“Cho nên sống một đời, con hy vọng thể vô ưu vô lo, trăm tuổi bình an.”
“Ngay cả khi tương lai của ?”
“Không, tương lai của chỉ !”
Ta hôm đó Bùi Thư Hoài và Bảo Châu gì.
Chỉ là ngày hôm đó, Bùi Thư Hoài xuất hiện nữa.
Mùa đông năm Văn Cảnh thứ mười, Bảo Châu bệnh nặng tỉnh.
Cơ thể nhỏ bé, ho nhiều m.á.u đến .
Ta ba bước chín lạy, đến Thiên Long Tự cầu bùa bình an cho Bảo Châu.
May mắn Phật Tổ phù hộ, ngày thứ hai khi cầu bùa bình an, Bảo Châu tỉnh .
Cùng năm đó mùa đông, tin Thiếu khanh Đại Lý Tự Bùi Thư Hoài lên núi dẹp loạn, may t.ử nạn.
Nghe tin tức, ngẩn một lát.
Bảo Châu xích gần, hôn một cái.
“A Nương, đang nghĩ gì ?”
Ta khẽ :
“Một cố nhân.”
Bảo Châu bĩu môi:
“Cố nhân? Vậy là chuyện qua ! Người qua A Nương đừng nghĩ nữa, cứ để cút .”
Cánh tay nhỏ mũm mĩm của Bảo Châu ôm c.h.ặ.t lấy :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nghiet-duyen-muoi-nam-cygl/chuong-9.html.]
“A Nương xem, Ngoại tổ phụ, Ngoại tổ mẫu, Cậu, Dì, và quan trọng nhất là Bảo Châu, là hạnh phúc nhất!”
Ta hôn lên má Bảo Châu.
“Bảo Châu đúng, A Nương là hạnh phúc nhất thiên hạ!”
Năm cũ giao thoa, đông qua xuân tới.
Năm Văn Cảnh thứ mười, mùa đông qua.
Đang là năm Nguyên Niên của lịch mới, hôm nay ánh xuân tươi sáng.
Bảo Châu ngủ say trong nắng ấm.
Thật , con bé và A Nương sẽ còn trải qua hàng vạn ngày xuân tươi sáng nữa.
Trong mơ, con bé thấy đàn ông đó.
Chàng nhiều, t.h.ả.m.
Bảo Châu kiên nhẫn bĩu môi.
“Người tìm con , thì đừng quấy rầy A Nương nữa!”
Con bé , việc nó thể sống sót, là do lấy mạng đổi mạng.
, Bảo Châu cho bất cứ ai.
Đặc biệt là A Nương.
Không tất cả khuất đều sẽ ghi nhớ.
Bảo Châu chỉ , con bé và A Nương là nhất thiên hạ.
Sống c.h.ế.t đổi, mãi mãi về !
(Hết)