Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-05-02 18:55:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệ Nguyên Minh xong lời , mặt mũi suýt chút nữa thì tức đến vặn vẹo: “Hay lắm, thúc cháu các bây giờ đồng lòng một giuộc để hãm hại ! Ta...”

 

Hắn còn dứt lời, Ngu nhị gia bỗng nhiên nghiêm giọng quát: “Nguyên Minh! Ngươi đừng quên ngươi đến Ngu phủ là để gì!”

 

Vệ Nguyên Minh Vệ Thủy Mai gọi đến Ngu phủ hai mục đích: thứ nhất là hư Ngu An Hòa, thứ hai là tìm cách vấy bẩn Ngu An Ca. Hai điều dù là điều nào nữa cũng đủ để đời chỉ trỏ mắng nhiếc Tam phòng, nhưng những việc Nhị phòng còn ghê tởm hơn thế nhiều.

 

Trong cơn cực kỳ căng thẳng, ánh mắt Ngu nhị gia vô cùng hung ác, như thể nếu Vệ Nguyên Minh nhận đứa trẻ , lão sẽ sẵn sàng cá c.h.ế.t lưới rách. Bây giờ lão thông suốt, bấy lâu nay lão luôn xem thường tên tiểu t.ử thối . Có thể bày cục diện thế , nàng chắc chắn vẫn còn hậu chiêu, cách duy nhất để bảo danh tiếng cho mà vẫn giữ đứa trẻ là ép Vệ Nguyên Minh nhận lấy. Bằng , chẳng lão sẽ trở thành kẻ cầm thú như tên tiểu t.ử mắng ?

 

Có lẽ cảm nhận sự thất thố của , Ngu nhị gia khẽ hắng giọng: “Ý là, Nguyên Minh, ngươi đến Ngu phủ thăm cô mẫu, thể cùng thị nữ trong viện của biểu dây dưa với như thế!”

 

Vệ Nguyên Minh và Vệ Thủy Mai dĩ nhiên là tức đến nổ phổi. Vệ Nguyên Minh là hạng chân trần sợ xỏ giày, nhưng Vệ Thủy Mai tuyệt đối thể trở mặt, để Ngu nhị gia toan tính nàng đưa Vệ Nguyên Minh đến đây. Cho nên dù trong lòng Vệ Thủy Mai căm phẫn đến , khi Vệ Nguyên Minh nổi lôi đình, nàng kịp thời ngăn , còn giả bộ bậc trưởng bối mà quở trách: “Phải đó Nguyên Minh, ngươi thể hồ đồ đến thế!”

 

“Các , các ...”

 

Vệ Nguyên Minh chỉ tay Vệ Thủy Mai, chỉ Ngu nhị gia, nhất thời bộ mặt xa của bọn họ cho ghê tởm đến mức nên lời.

 

Vệ Thủy Mai thấy liền vội vàng tiến tới, siết c.h.ặ.t lấy cánh tay Vệ Nguyên Minh : “Sự , ngươi hãy tạm nhận lấy nỗi uất ức , cô mẫu sẽ bù đắp cho ngươi!”

 

Vệ Nguyên Minh thừa hiểu nhận đứa trẻ đồng nghĩa với việc gì. Từ nay về , chính là kẻ đội mũ xanh, danh nghĩa đích trưởng t.ử của trao cho đứa con thứ của Nhị thúc nhà họ Ngu, còn là con của một tiện tỳ, bảo nuốt trôi cơn giận .

 

ngay khi định vùng khỏi sự kìm kẹp của Vệ Thủy Mai để loạn lên, móng tay nàng xuyên qua lớp y phục, găm c.h.ặ.t da thịt : “Nguyên Minh! Nếu ngươi nhất quyết lớn chuyện, đừng mong cô mẫu toan tính cho ngươi nữa!”

