Nghiệp Duyên Tự Viện - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 15:30:39
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

(19)

Kẽo kẹt, cánh cửa chậm rãi mở .

Một nam nhân khoác trường bào màu thiên thanh bước .

Làn da trắng trẻo, râu ria nhẵn nhụi, dáng vẻ vô cùng tuấn nho nhã.

Đó chẳng ai khác chính là Tôn Cận Ân.

Kẻ hôn ước thanh mai trúc mã từng thề non hẹn biển với năm nào.

Hắn thấy thì nét mặt liền lộ vẻ hối hận cùng giọng mang theo vạn phần chân thành.

“Minh Ý, .”

“Năm đó phụ lòng nàng để cưới nữ nhi nhà họ Lâm đều là do quyền lực cho mờ mắt!”

“Ả đàn bà đó căn bản hiểu tâm tư của .”

“Ngay cả lũ hài nhi do ả sinh cũng ngu dốt vô tri, sánh bằng một góc tài hoa của nàng!”

“Mỗi khi màn đêm buông xuống, đều mộng thấy nàng.”

“Ta thực sự hối hận vì chung chăn gối là nàng!”

Tôn Cận Ân càng càng thêm kích động, lao tới nắm c.h.ặ.t lấy tay van xin khẩn thiết.

“Minh Ý, ngàn vạn xin nàng.”

“Hãy cho thêm một cơ hội nữa, chúng gương vỡ lành ?”

“Không bao giờ, ngươi cút cho khuất mắt !”

Cái tên vô liêm sỉ khốn khiếp , thẳng tay tát một cái vang dội.

“Gương vỡ lành , ngươi !”

Tôn Cận Ân xoa xoa nửa bên mặt đang sưng tấy, thái độ của nháy mắt ngoắt một trăm tám mươi độ.

“Giang Minh Ý, rượu mời uống uống rượu phạt!”

“Việc ngươi nữ phẫn nam trang lan truyền khắp kinh thành .”

“Dựa chút tình nghĩa năm xưa nên mới nhã ý nạp ngươi.”

“Nếu ngươi nghĩ bản vẫn còn là viên minh châu vô giá ?”

“Vả , ngươi tưởng ngươi là thứ cành vàng lá ngọc gì chắc?”

“Chúng đính ước thề non hẹn biển, cho dù cưới khác thì ngươi vẫn thủ tiết vì !”

“Thế mà ngươi dám câu kết gian dâm với một tên lừa trọc.”

“Còn kéo vũng bùn lầy nhơ nhớp nữa chứ!”

Tôn Cận Ân tức giận xô mạnh , Vô Nhất vội vàng tiến tới đỡ lấy .

gã họ Tôn càng lớn tiếng mỉa mai.

“Này tên lừa trọc, ngươi nghĩ cô ả coi trọng đồng t.ử công của ngươi ?”

“Nói cho ngươi , từ khi ả lên kinh ứng thí, ả hoan ái muôn ngàn !”

Nghe đến đây, Vô Nhất khẽ cụp mắt xuống im lặng đáp một lời.

Hoàng hậu khẽ buông tiếng thở dài tràn ngập sự thất vọng.

“Hoàng , thực sự cảm thấy xót xa cho .”

“Nữ nhân mà hết lòng sủng ái nâng niu, hóa từ tới nay đều lừa gạt xoay mòng mòng!”

(20)

“Minh Minh.”

Vô Nhất nắm c.h.ặ.t lấy tay , khóe mắt bắt đầu ươn ướt.

“Ngươi tiếp cận mang dung mạo ba phần giống với Tôn Cận Ân ?”

Ta cất lời xoa dịu nhưng đó là sự thật cách nào chối cãi.

.”

Đôi mắt Vô Nhất lập tức tối sầm .

Hắn hề buông tay nhưng dường như đ.á.n.h mất sinh khí.

“Nghe , sẽ giải thích chuyện!”

