ơi! Không gian!】
【Á á á! Mẹ ơi, quá lợi hại luôn! Không gian là của , Lý Nguyên Bảo đừng hòng dựa gian để hại chúng nữa……】
Phàn Thanh Nhất ngẩn ngơ cả .
Cô thẫn thờ cảnh tượng tiên cảnh mắt, hồi lâu dám thở mạnh.
Đây chính là gian nhẫn ngọc mà con gái út ?
Đây chính là thứ mà Lý Nguyên Bảo năm bảy lượt chiếm cho bằng ?
Hóa , gian là một nơi đào nguyên thế ngoại.
Trước mắt nhà tranh, đất vàng, xa hơn một chút dòng sông, ven sông hoa cỏ, xa hơn nữa là núi sâu, bao phủ bởi một làn sương mù dày đặc, chỉ thấp thoáng thấy núi cao.
Điều kỳ diệu hơn nữa là đỉnh đầu mặt trời.
【Mẹ ơi, tấm gỗ chữ kìa, chúng mau qua đó xem .】
Phàn Thanh Nhất chỉ thấy tâm thần chấn động dữ dội!
Cô thở hắt một dài, bế con gái út vòng sang phía bên của căn nhà tranh, nơi một tấm gỗ dựng .
Chính giữa phía tấm gỗ bốn chữ: “Hàng về hôm nay”.
Bên là tám ô vuông trống.
Phàn Thanh Nhất hiểu ý nghĩa của nó là gì, nghĩ thầm chắc trong nhà tranh manh mối nên bế con gái bước .
Bên trong căn nhà tranh trống rỗng, chỉ một chiếc bàn bát tiên đặt ở chính giữa.
Trên bàn vứt một cuốn sổ hướng dẫn sử dụng gian bám bụi.
Lý San Hô thấy thì ngặt nghẽo.
【Cái quái gì mà hướng dẫn sử dụng gian cơ chứ.】
Phàn Thanh Nhất cầm lên, cẩn thận lật xem vài trang, đại khái hiểu rõ về gian nhẫn ngọc .