Nghiệp Duyên Tự Viện - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 15:30:27
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công chúa đưa tay véo nhẹ má mỉm ngọt ngào.

“A Nhĩ, ngoan ngoãn sinh hạ đứa bé .”

“Bổn cung sẽ đảm bảo cho ngươi nửa đời vinh hoa phú quý, nếu … ngươi tự hiểu kết cục đó.”

Nàng hết câu nhưng hiểu thấu chuyện.

Đây là một lời ám chỉ, đây là một lời uy h.i.ế.p trắng trợn.

Ta đành cúi gằm mặt xuống, đôi tay khẽ xoa lấy bụng bầu.

Đột nhiên một bóng đen vọt từ bức bình phong, một chưởng vung lên đ.á.n.h ngất xỉu công chúa.

Dưới ánh trăng mờ ảo, công chúa trói gô giường, Vô Nhất nhắm mắt chắp tay niệm câu A Di Đà Phật.

Sau đó ngay mặt công chúa đang hôn mê, vòng tay ôm trọn lấy đặt một nụ hôn lên trán .

Đừng sợ hãi, chuyện sẽ mau ch.óng kết thúc thôi.

Dỗ ngọt xong, thì đành dùng tới vũ lực.

(15)

Tin tức lan truyền với tốc độ ch.óng mặt, phò mã sẩy thai, công chúa đau buồn quá độ đến mức ngất xỉu.

Đương nhiên là Hoàng hậu ngay lập tức giá lâm.

Ánh trăng chiếu rọi dáng hình nàng cẩn thận cởi bỏ tấm áo choàng.

Gương mặt thanh lệ thoát tục tựa như một đóa sen vươn lên khỏi mặt nước.

“Hương Hương, đến muộn .”

“Làm khổ nàng , thật đáng c.h.ế.t.”

“Nếu tên cẩu hoàng đế cứ bám riết lấy , chẳng bỏ mặc nàng cô độc chống chọi bề.”

Những ngón tay ngọc ngà của Hoàng hậu nhẹ nhàng vuốt ve gò má nhợt nhạt của công chúa với đáy mắt chan chứa sự thương xót.

Nàng hít sâu một , dường như nhớ điều gì đó nên trong giọng bỗng pha lẫn một tia ý .

giờ thì chuyện .”

“Tên cẩu hoàng đế ngày ngày uống của , giờ bất tỉnh nhân sự .”

“Hậu cung ba ngàn giai lệ đều khống chế.”

“Kẻ thì bỏ mạng, kẻ thì phát điên, chẳng còn mấy .”

“Chỉ cần phò mã của nàng thuận lợi sinh con, sẽ danh chính ngôn thuận trở thành Hoàng Thái hậu buông rèm nhiếp chính.”

Nụ môi Hoàng hậu càng thêm rạng rỡ, giọng điệu của nàng trở nên nhẹ nhàng và đầy hoan hỉ.

“Đến lúc đó, thử hỏi ai trong thiên hạ còn dám chống chúng .”

“Hương Hương, nàng thấy vui ?”

Công chúa đang hôn mê bất tỉnh nên nào thể đáp lời.

Do , Hoàng hậu cất tiếng đầy hàm ý.

“Phò mã, còn ngươi thì ?”

(16)

Nàng phát hiện từ lúc nào ?

Ta khựng chậm rãi bước khỏi bức bình phong.

Hoàng hậu mỉm ôn nhu, gương mặt hề nửa điểm oán hận chỉ tồn tại sự dỗ dành.

“Ta mang cho ngươi một chén an t.h.a.i d.ư.ợ.c, nó sẽ đảm bảo cho ngươi tròn con vuông.”

“Uống .”

Ta lắc đầu cự tuyệt, nếu uống thì ?

“Từ chối ư?”

Hoàng hậu đột nhiên chau mày.

Cùng lúc đó, thoáng thấy vài đạo hắc ảnh xẹt qua bên ngoài cửa sổ.