“Ngươi giống , ngươi…”

Bây giờ yêu là ngươi.

Ta sáng tỏ chuyện nhưng Vô Nhất cố chấp chịu lắng .

“Không cần giải thích.”

Hắn nhẹ nhàng ngắt lời , môi nở một nụ nhạt nhòa bi thương.

“Kẻ thế cũng , vui đùa qua đường cũng chẳng .”

“Bần tăng chỉ cần ngươi bình an sống sót, ngoài cầu mong gì hơn.”

Ta chôn chân tại chỗ, cõi lòng nặng trĩu.

Trở về những năm tháng xa xưa, Tôn Cận Ân khi lên kinh ứng thí từng thề non hẹn biển với .

“Bất luận bảng vàng ghi danh , nhất định sẽ trở về rước nàng qua cửa.”

Quá cảm động chân tình đó, trao trọn niềm tin và đ.á.n.h mất sự trong trắng.

Cho đến khi tin tức phụ bạc để lấy thiên kim họ Lâm truyền đến tai, mới tỉnh mộng.

Ta vốn dĩ tàn hoa bại liễu, nếu gả cho kẻ khác thì ắt chịu sự giáng cấp ủy khuất.

Quá mức uất hận, quyết chí cải trang thành nam nhân ngày đêm dùi mài kinh sử đợi ngày lên kinh ứng thí.

Nào ngờ đường thiên lý, tình cờ bắt gặp một khuôn mặt tới ba phần tương tự Tôn Cận Ân.

Ngắm vị tiểu hòa thượng thanh tú ngây thơ, d.ụ.c vọng đê hèn trong đầu tiên trỗi dậy mãnh liệt.

Ta kéo chìm vũng lầy ô nhục giống hệt như cách mà Tôn Cận Ân dìm c.h.ế.t cuộc đời .

“Ta xin , ngàn vạn xin ngươi.”

Ta siết c.h.ặ.t bàn tay Vô Nhất, lệ tuôn ướt đẫm hàng mi.

“Ta hối hận , thực sự hối hận vì những gì gây cho ngươi…”

“Không , bần tăng trong lòng ngươi vốn hề ác ý.”

Vô Nhất đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu , mỉm xán lạn.

“Minh Minh, chúng bắt đầu từ đầu nhé.”

“Quên tất thảy muộn phiền cõi trần gian, chỉ còn duy nhất đôi mà thôi.”

(21)

Hoàng hậu hình c.h.ế.t sững, nàng lập tức vung tay đập nát chén xuống đất.

“Hoàng , tại tới tận lúc vẫn u mê bất ngộ như ?”

“Loại nữ nhân căn bản xứng đáng để trao gửi chân tình!”

“Không xứng đáng , mà là cam tâm tình nguyện .”

Vô Nhất cụp mi mắt, nhẹ nhàng buông tiếng thở dài.

“Ngài định trốn ở đó đến bao giờ đây, Hoàng thượng?”

“Hoàng thượng ?!”

Sắc mặt Hoàng hậu đại biến trong nháy mắt.

“Hắn đến đây từ lúc nào ?”

“Hoàng , thực sự dồn chỗ c.h.ế.t ?”

“Sao trẫm thể nhẫn tâm , Uyển Nhi yêu của trẫm.”

Nam nhân khoác long bào bằng lụa vàng lấp lánh chậm rãi bước từ trong góc khuất, khóe môi nở một nụ ấm áp như gió xuân.

“Uyển Nhi , trẫm nàng chẳng qua chỉ là nhất thời hồ đồ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghiep-duyen-tu-vien/chuong-5.html.]

“Ngày chúng gặp ở Nữ Nhi Quốc, nàng vốn thuần khiết vô ngần tựa giọt sương mai.”

“Trẫm tin rằng chỉ cần thời gian, nàng nhất định sẽ tìm bản ngã trong sáng thuở ban đầu.”

