Liễu Hoài Nhân vỗ trán sực nhớ một chuyện quan trọng, vội vàng với Hứa Lâm:
“ , Đội trưởng Lục nếu cháu đến thì bảo cháu đừng vội ngay, một vấn đề cần thỉnh giáo cháu.”
“Không vấn đề gì ạ, chúng cứ xem bệnh nhân .”
Gợi ý của Hứa Lâm Liễu Hoài Nhân phản đối, ba lập tức hậu viện Nhân Tế Đường.
Bệnh nhân và gia đình bệnh nhân cách ly riêng trong một khu vực hoạt động, nhân viên chấp pháp canh giữ để ngăn họ liên lạc với bên ngoài.
Nhìn thấy ba tới, nhân viên chấp pháp tiến lên kiểm tra danh tính của Hứa Lâm, đó mới cho qua.
“Lâm Lâm , cháu đừng để bụng nhé, đây là quy định, cụ Tôn khi đến cũng chấp nhận kiểm tra như .”
“Cháu để bụng ạ.”
Hứa Lâm Tôn Hoài Thánh:
“Cụ Tôn thời gian sẽ ở Nhân Tế Đường suốt ạ?”
“Không , cụ qua xem tình hình bệnh nhân thôi, lát nữa còn về bệnh viện.”
Tôn Hoài Thánh nhún vai, cụ giống Hứa Lâm, cụ trực khám.
Nhân lực của bệnh viện hạn, nếu cụ vắng mặt lâu sẽ ảnh hưởng đến việc khám bệnh của bệnh nhân.
Nói đến bệnh viện, Tôn Hoài Thánh quanh, nhỏ giọng :
“Bệnh viện huyện mới tiếp nhận một bệnh nhân, cụ cho cháu nhé, đó xui xẻo kinh khủng, xui xẻo đến mức bình thường luôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghich-dao-thoi-khong-ban-linh-cua-ke-vo-dao-duc/chuong-182.html.]
Thấy Hứa Lâm lộ vẻ tò mò, Tôn Hoài Thánh mới kể tiếp.
Độ xui xẻo của bệnh nhân đó từng thấy bao giờ, những khác giường bệnh thì giường bệnh vẫn nguyên, còn lên giường bệnh là giường bệnh chắc chắn hỏng.
Hỏng mất mấy cái giường , cuối cùng còn cách nào khác đành đất.
Tiêm truyền cho bệnh nhân khác thuận lợi, nhưng tiêm truyền cho bệnh nhân đó, trời đất ơi, tay đ-âm đến xanh lè mà vẫn tìm đúng tĩnh mạch.
Lúc đầu còn tưởng là y tá việc , đó gọi cả y tá trưởng đến, vẫn đ-âm trúng.
Những y tá và y tá trưởng tay nghề trong bệnh viện đều qua đó hết, một ai thể xử lý bệnh nhân đó.
Cuối cùng trong sự nghi ngờ về nhân sinh của một nhóm y tá, cuối cùng cũng coi như đ-âm kim , kết quả bệnh nhân tự vững ngã một cái.
Ngã thì ngã , mà còn lệch cả kim tiêm, đ-âm từ đầu.
Thực sự là dồn ép các y tá đến phát điên, vô cùng phục vụ bệnh nhân đó.
Chỉ bấy nhiêu đó thôi là lạ nhất, bệnh nhân đó uống nước thì sặc, ăn đồ ăn thì nghẹn, còn là kiểu suýt nghẹn ch-ết nữa chứ.
Cuối cùng bệnh nhân ép đến mức dám ăn đồ cứng, thế nhưng uống cháo loãng cũng thể nghẹn, cháu xem kỳ lạ ?
“Các cháu ?
Bệnh nhân đó ngay cả vệ sinh cũng thể gặp sự cố!”
Tôn Hoài Thánh quanh một lượt, thấy ai chú ý ở đây, lúc mới nhỏ giọng :
“Cụ nghi ngờ bệnh nhân đó thần xui xẻo ám .”