Tốc độ di chuyển nhanh đến mức rõ diện mạo nhưng áp bức truyền tới vô cùng chân thực.

Chúng hệt như những mãnh thú đang rình rập trong đêm tối khiến lạnh buốt dọc sống lưng.

Rõ ràng là Hoàng hậu sớm chuẩn .

Sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh rịn lấm tấm trán.

Hoàng hậu gật đầu đầy vẻ hài lòng, ném cho một chiếc khăn tay chắp tay lưng .

“Giang Minh Ý, ngươi tư cách mặc cả với bổn cung.”

Cảm tạ nương nương nhưng vốn dĩ cũng chẳng ý định thương lượng.

Lợi dụng lúc nàng lưng, thoăn thoắt tráo đổi thứ nước trong bình với lọ t.h.u.ố.c giấu sẵn trong tay áo.

Trong khi nét mặt vẫn duy trì dáng vẻ hoảng loạn, vẻ kinh hãi uất hận mà chất vấn.

“Hoàng hậu nương nương, từng đắc tội gì với , cớ dồn chỗ c.h.ế.t?”

“Ha ha.”

Tựa như một trò vớ vẩn nhất thế gian, Hoàng hậu bật lớn.

Lớp ngụy trang lịch sự của nàng tan biến.

“Giang Minh Ý, bổn cung đồn ngươi xuất bần hàn.”

“Ngươi chỉ là nữ nhi của một viên Huyện lệnh nhỏ nhoi, đúng ?”

“… .”

“Chỉ là nữ nhi của một tên Huyện lệnh nhãi nhép, hưởng thụ một năm vinh hoa phú quý trong kinh thành.”

“Chẳng lẽ nhiêu đó còn đủ thỏa mãn ?”

“Tiểu nha đầu, thì đừng quá tham lam.”

“Tiểu nha đầu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghiep-duyen-tu-vien/chuong-4.html.]

“Ngươi… ngươi cũng cả !”

Sắc mặt tái nhợt còn giọt m.á.u.

Đương nhiên là thế, công chúa phận nữ nhi của thì cớ gì Hoàng hậu tường tận?

(17)

“Đương nhiên là bổn cung , chuyện gì đời mà bổn cung chứ?”

Hoàng hậu khẽ thở dài, vẻ mặt nàng bỗng trở nên vô cùng xa xăm.

“À , vẫn còn một thứ, đó chính là lòng nam nhân.”

“Có lẽ ngươi từng đến việc , bổn cung vốn Hoa Hạ.”

“Bổn cung xuất từ Nữ Nhi Quốc, vốn dĩ là một vị công chúa cao quý.”

“Nếu tại tên cẩu hoàng đế lén lút trộn vương quốc để quyến rũ bổn cung, bổn cung giờ đường đường chính chính lên ngôi Nữ vương .”

“Bổn cung cứ ngỡ bản tìm chân ái của đời .”

“Nào ngờ khi theo về Hoa Hạ, bản tính trăng hoa của liền bộc lộ!”

“Hắn ôm ấp hàng ngàn phi tần trong hậu cung, điều đó khiến bổn cung cảm thấy vô cùng buồn nôn!”

Dưới màn đêm sâu thẳm, đáy mắt Hoàng hậu ảm đạm cùng giọng tràn ngập sự chua chát khôn nguôi.

“Ngươi cũng là nữ nhân, hẳn là ngươi thấu hiểu nỗi uất ức đúng ?”

“Cho nên bổn cung hạ độc thủ g.i.ế.c c.h.ế.t , Hoàng Thái hậu buông rèm nhiếp chính.”

“Không thể cai trị Nữ Nhi Quốc thì sẽ thâu tóm bộ giang sơn Hoa Hạ !”

Ta lên tiếng hỏi dồn, còn công chúa thì ?

Ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t hoàng của nàng, nàng sẽ đối mặt với ngươi thế nào đây?

Hoàng hậu khẩy một tiếng đầy khinh miệt thản nhiên đáp.