“Còn về phần ả …”

Cẩu hoàng đế lạnh lùng liếc công chúa đang bất tỉnh, giọng điệu của lạnh nhạt đến rợn .

“Xem là do trẫm quá mức khoan dung dung túng.”

“Nhổ cỏ nhổ tận gốc, dù là nữ nhân cũng ngoại lệ.”

Dứt lời, hất cằm hiệu cho Vô Nhất.

“Ả đàn bà cũng là kẻ thù của ngươi.”

“Cứ thẳng tay xử lý , coi như đây là phần thưởng trẫm đặc biệt ban cho ngươi.”

Vô Nhất gật đầu mỉm và tạ ơn Hoàng thượng ân chuẩn.

“Không, tuyệt đối theo ngươi!”

Hoàng hậu gào thét đến lạc cả giọng.

“Hương Hương, nàng mau tỉnh , Hương Hương!”

Miết mi công chúa nhíu , những ngón tay bắt đầu dấu hiệu co giật.

Vô Nhất đưa tay che khuất hai mắt .

Kế đó một tiếng rắc vang lên ch.ói tai, cổ của công chúa vặn gãy vô tình.

Tôn Cận Ân sợ hãi đến mức tiểu tiện cả quần.

Hắn hoảng loạn bò lê bò lết cố sức chạy trốn ngã nhào đất.

Vô Nhất buông tay để tận mắt chứng kiến sự.

Cho tới khi Tôn Cận Ân lết tới gần cổng lớn, Vô Nhất lạnh lùng vung tay b.ắ.n một mũi tên xuyên thủng lưng .

Máu tươi phụt tung tóe, Vô Nhất nắm c.h.ặ.t lấy tay với nụ môi bỗng trở nên vô cùng e ấp.

“Minh Minh, ân oán chấm dứt.”

“Từ nay về , bần tăng sẽ vĩnh viễn bầu bạn bên cạnh ngươi.”

(22)

, tất thảy đều kết thúc .

Sau khi uống cạn bát nước sôi lấy từ Nữ Nhi Quốc, quỷ t.h.a.i trong bụng liền hóa thành một vũng nước trong vắt chảy ngoài.

Tựa hồ nó từng tồn tại cõi đời .

Vô Nhất tục để trở về cuộc sống đời thường.

Chúng cử hành hôn lễ trong sự chúc phúc của bách tính từ khắp bốn phương.

Ta cảm thấy vô cùng mãn nguyện hạnh phúc.

Niềm vui sướng còn nhân lên gấp bội khi ba tháng đó, Vô Nhất hoài thai.

Nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của , e thẹn mở lời giải thích.

“Bất cứ ai mang dòng m.á.u Nữ Nhi Quốc dù là nam nữ đều khả năng thụ t.h.a.i sinh t.ử, gặp bất kỳ nguy hiểm nào.”

Lòng bỗng nảy sinh một nỗi hoang mang.

“Nếu quả thật là , cớ năm xưa Hoàng hậu tự mang thai?”

“Có lẽ sợ hãi chịu đựng sự đau đớn khi sinh nở chăng.”

Vô Nhất thản nhiên buông một câu bâng quơ.

Thế nhưng vẫn linh cảm điểm gì đó cực kỳ đúng.

Thật sự chỉ vì sợ đau thôi ?

Hoàng hậu coi trọng đứa bé đó đến mức bất chấp tất thảy, nàng giống loại e ngại chút đau đớn cỏn con.

Nhất định là còn một bí mật kinh thiên động địa nào khác ẩn giấu.

Ta vắt óc suy nghĩ cặn kẽ xem rốt cuộc quá trình m.a.n.g t.h.a.i của Vô Nhất điểm gì khác biệt so với .

A!

Hắn lén lút uống một loại nước mỗi ngày!

Thứ nước đó trong vắt màu, nhưng vô tình ngửi thấy thoang thoảng mùi hương quen thuộc.

