Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “Vô Đạo Đức" - Chương 650
Cập nhật lúc: 2026-04-15 19:11:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Còn về việc chuyển dời, Ẩn Thân Phù ở đây, chuyển dời vẫn là chuyện dễ dàng.”
“Hiểu , Hứa tiểu thư bảo trọng."
Lâm Chiếu đầu chào Hứa Lâm theo nghi thức quân đội, một lời giữ .
Lâm Chiếu cũng hiểu rõ, một lợi hại như Hứa Lâm chắc chắn còn nhiệm vụ quan trọng hơn .
Hứa Lâm quả thực bận, cô tính toán thấy mục tiêu 7 nguy hiểm đến tính mạng mới vội vàng chạy tới, ngờ khi đến phát hiện nhóm Lâm Chiếu.
Hứa Lâm ấn tượng khá sâu sắc với Lâm Chiếu, đó là một thực lực mạnh, dũng mưu sợ ch-ết.
Giao mục tiêu 7 cho Lâm Chiếu, cô yên tâm.
Sau khi rời , Hứa Lâm lái chiếc xe của Miyak lao nhanh như bay.
Phải rằng xe của Miyak thực sự dễ dùng.
Thứ chắc hẳn qua báo cáo đặc biệt, vượt đèn đỏ cũng cảnh sát giao thông đuổi theo, những đuổi mà còn đặc biệt bật đèn xanh cho cô .
Điều tạo thuận lợi lớn cho Hứa Lâm đường .
Chiếc xe chạy hối hả đến một học viện nọ, Hứa Lâm dừng xe và lập tức xông phía .
Đội cái mặt của Miyak, cầm thẻ căn cước của Miyak, Hứa Lâm thông suốt một mạch đến một tòa nhà phía học viện.
Xung quanh tòa nhà vài trăm mét hiện của CIA tiếp quản, cho nhân viên học viện gần, cũng cho cảnh sát tiếp cận.
Những thể đến gần chỉ thể là của họ, lúc thẻ căn cước của Miyak phát huy tác dụng lớn.
Lính canh thấy thẻ căn cước Hứa Lâm đưa , lập tức chào hỏi, cung kính phối hợp.
Hứa Lâm thái độ của lính canh, thẻ căn cước trong tay, bĩu môi nhỏ, thầm mắng lính canh chỉ nhận thẻ chứ nhận .
Xì, cho dù nhận cũng vô dụng, cô bây giờ chính là Miyak, đàn ông sở hữu trực giác thần kỳ mà.
Hứa Lâm thông suốt sâu trong tòa nhà , trong một căn phòng, cô thấy một đàn ông trung niên đang nhốt bên trong.
Người đàn ông trung niên vẻ ngoài nho nhã, ánh mắt sáng rực và thần, chỉ là trạng thái của ông lắm, quần áo nhăn nhúm, mặt còn vết thương.
Lúc , đàn ông trung niên đang thu trong góc phòng, đối diện với ông là một da trắng đang xổm, mặt gã da trắng treo nụ giễu cợt.
Chương 546 Vợ ông gặp nguy hiểm
“Ngài Thời, khuyên ông nên điều một chút, nếu ngày năm sẽ là ngày giỗ của ông đấy."
Gã da trắng lắc lắc tờ cam kết trong tay:
“Dù ông ký , ông cũng đừng hòng rời khỏi nước Mỹ, bất kể là thể xác linh hồn của ông cũng đừng nghĩ tới việc rời ."
“Vậy ?"
Hứa Lâm đẩy cửa bước , ánh mắt khó hiểu của gã da trắng mà đóng cửa phòng , bước nhanh đến mặt gã, chỉ thẳng mũi gã mà mắng:
“Đồ ngu, năng lực việc của cũng vô dụng giống như năng lực giường của , thật sự khiến thất vọng quá mất."
Mắng xong, Hứa Lâm giật lấy tờ giấy trong tay gã da trắng, nhanh ch.óng lướt qua một lượt, đây là một bản cam kết.
Người cam kết bày tỏ bản tự nguyện gia nhập Mỹ, và sẵn sàng cống hiến bộ sức lực cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học của Mỹ.
Đương nhiên, bản cam kết còn những phúc lợi mà cam kết sẽ hưởng, rằng, phúc lợi thực sự hấp dẫn.
Đầu tiên là nhà cửa, xe cộ, tiền bạc – những thứ tiêu chuẩn đều đủ, tiếp theo là địa vị xã hội của cam kết.
