“Bình thường nó ăn còn ít hơn cả chim nữa.”
Tối hôm đó thấy cháu ngoại ăn nhiều hơn bình thường một nửa, ông lúc đó xúc động đến rơi nước mắt.
Bà cụ vô cùng mừng rỡ, thẳng thắn chỉ cần ăn đồ ăn là thể hồi phục sức khỏe thôi.
Thế là sáng sớm nay ông còn kịp ăn sáng đuổi sang nhà cháu ngoại, đón nó đến Nhân Tế Đường ngay.
“Thanh niên Hứa, cháu xem giúp nó thêm chút ?”
Quản lý Bạch cẩn thận hỏi.
“Được chứ ạ, thu-ốc của cháu cũng mang theo .”
Hứa Lâm mỉm lấy một lọ thu-ốc ném cho quản lý Bạch, khiến ông cuống cuồng bắt lấy.
Mẹ ơi, thu-ốc hữu dụng thế hỏng , hỏng thì cháu ngoại ông ăn cái gì đây?
Quản lý Bạch quý trọng ôm lọ thu-ốc lòng, Hứa Lâm nửa bước, đại sảnh vẫy tay gọi cháu ngoại.
Lâm Ngọc Phi thấy Hứa Lâm liền lập tức rảo bước tới, đầy mong đợi cô.
“Chúng sang bên cạnh chuyện.”
Hứa Lâm chỉ tay khu vực nghỉ ngơi bên cạnh, dẫn đầu tới.
Lâm Ngọc Phi và quản lý Bạch nhanh ch.óng theo, khi ba xuống, Hứa Lâm bắt mạch cho Lâm Ngọc Phi, cảm thấy hài lòng với sự đổi của .
Cậu thanh niên rõ ràng thể hiện là sợ đắng, nhưng đối với thu-ốc sắc cô kê thì thực sự uống hết.
Không giống một bệnh nhân sợ đắng, bề ngoài hứa hẹn sẽ uống thu-ốc phối hợp, nhưng là đổ thu-ốc ngay.
Dù thì lừa dối ai, đó tự thôi.
“Tình hình khá , đơn thu-ốc hiệu quả, những viên thu-ốc đó uống ngày ba , mỗi một viên, uống một tháng.”
Hứa Lâm nhận lấy khăn tay quản lý Bạch đưa cho để lau tay:
“Một tháng cháu sẽ bắt mạch xem tình hình để bốc thu-ốc tiếp.”
“Được , thực sự cảm ơn cháu nhiều lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghich-dao-thoi-khong-ban-linh-cua-ke-vo-dao-duc/chuong-181.html.]
Quản lý Bạch đẩy Lâm Ngọc Phi một cái, đứa cháu ngoại mà kém tinh tế thế nhỉ.
Lâm Ngọc Phi sực tỉnh, cũng vội vàng cảm ơn, họ còn kịp khách sáo xong thì Liễu Hoài Nhân tin cũng vội vàng chạy tới.
Tuy nhiên, tốc độ của Liễu Hoài Nhân là nhanh nhất, nhanh nhất là cụ Tôn Hoài Thánh.
“Cụ Liễu, cụ Tôn.”
Hứa Lâm dậy chào hỏi, Tôn Hoài Thánh hỏi:
“Cụ Tôn, cụ ở bệnh viện, ở đây thế ạ?”
“Cháu còn nữa , con bé trượng nghĩa chút nào, cháu tay ở đây mà báo với cụ một tiếng, để cụ còn học lỏm chứ.”
Tôn Hoài Thánh Hứa Lâm bằng ánh mắt oán trách, cứ như Hứa Lâm là một gã tồi giữ lời , Hứa Lâm cũng thấy khá cạn lời.
“Đó là đúng lúc gặp chuyện thôi ạ.”
Hứa Lâm dang hai tay :
“Cháu cũng ngờ là sẽ tay mà.”
Nói xong sang Liễu Hoài Nhân:
“Tình hình bệnh nhân thế nào ạ?”
“Tình hình bệnh nhân lên nhiều, da còn đau nữa, cũng còn chảy mủ, đang dần hồi phục.”
Nói đến tình hình bệnh nhân, Liễu Hoài Nhân và Tôn Hoài Thánh đều trở nên nghiêm nghị.
Bệnh nhân họ coi như một trường hợp điển hình để nghiên cứu, chỉ Tôn Hoài Thánh ở đây, mà còn những bác sĩ Đông Tây y giỏi khác cũng đến xem .
Họ sẽ ghi chép rõ ràng từng chút tình hình của bệnh nhân, cuối cùng sẽ lập thành hồ sơ báo cáo lên .
Đến lúc đó nếu những nơi khác ở Long Quốc xuất hiện bệnh nhân tương tự, cũng sẽ phương án điều trị định hướng.
Hứa Lâm xong gật đầu liên tục, cảm thấy sắp xếp như , y thuật mà, thực sự cần giấu giếm, lan truyền rộng rãi mới thể giúp ích cho nhiều hơn.
Thấy họ định bàn chính sự, quản lý Bạch ý dắt cháu ngoại rời , phiền họ thảo luận về bệnh tình.