Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “Vô Đạo Đức" - Chương 464

Cập nhật lúc: 2026-04-15 18:21:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chúng dành sự kính trọng đối với những thật sự bản lĩnh, và cũng cần bảo vệ một truyền thừa nhất định, thật đáng tiếc ."

 

Ông cụ lộ vẻ tiếc nuối, tiếc nuối điều gì ông tiếp, Hứa Lâm và Vương Minh Lượng cũng dám hỏi.

 

Đặc biệt là Vương Minh Lượng, lúc ở ngoài cửa còn vỗ ng-ực an ủi Hứa Lâm đừng sợ, đây .

 

Kết quả là thật sự , co rúm bên cạnh như con chim cút, dám hé môi một lời.

 

“Hứa Lâm , cháu là một đồng chí , bây giờ cần giao cho cháu một nhiệm vụ quan trọng, cháu sẵn lòng nhận ?"

 

Hả?

 

Hứa Lâm trợn to mắt, giao cho cô?

 

Hứa Lâm Vương Minh Lượng, đằng còn một tài năng trẻ kìa, giao cho chứ?

 

Như thấu suy nghĩ của Hứa Lâm, ông cụ bồi thêm một câu:

 

“Cậu , thể bí mật hỗ trợ cháu, nhiệm vụ chỉ cháu mới thôi."

 

Hứa Lâm chằm chằm khuôn mặt mệt mỏi của ông cụ, bệnh tình của ông cụ bây giờ nặng .

 

Ôi, mang tấm bệnh tật mà vẫn quên công việc, Hứa Lâm nỡ từ chối, chỉ đành gật đầu :

 

“Xin ông cứ ạ, nếu cháu thể , cháu sẽ dốc hết sức để ."

 

“Ta chuyện khó cho cháu , cũng thể mang cho cháu rủi ro nhất định, nhưng thật sự tìm nào phù hợp hơn để việc nữa."

 

Ông cụ mỉm áy náy:

 

“Ta sẽ sắp xếp cho cháu một vị trí Bộ trưởng danh dự của Bộ Đặc biệt.

 

Cái vị trí chỉ là cho oai thôi, thực chất thực quyền, nhưng cũng chịu sự quản thúc.

 

phận , cháu thế gian nếu gặp chuyện gì sẽ thuận tiện hơn nhiều, đến các địa phương các bộ phận cũng sẽ phối hợp nhiều hơn."

 

Hứa Lâm chăm chú lắng , chuyện của Bộ Đặc biệt cô Vương Minh Lượng nhắc qua, để Hứa Lâm gia nhập Bộ Đặc biệt, nhưng Hứa Lâm từ chối.

 

Vẫn là câu đó, cô khác quản thúc, cô thích tự do tự tại, động đậy thì động một cái, ườn thì chẳng ai ngăn cản .

 

Sống thật là tùy hứng.

 

Không ngờ hôm nay vị lãnh đạo lớn nhắc đến Bộ Đặc biệt, còn trao cho cô một phận cao như .

 

Nếu bắt cô quản việc, cũng để khác quản cô, một tầng phận đúng là .

 

Hơn nữa phận dù ở bộ phận nào cũng tác dụng, khác thấy phận đều cân nhắc xem chọc nổi .

 

Hứa Lâm tự hỏi đóng góp nhiều, lấy mặt mũi mà nhận vinh dự lớn như ?

 

“Có tò mò vì cháu đức tài gì mà nhận vinh dự đặc biệt ?"

 

Ông cụ mỉm hỏi, đôi mắt đó như thể thấu suy nghĩ của Hứa Lâm .

 

Hứa Lâm mỉm gật đầu, hổ danh là đầu từ xưa đến nay, sự hiện diện thể khiến các cường quốc phương Tây dám coi thường.

 

Dò xét lòng quả thực một bộ.

 

“Bởi vì phận của cháu đặc biệt, cũng bởi vì nhiệm vụ giao cho cháu đặc biệt."

 

Ông cụ xua tay, hiệu cho cảnh vệ lấy một tập tài liệu đưa cho Hứa Lâm:

 

“Cháu cứ xem nội dung trong tài liệu , khi xem xong nếu ý kiến gì thì ký tên , tập tài liệu là tài liệu mật nội bộ.

 

Có lẽ trong vòng trăm năm, thậm chí mấy trăm năm cũng sẽ công bố bên ngoài."

 

Hứa Lâm mỉm với ông cụ, nhận lấy tài liệu mở xem, nội dung tài liệu súc tích, ban đầu là phần tổng kết về giai đoạn đặc biệt .