Đoan chắc đó chính là thánh thủy của Nữ Nhi Quốc!

Sự thật phơi bày lạnh lẽo thấu xương khiến bàng hoàng tới mức sởn cả gai ốc.

Vô Nhất luôn miệng lảng tránh vấn đề cốt lõi.

Sự sống c.h.ế.t ở dòng m.á.u mà nó ở chính thứ nước .

Nước đó dùng để t.h.a.i nghén sinh linh của Nữ Nhi Quốc.

Hoàng hậu đủ lượng nước cần thiết, nếu cố chấp sinh con nàng chắc chắn sẽ mất mạng.

Cho nên nàng mới nhẫn tâm chọn vật hi sinh thế mạng.

nguyên cớ từ mà Vô Nhất sở hữu lượng thánh thủy dồi dào đến ?

Hắn từng hùng hồn tuyên bố bản là tội nhân lưu đày, lấy một giọt thánh thủy dự trữ cơ chứ.

Vậy thể uống nó hàng ngày?

Dẫu cho Hoàng hậu lén lút tiếp tế cho , bản nàng còn đủ dùng thì lấy lượng lớn để cung phụng cho uống đều đặn mỗi ngày?

Giữa cẩu hoàng đế và Vô Nhất rốt cuộc giao dịch ngầm gì?

Nếu cẩu hoàng đế đồng ý giao thánh thủy cho Vô Nhất, cớ cự tuyệt ban phát cho Hoàng hậu?

Quan trọng nhất là…

“Ngươi rõ ràng trong tay thứ nước cứu mạng đó, tại ngươi trực tiếp giải độc cho nhọc công dàn xếp chuyện để dụ Hoàng hậu lộ diện?”

Câu hỏi dứt, Vô Nhất khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Mặc cho chiếc bụng bầu nhô cao, động tác của nhanh nhẹn tựa bóng ma, nháy mắt dễ dàng bắt gọn lấy và khống chế tứ chi.

Ta nhốt c.h.ặ.t trong một chiếc l.ồ.ng bằng vàng ròng.

Vô Nhất quấn xích sắt quanh , giọng thì thầm đầy ma mị.

“Minh Minh, ngươi nhẫn tâm ruồng bỏ một nữa ?”

Ta điên cuồng đ.ấ.m thình thịch chấn song, cơn giận dữ tuôn trào kiểm soát.

“Ta chỉ rõ chân tướng sự việc!”

“Ta luôn cảm thấy thứ quá đỗi trùng hợp, cảm giác hệt như bộ chuyện đều là một cạm bẫy do ngươi giăng để trừng phạt !”

“Rốt cuộc là công chúa và Hoàng hậu chọn trúng , tất cả đều trong sự xúi giục của ngươi?”

“Nếu , ngươi nguyện ý tin tưởng ?”

Vô Nhất đắm đuối , đôi mắt sâu thẳm tựa như thế gian chỉ tồn tại duy nhất bóng hình .

Lưng áo ướt sũng mồ hôi lạnh.

“Không bao giờ, trừ phi ngươi lập tức thả .”

“Không thể.”

Vô Nhất cưỡng ép nắm lấy tay , áp c.h.ặ.t bàn tay lên chiếc bụng tròn vo của .

“Cảm nhận Minh Minh, hài nhi của chúng đang cựa quậy đây .”

“Đây là cốt nhục của đôi , ngươi nỡ lòng nào vứt bỏ nó chứ?”

Toàn run lên bần bật, nước mắt lã chã tuôn rơi.

“Ta sẽ vứt bỏ nó, ngươi , van xin ngươi hãy rời khỏi đây !”

“Tuyệt đối khả năng đó.”

Vô Nhất gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy , những lời đường mật rót tai tựa như bùa chú.

“Mãi mãi vĩnh viễn, đời kiếp ngươi đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay .”

“Cho dù thịt nát xương tan, chúng cũng sinh t.ử .”

(Hết)

Loading...