Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “Vô Đạo Đức" - Chương 447

Cập nhật lúc: 2026-04-15 18:20:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói xong âm hồn hành một đại lễ, chỉ điều Hứa Lâm nhận đại lễ của ông , lách tránh đó hỏi:

 

thể mang họ về nước, xin hỏi những tro cốt đó ở ?

 

Tư liệu nghiên cứu của ông giấu ở ?"

 

“Tiên sư, tro cốt giấu ở trong một hang động giữa sườn vách đ-á, tư liệu nghiên cứu của cũng giấu ở đó."

 

Âm hồn sợ Hứa Lâm hiểu lầm, vội vàng :

 

“Những thứ đó thể lấy lên giao cho tiên sư, phiền tiên sư mang về là ."

 

“Ừm, ông còn nguyện vọng khác ?"

 

Hứa Lâm hỏi, trong lòng xúc động, ngờ lão gia t.ử cư nhiên hề vì bản mà đưa một nguyện vọng nào.

 

."

 

Âm hồn khổ, trong nụ nước mắt, ông nhờ Hứa Lâm nhắn gửi tới già một câu bình an.

 

, bao nhiêu năm trôi qua, già e rằng còn nhân thế.

 

Ông nhắn tới vợ con một tiếng bình an, nhưng họ vì bảo vệ ông mà hy sinh đường .

 

Ông dường như còn nào để vướng bận nữa .

 

“Ông vẫn còn một đứa cháu nội ở nhân gian, đứa trẻ đó là do bạn gái của con trai cả ông sinh , hai con hiện đang sinh sống tại Mỹ."

 

Hứa Lâm vốn nhiều chuyện, nhưng cô một vị lão gia t.ử tâm luôn hướng về tổ quốc rơi cảnh nơi nương tựa, để nhắn gửi bình an.

 

“Nếu ông thứ gì giao cho con họ, thể giúp ông thành."

 

“Thật ?"

 

Âm hồn kích động đôi tay run rẩy, chảy xuống hai hàng huyết lệ, lẩm bẩm tự :

 

“Là họ Ngô với họ mà.

 

Năm đó nếu nhất quyết về nước, họ cũng sẽ chia tay, haiz."

 

Âm hồn cúi đầu, lặng lẽ lau nước mắt mặt, ông sắp rời , ông nghĩ xem để thứ gì cho hai con họ mới .

 

Tiền ?

 

Ông cũng mà.

 

Bảo vật gia truyền , bảo vật gia truyền của họ Ngô ông sớm hải tặc cướp mất , lúc cũng còn để đây.

 

Nghĩ nghĩ , âm hồn phát hiện cư nhiên thứ gì thể để cho họ, càng đau lòng hơn.

 

“Nghiên cứu của ông chắc là sẽ ích lớn đối với tổ quốc, nghĩ tổ quốc sẽ khen thưởng, nếu ông phản đối, sẽ đem những phần thưởng đó giao cho họ ?"

 

Hứa Lâm âm hồn đang tự trách, chủ động đưa cách giải quyết, cô nghĩ cho dù phần thưởng của quốc gia ít cũng .

 

cô cũng thiếu tiền, cùng lắm cô bù thêm một khoản là .

 

Âm hồn đột ngột ngẩng đầu, trong mắt b-ắn tia sáng hy vọng, nặng nề gật đầu với Hứa Lâm, , quá luôn .

 

“Cảm ơn tiên sư, phiền tiên sư đợi một chút, đem xương trắng lên."

 

Nói chuẩn bay xuống.

 

cùng ông một chuyến."

 

Hứa Lâm lấy một tấm phù dán lên , “Mời lão gia t.ử dẫn đường."

 

“Được , mời tiên sư."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghich-dao-thoi-khong-ban-linh-cua-ke-vo-dao-duc/chuong-447.html.]

 

Âm hồn vội vàng dẫn đường, thấy Hứa Lâm bay lơ lửng bên cạnh từ từ hạ xuống, càng là kinh ngạc thôi.

 

Bản lĩnh của vị tiên sư thực sự vượt xa trí tưởng tượng.

 

Rất nhanh một một hồn tới bên trong hang động ở giữa vách đ-á, hang động tính là lớn, chỉ mười mét vuông, là một hang động hình thành tự nhiên.