 

Cũng thừa nhận rằng giai đoạn khiến ít truyền thừa đe dọa và trấn áp, thậm chí là đứt đoạn truyền thừa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghich-dao-thoi-khong-ban-linh-cua-ke-vo-dao-duc/chuong-464.html.]

 

Không chỉ Hứa Lâm, một ngoài cuộc thấy truyền thừa đứt đoạn cảm thấy vô cùng tiếc nuối, mà ông cụ cũng tiếc nuối.

 

Thậm chí ông cụ còn chỉ trong tài liệu rằng trong chuyện sai lầm của chính , vì kiềm chế một .

 

cũng sự tiếp tay của tư bản nước ngoài, tiểu nhân trong nước nhân cơ hội loạn, khiến cục diện mất kiểm soát.

 

Chương 389 Thôi bỏ , so với nữ thần

 

Trong tài liệu, ông cụ nêu tầm quan trọng của việc bảo vệ truyền thừa, nhưng bảo vệ như thế nào?

 

Ai bảo vệ?

 

Dưới đại thế hiện nay, ai dám bảo vệ?

 

Ai năng lực bảo vệ?

 

Khó tránh khỏi việc đó sẽ tư bản và tiểu nhân trả thù điên cuồng.

 

Hứa Lâm xem đến đây hiểu nhiệm vụ của là gì?

 

Đó chính là bảo vệ những truyền thừa đó đứt đoạn, rủi ro trong chuyện Hứa Lâm thể tưởng tượng .

 

gian, năng lực, Hứa Lâm tự tin rằng việc bảo vệ những thứ hiện giờ thể lộ diện đó cô vẫn thể .

 

Cộng thêm tầng phận của Bộ Đặc biệt, tính tự chủ và sự thuận tiện trong hành động của cô cũng sẽ mạnh hơn.

 

Đợi đến khi Hứa Lâm xem xong tài liệu, ông cụ đầy mong đợi hỏi:

 

“Cháu sẵn lòng nhận trọng trách ?"

 

“Cháu sẵn lòng ạ."

 

Hứa Lâm trịnh trọng gật đầu, bảo vệ truyền thừa diệt vong, đây chính là trách nhiệm của con nước Long.

 

“Nếu gặp chuyện giải quyết , hãy tìm đồng chí Vương Minh Lượng, sẽ lực phối hợp với cháu, nếu cháu yêu cầu gì cũng thể đề xuất.

 

Ta sẽ đích giúp cháu xin phép."

 

Ông cụ thầm thở dài, bây giờ ông cũng là tận nhân lực, tri thiên mệnh, chỉ mong những truyền thừa đó đừng đứt đoạn ở thế hệ của họ.

 

“Cảm ơn ông, cháu sẽ cố gắng hết sức để thực hiện ạ."

 

Hứa Lâm khuôn mặt mệt mỏi của ông cụ:

 

“Ông nên giữ gìn sức khỏe ạ, đây là Vinh Dưỡng Hoàn, cho c-ơ th-ể của ông."

 

“Cảm ơn cháu, Vinh Dưỡng Hoàn là một loại đông d.ư.ợ.c cực , cháu tốn kém ."

 

Ông cụ nhận lấy Vinh Dưỡng Hoàn, trân trọng nắm trong tay, loại thu-ốc thế chia cho những đồng chí cũ của ông một phần mới .

 

“Cháu thể bắt mạch cho ông ạ?"

 

Hứa Lâm hỏi, cô dốc sức thử một , hy vọng thể giúp ông cụ sống thêm vài năm.

 

Cho dù thể giữ mạng sống của ông cụ, cũng thể giúp ông bớt đau đớn hơn trong những ngày .

 

“Được chứ."

 

Ông cụ đưa tay , “Ta y thuật của cháu lợi hại, xứng đáng là quốc y thánh thủ."

 

Hứa Lâm mỉm , danh hiệu cô nhận, nên cũng khách sáo mặt ông cụ nữa.

 

Theo đà bắt mạch, lông mày của Hứa Lâm nhíu , cô phát hiện c-ơ th-ể của ông cụ đến mức nến cạn dầu tắt .

 

Có thể sống đến bây giờ là một kỳ tích.

 

Xem lưng ông cụ cũng những thầy thu-ốc đông y lợi hại điều dưỡng c-ơ th-ể cho ông.

 

Hứa Lâm suy nghĩ một chút, âm thầm dùng dị năng hệ mộc giúp ông cụ chải chuốt c-ơ th-ể, còn về việc cuối cùng giữ mạng sống cho ông cụ , Hứa Lâm chắc chắn.

Loading...