 

Vệ Thủy Mai cũng căng thẳng kém, tuyệt đối thể để Ngu nhị gia toan tính của Tam phòng! Nàng đoạn thời gian đắc tội Nhị hoàng t.ử và Hoàng hậu, khiến Ngu tam gia chán ghét, giờ đây Ngu tam gia quan trường bước gian nan, nếu nàng tự ý gọi Vệ Nguyên Minh đến, chẳng những Ngu An Hòa mà còn để lộ toan tính Nhị phòng Tam phòng hợp sức bắt nạt hậu bối, đến lúc đó mặt mũi mất sạch, Ngu tam gia vững ở triều đình nữa?

 

Một kẻ hậu bối nhà họ Vệ khốn nạn một chút thì cũng chỉ là khốn nạn, một câu " hiểu chuyện" là thể bỏ qua, cùng lắm nàng tiếp tế cho nhà ngoại nhiều hơn một chút, nhưng tiền đồ của Tam phòng thể vì thế mà đứt đoạn!

 

Vệ Nguyên Minh trong lòng giận oán, một mặt là nhà họ Vệ nương nhờ Ngu phủ mà sống, cũng sắc mặt Vệ Thủy Mai, mặt khác là lòng tự tôn của nam nhân. Trong lúc muôn vàn rối ren, Vệ Thủy Mai một nữa hạ giọng khẩn cầu: “Coi như cô mẫu cầu xin ngươi đấy!”

 

Vệ Nguyên Minh còn cách nào khác, chỉ thể nghiến c.h.ặ.t răng, nén xuống nỗi nhục nhã trong lòng, bước với gương mặt vặn vẹo: “Phải, kiếp, đều là của ! Ta nên chạm trong viện của biểu , đều tại hết! Được !”

 

Ai nấy đều sự nghiến răng nghiến lợi trong lời của , nhưng Nhị phòng và Tam phòng nhà họ Ngu đều thở phào nhẹ nhõm. Dù nữa, đứa trẻ chỗ để đổ thừa .

 

Ánh mắt Ngu An Ca mang theo ý , một bên xem bọn họ tự tự chịu, còn quên đổ thêm dầu lửa lúc mấu chốt: “Nhị thúc còn nâng Xá T.ử , dẫu cũng là thị nữ trong viện của con, con xin theo lời Nhị thúc, chuẩn cho nàng một khoản của hồi môn, để khi nàng Vệ phủ cũng thêm phần thể diện.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngo-hoang-van-tue/chuong-75.html.]

Xá T.ử hiểu ý liền quỳ xuống dập đầu với Ngu An Ca: “Đa tạ Đại công t.ử!”

 

Sắc mặt của Nhị phòng và Tam phòng khó coi đến cực điểm, mà vẫn gượng phụ họa. Vệ Nguyên Minh phổi sắp nổ tung vì tức, thấy uất ức trong lòng, lườm Vệ Thủy Mai một cái cháy mắt, ngay cả thọ lễ cũng tặng nữa mà phẫn nộ phất tay áo rời . Lúc Nhị phòng và Tam phòng ai dám chỉ trích sự vô lễ của , Ngu lão phu nhân chịu một phen mất mặt lớn như , thọ yến dĩ nhiên thể tiếp tục nữa.

 

Cũng may lúc vở kịch "Ma Cô hiến thọ" sân khấu cũng diễn xong, đám phường chèo trong phủ xảy chuyện hổ nên cũng dám đòi thưởng, lẳng lặng lui xuống. Các vị khách khứa biểu cảm khác , một ai là xem Nhị phòng Tam phòng như một trò , Ngu lão phu nhân trong lòng phiền muộn tột cùng, bà lấy cớ đau đầu, để ma ma dìu xuống nghỉ ngơi.

 

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Thọ yến kết thúc đột ngột, những vị khách tinh ý sớm tâm địa hiểm độc của Nhị phòng Tam phòng đối với Đại phòng, càng thấy rõ con trai của Thần Uy đại tướng quân chẳng hạng bù như lời đồn. Đại phòng Thần Uy tướng quân chống lưng mới là đối tượng bọn họ cần nịnh bợ, bọn họ chẳng thèm chào hỏi Ngu nhị gia và Ngu tam gia – vốn là con ruột của thọ tinh – mà trái còn vây quanh Ngu An Ca để cáo từ.