“Chuyện đó chẳng hề quan trọng.”

“Hương Hương thậm chí còn hận tên cẩu hoàng đế đó tới xương tủy, nỗi thù hận còn lớn hơn cả bổn cung.”

“Suy cho cùng, tình nghĩa cùng cha khác thì thể nào sâu đậm bằng đồng bào ruột thịt.”

“Thế sự vốn dĩ là .”

“Hương Hương và bổn cung chung một kẻ thù, và bản tính nàng xưa nay vốn căm ghét nam nhân.”

Hoàng hậu những lời với một ánh đầy khao khát nắm c.h.ặ.t lấy tay .

“Chỉ cần ngươi giúp chúng sinh hạ hài nhi , bề ắt sẽ sóng yên biển lặng.”

“Cho nên… uống chén t.h.u.ố.c .”

Bàn tay Hoàng hậu trượt dần xuống .

Ngay khoảnh khắc nàng chạm bụng , một cơn đau thấu trời xanh bất chợt ập đến.

Quỷ t.h.a.i trong bụng cựa quậy dữ dội tựa như đang một thế lực tà môn nào đó dẫn dắt.

Hoàng hậu ngừng rầm rì bên tai .

“Uống , ngoan ngoãn uống hết sẽ còn đau đớn nữa …”

Ta gần như c.h.ế.t ngất vì đau đớn kịch liệt.

Cho tới khi một giọng lạnh lẽo như băng x.é to.ạc bầu khí tĩnh lặng.

“Dừng tay !”

(18)

Vô Nhất đột nhiên xuất hiện ngoài dự liệu.

Hoàng hậu hình mất một lúc kinh ngạc thốt lên.

“Hoàng , định đối đầu với ?”

“Chúng đều là của Nữ Nhi Quốc, lẽ chúng đồng tâm hiệp lực.”

“Ta che chở cho lấy oán báo ân, rắp tâm phá hỏng đại sự của ?”

Vô Nhất trầm trọng thở dài một .

“Uyển Nhi , kế hoạch của tưởng chừng như sơ hở.”

từng nghĩ tới, một đứa trẻ sơ sinh thể hiệu triệu quần thần?”

“Vương triều Hoa Hạ hề thái bình như vẻ bề ngoài, dã tâm của quần thần vẫn luôn âm ỉ chờ ngày bùng phát.”

“Một khi loạn thần tặc t.ử khởi binh tạo phản, quê hương Nữ Nhi Quốc của chúng sẽ là nơi đầu tiên chịu cảnh binh đao khói lửa!”

“Thế thì , Nữ Nhi Quốc nhẫn tâm lưu đày !”

“Chỉ vì mang nam nhân nên bọn họ mới ghẻ lạnh ruồng bỏ cơ mà!”

Hoàng hậu cất cao giọng với nét mặt đầy vẻ khó hiểu.

“Cớ vẫn cứ bận lòng vì sự sống c.h.ế.t của bọn họ?”

Vô Nhất khựng , bàn tay đặt lên bụng điềm tĩnh đáp.

“Bởi vì hề ôm oán hận.”

“Mẫu khi là nam nhân, bà vẫn âm thầm nuôi nấng khôn lớn.”

“Ân tình nợ bà một đời.”

“Hơn nữa, là thật tâm yêu thương Giang Minh Ý, thể nương tay tha cho nàng một con đường sống ?”

Hoàng hậu nhướng mày buông lời mỉa mai.

“Hoàng , quả đúng là một bậc thánh nhân giáng thế!”

, cô ả Giang Minh Ý mà đem lòng yêu thương từng trao cho nửa điểm chân tình!”

“Nàng từ đầu chí cuối chỉ xem là kẻ thế mà thôi!”

Nàng vỗ tay hai tiếng, ánh mắt hướng phía ngoài cửa sổ mang theo thâm ý sâu xa.

“Tôn Thị lang, bổn cung như đúng ?”

Loading...