Hơn nữa, khi cam kết đóng góp nổi bật còn khen thưởng thêm, bao gồm nhưng giới hạn ở những tài sản lớn như đảo tư nhân.
Có một bản cam kết đẽ như , chắc hẳn nhiều sẽ nghi ngờ tính xác thực của nó, bởi lẽ những lợi ích đó quá đỗi động lòng .
“Miyak, đừng quá đáng, đây là địa bàn do chịu trách nhiệm."
Gã da trắng tức giận chỉ Hứa Lâm gào thét, tức đến mức mặt mũi vặn vẹo.
Bị chỉ tận mũi mắng là vô dụng giường, là đàn ông thì ai nhịn nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghich-dao-thoi-khong-ban-linh-cua-ke-vo-dao-duc/chuong-650.html.]
Hứa Lâm đảo mắt trắng dã, hì hì bồi thêm một câu:
“ cứ quá đáng đấy, nào, phục thì đến mà c.ắ.n ."
Nói xong Hứa Lâm thu bản cam kết , trong ánh mắt phẫn nộ của gã da trắng, cô giơ tay đ-ánh ngất gã.
Cái thứ gì , mắng gã chỉ tổ tốn nước miếng, thời gian mắng gã thì Hứa Lâm thà dẫn Thời Yến chạy trốn còn hơn.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Thời Yến, dáng vẻ của gã da trắng biến thành dáng vẻ của Thời Yến.
“Cái... cái ...?"
Thời Yến bày tỏ vô cùng kinh hãi, màn ảo thuật biến hóa quá đáng sợ, đây chính là “đại biến hoạt nhân" (biến sống) trong truyền thuyết đây mà.
Lại còn biến thành dáng vẻ của ông ngay mặt sống là ông nữa chứ.
“Đây là ảo thuật, sẽ biến thành dáng vẻ của ông để ở đây, thời hiệu chỉ ba ngày.
Tuy thời gian ngắn, nhưng đủ để đưa ông rời khỏi đây ."
Hứa Lâm ném một tờ Hoán Hóa Phù lên Thời Yến.
Thời Yến, phát hiện sự đổi của bản , khóe miệng giật liên hồi, cái gì gọi là thời gian ngắn?
Ba ngày thì thấy ngắn, nhưng dùng để chạy trốn thì quá đủ còn gì.
Ba ngày nếu tốc độ đủ nhanh, chừng trốn về Long Quốc .
Hứa Lâm ngũ quan của Thời Yến, đột nhiên sắc mặt đại biến:
“Mau , theo ."
“Đi?
Đi ?
Cô là ai?
Tại giúp ?"
Thời Yến tuy kinh ngạc nhưng lý trí vẫn còn, thể dễ dàng theo Hứa Lâm.
Thời Yến cũng sợ đây là một cái bẫy, một cái bẫy thiết kế riêng dành cho ông.
“ là Hứa Lâm, đây là thẻ ngành của ."
Hứa Lâm lấy thẻ ngành của , lộ nguyên hình.
Cảnh tượng khiến Thời Yến kinh ngạc đến mức suýt rơi cả cằm, màn ảo thuật quá đỉnh , biến là biến, chẳng cần che chắn gì cả.
“Thẻ ngành là thật ?"
Thời Yến hỏi, ông nghi ngờ thẻ ngành cũng là do ảo thuật biến .
“Vợ ông đang gặp nguy hiểm, thời gian giải thích với ông, xin ông hãy phối hợp để chúng lên đường."
Hứa Lâm thu thẻ ngành , một ký hiệu ngầm mặt Thời Yến:
“ thực sự là đến để giúp ông thoát khỏi đây."
Nói xong Hứa Lâm hóa thành dáng vẻ của Miyak, ánh mắt ngạc nhiên mừng rỡ của Thời Yến, cô :
“Ông bây giờ chính là gã da trắng , hãy thể hiện khí thế của ông , đừng run rẩy nhé, cứ theo ngoài."
“?"
Thời Yến dám tin tai , ông biến ảo thuật từ lúc nào , chuyện quá đỗi kinh .
Mang theo sự tò mò, Thời Yến ghé sát chậu nước, soi bóng xuống làn nước, khóe miệng ông giật giật dữ dội.
Đừng chi, ông bây giờ quả thực giống gã da trắng , , là y đúc.
Nếu ông thể bắt chước hành vi cử chỉ của gã da trắng thì đúng là hảo.