 

Ngu An Ca từ chối ai, mỉm đáp lễ. Hướng Di lẽ là tâm trạng vui sướng nhất trong của Nhị phòng Tam phòng, đây là đầu tiên nàng thấy Ngu nhị gia vốn tính tình bỉ ổi ngã một vố đau như . Tiếc là gương mặt Ngu nhị gia u ám, Hướng Di dù trong lòng vui cũng dám lộ , chỉ dùng khăn tay che miệng, một bên một lời.

 

Ngu Uyển Vân tâm tư đơn thuần, hiểu hết những lắt léo trong trò hề , nhưng gương mặt của mẫu , nàng là Đại ca ca thắng. Ngu Uyển Vân khỏi hướng ánh mắt khâm phục về phía Ngu An Ca, Đại ca ca của nàng thật tài giỏi, thể khiến phụ nếm mùi thất bại. Ngu An Ca nhận ánh mắt về phía hai mẫu t.ử Hướng Di, liền nở một nụ như nắm chắc phần thắng.

 

Đợi hết, Ngu An Ca mới dẫn Xá T.ử rời . Trở về Sâm Vi Viện, Xá T.ử thần sắc hoang mang, đó bồn chồn lo lắng. Ngu An Ca bên cạnh bàn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, Xá T.ử liền vội vàng tiến lên rót cho nàng. Ngu An Ca uống đợi Xá T.ử mở lời, mãi đến khi chén cạn một nửa, Xá T.ử mới quỳ xuống : “Đại công t.ử, nô tỳ theo lời ngài dặn, ngài...”

 

Ngu An Ca đặt chén xuống: “Ngươi yên tâm, những gì hứa với ngươi dĩ nhiên sẽ nuốt lời.”

 

Nàng từ trong ống tay áo lấy một tờ văn tự bán , đưa cho Xá Tử: “Đây là văn tự bán của ngươi, ngươi cầm lấy , đợi khi xong việc, sẽ sai đưa văn tự của ngươi cho ngươi.”

 

Xá T.ử nhận lấy văn tự bán , lo lắng : “Đa tạ công t.ử.”

 

Ngu An Ca : “Ta sẽ chuẩn cho ngươi một phần của hồi môn, ngươi mang tới Vệ phủ mà giữ lấy cho kỹ. Nếu đứa trẻ thể sinh , ngươi mang , sẽ giúp ngươi mang , nếu mang thì cứ để Vệ phủ hoặc Ngu phủ.”

 

Tay Xá T.ử vuốt lên bụng : “Đứa trẻ ... sẽ sinh ?”

 

Ngu An Ca : “Điều còn xem tâm ý của phụ đứa trẻ, hoặc là kẻ mang danh phụ của nó .”

 

Xá T.ử mím môi, trông vô cùng bất an. Ngu An Ca đem chút lòng cuối cùng dành cho nàng : “Được , nể tình ngươi và tình thâm nghĩa trọng, ngươi tự quyết định giữ đứa trẻ , sẽ giúp ngươi giữ hoặc giữ.”

 

Xá T.ử quỳ ở đó trăn trở hồi lâu: “Công t.ử, nô tỳ giữ.”

 

Nếu là , đứa trẻ lẽ sẽ giúp nàng từ một tỳ nữ một bước trở thành di nương, nhưng bây giờ đứa trẻ đẩy qua đẩy , dẫu sinh cũng chẳng phụ yêu thương, nàng khi bỏ trốn cũng đủ sức nuôi dưỡng, vì để nó sinh trong tiếng mắng nhiếc, thà rằng dứt khoát sinh, dù nàng cũng chẳng yêu thích gì Ngu nhị gia.

 

Ngu An Ca nhấp một ngụm , hề bất ngờ lựa chọn của nàng : “Được.”

 

 

Loading...