 

Trong hang động đặt mấy bộ xương trắng và sáu hộp tro cốt, hộp tro cốt dán tên, cho nên âm hồn bay tới hộp tro cốt lượt giới thiệu.

 

Hứa Lâm liền thấy đúng , cô phát hiện hộp tro cốt và tên khớp , rõ ràng chỉ sáu hộp tro cốt, nhưng mười một cái tên.

 

Sau khi hỏi han mới trong đó sáu hề hài cốt để , họ chỉ đem quần áo của đối phương thu trong hộp tro cốt.

 

Đợi khi về đến Long Quốc sẽ lập mộ quần áo cho họ .

 

Đáng tiếc họ đều thể trở về Long Quốc.

 

Xương trắng mặt đất của âm hồn, cũng của những hảo nhi lang bảo vệ ông về nước, càng hài cốt của nhà âm hồn.

 

Xương trắng đặt cùng một chỗ với âm hồn chính là của vợ già và đứa con trai nhỏ của ông.

 

Đáng thương cho một nhà năm họ một ai sống sót.

 

Hứa Lâm đem tên của họ lượt ghi , âm hồn cũng đem những tình hình về họ mà , chỉ hy vọng một ngày hùng thể vinh quy cố lý.

 

Hứa Lâm đem xương trắng và tro cốt đều thu Không Gian Phù, đó về phía âm hồn, âm hồn gật đầu với Hứa Lâm, bắt đầu bới móc ở một góc hang động.

 

Chẳng bao lâu bới một chiếc rương, “Chiếc rương khi thực lực trộm từ sào huyệt hải tặc đấy.

 

cũng nên giấu ở , liền chôn ở chỗ ."

 

Âm hồn sờ chiếc rương, trong ánh mắt lộ vẻ truy ức, cuối cùng đẩy chiếc rương về hướng Hứa Lâm,

 

“Phiền tiên sư , hy vọng tổ quốc thể dùng đến."

 

“Ông khách sáo , nhất định nhục mệnh."

 

Hứa Lâm ánh mắt kiên định đưa lời hứa, âm hồn gật đầu, ông tin lời của tiên sư, nếu tiên sư , e rằng đời ai .

 

Hứa Lâm thu chiếc rương , cùng âm hồn bay lên đỉnh vách đ-á, tiễn lão gia t.ử cửa quỷ xong, Hứa Lâm lúc mới tràn đầy sát khí xoay .

 

Đám hải tặc đáng ch-ết, đám hải tặc đáng ch-ết, họ ch-ết chắc , một tên cũng thể để !

 

Vẫn tuyên án t.ử hình, Độc Nhãn Long đang ở trong đại sảnh c.h.ử.i rủa ầm ĩ, trận chiến tổn thất của ông quá lớn .

 

Đám thủy thủ đó kẻ trốn ch-ết, giờ chỉ còn mười mấy , bấy nhiêu thì gì chứ?

 

Quan trọng nhất là em của ông cũng thương vong quá nửa, đang lúc cần dùng , Độc Nhãn Long thể giận.

 

Muốn ch-ết thì cũng đợi ông sắp xếp xong thứ hãy ch-ết chứ.

 

Ôn quân sư phía dám lên tiếng, Độc Nhãn Long đang phẫn nộ dễ trêu chọc , tên đó thật sự sẽ nổi khùng g-iết đấy.

 

Cho dù là vì tính mạng mà cân nhắc, cũng thể xen lời lúc ,

 

Những hải tặc khác càng là dám thở mạnh, trong lòng cũng nhận định là bản sơ suất , để cho đám khốn khiếp đó cơ hội trốn cơ chứ?

 

“Đại ca, chi bằng đem hết đám đó g-iết , dù chúng cũng còn thêm mấy vụ nữa, bắt thêm một nhóm thủy thủ là ."

 

Thạch Nhị vẻ mặt hung tàn đưa kiến nghị, dọa cho mười mấy tên thủy thủ đang quỳ trong đại sảnh run cầm cập.

 

Chương 375 G-iết, g-iết cô cho !

 

Mười mấy tên thủy thủ hối hận vì theo những khác rời , ngờ tiền tài phát , mà cái mạng nhỏ còn sắp mất luôn .

 

Sớm thà trong đại lao còn hơn.

 

 

Loading...