Chương 4
Phụ lau mồ hôi, gượng, há miệng mấy , cuối cùng câu nào.
Phu quân tướng quân tiến lên một bước:
“Xét theo , Yên Yên là chính thất cưới hỏi đàng hoàng. Nay trở về, nàng tự nhiên cùng nối tình phu thê. Hai đứa trẻ, bất kể là con của ai, đều nuôi dưỡng.”
Nói xong, liếc phu quân Thám hoa một cái, rộng lượng mở miệng:
“Trong lúc ở, vị Thám hoa giúp chăm sóc song . Dẫu trộm mất thê t.ử của , cũng so đo. Nếu ngươi chịu ở phủ, cũng sẵn lòng nuôi ngươi. Dẫu , ngươi cũng từng là của thê t.ử .”
Phu quân tướng quân tính chiếm hữu d.ụ.c mạnh.
Ta thật sự sợ rằng đến cả Thái t.ử cũng nuôi trong phủ.
…
Phu quân Thám hoa hừ lạnh một tiếng:
“Bất kể ngươi c.h.ế.t sống , ngày Yên Yên thành với , hôn ước giữa nàng và ngươi tự động chấm dứt. Hiện giờ, nàng mới là thê t.ử cưới hỏi đàng hoàng!”
Nói xong, :
“Yên Yên ở phủ tướng quân vì giữ tiết cho ngươi, mà chỉ là vì Kim Đản. Ta ngươi mất thê t.ử, trong lòng khó chịu, nhưng chúng cũng sẵn sàng phụng dưỡng ngươi lúc tuổi già, xem như bù đắp cho ngươi.”
Phu quân tướng quân hừ lạnh:
“Tuổi tác chúng cũng xấp xỉ cả thôi.”
Lúc Thái t.ử mở miệng:
“Ta thấy, lời Thám hoa lang lý.”
Mọi đều về phía .
Thám hoa lang mừng rỡ.
Phu quân tướng quân nổi giận.
Phụ mẫu thì mặt mày khó xử.
Hắn tiếp tục :
“Hàn phu nhân bắt đầu một đoạn quan hệ với nam nhân khác, hôn nhân đó đương nhiên chấm dứt.”
Hắn về phía :
“Có đúng ?”
…
Phu quân tướng quân lập tức nắm lấy tay :
“Yên Yên, nàng quên chúng thề non hẹn biển ?”
Phu quân Thám hoa vội vàng tiến lên, nắm lấy tay còn của :
“Yên Yên, đừng quên tình cảm kiên định của chúng ! Ta chỉ biến mất tới một năm!”
Ta bọn họ, cảm thấy tiến thoái lưỡng nan.
Ánh mắt Thái t.ử rơi hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của , ánh mắt càng lạnh hơn:
“Luật pháp triều quy định: kẻ phạm thượng, xử bằng hình phạt ngũ mã phanh thây.”
Ngón tay thon dài của chậm rãi xoay chiếc nhẫn tay:
“Ta tin rằng Hàn phu nhân là thông minh.”
Giờ phút , hận thể ngược thời gian.
Pháp Hoa Tự linh nghiệm đến ?
Một ban cho … ba nam nhân!
Nhiều quá !
Chủ yếu là bọn họ còn tranh giành lẫn .
Việc khiến vô cùng khó xử.
Lại còn một kẻ tới đòi mạng.
Ta định cục diện .
Đã , chỉ còn cách giả vờ ngất xỉu…!
Phu quân tướng quân liền bế xốc lên, ôm l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, sải bước rời .
Cuối cùng, trở về tiểu viện nơi từng ở cùng .
Chuyện rốt cuộc là chứ!
Ta tưởng tướng quân trở về, nên tự nhiên sống cùng , những chuyện giữa phu thê đáng xảy thì cũng xảy .
Nhớ đêm qua… mặt nóng bừng.
Không ngờ Thám hoa cũng trở về.
Ta là một nữ nhân truyền thống bảo thủ.
Không thể cùng lúc hai trượng phu.
nếu bọn họ đều đồng ý, mỗi một đêm, ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngoai-that-ta-nuoi-lai-la-thai-tu-duong-trieu/chuong-4.html.]
Dù thì… thật sự khó chịu……
Chuyện như , đến lượt thật ?
…
Trong phòng… đại phu kích thích quá lớn, cần yên tĩnh một thời gian.
Ta quả thực cần yên tĩnh.
Ta còn hai đứa nhi t.ử.
Nếu buộc chọn một , thì một trong hai đứa trẻ lẽ sẽ rời xa .
Nghĩ đến lời của tướng quân.
Hắn quả thật rộng lượng, d.ụ.c vọng chiếm hữu mạnh.
Không hổ là cầm quân đ.á.n.h trận, phân tích vấn đề diện.
Ta buông xuôi việc nghĩ bừa: là ở bên tướng quân, còn Thám hoa thì dẫn Mộc Đản ở đây.
Dù ăn ở đều tại phủ tướng quân, Thám hoa nghèo, chi bằng cứ quyết như .
Ta đang nghĩ đến xuất thần, thì một giọng lạnh lẽo vang lên lưng:
“Sao, bắt đầu lựa trái chọn ?”
…
Ta giật , vội đầu .
Liền thấy Thái t.ử đang chằm chằm .
Trước cũng từng như , lúc đó khẩy, còn thấy diễn.
Khi nghĩ, chắc là công t.ử nhà quyền quý nào đó.
kinh thành cũng là quý nhân, mà nhà cũng kém!
Cho nên để tâm.
Giờ phút , cảm thấy áp lực nặng nề đến thế?
Phản ứng đầu tiên của quỳ xuống hành lễ, mà là xoay bỏ chạy!
Trời ơi!
Trước nhục t.h.ả.m như , chắc chắn g.i.ế.c !
…
Kết quả, chạy nổi ba bước, từ phía ôm c.h.ặ.t ngang eo.
Ta cảm giác rắn độc quấn lấy.
Hơi thở phả bên tai , khí nóng truyền đến:
“Phu nhân, chạy cái gì? Ừm?”
Rồi giữ c.h.ặ.t lấy .
Giờ phút tỉnh táo vô cùng.
Dâm niệm tan hết!
Ta vẫn còn nhớ đây là phòng ngủ của tướng quân.
Dù khó chịu đến , cũng phản bội như !
Ta lập tức giãy giụa:
“Buông tay! Buông tay!”
Hắn càng tới:
“Phu nhân chẳng thích như thế ?”
Thân thể khống chế mà…
Hắn khẩy một tiếng:
“Thân thể phu nhân, đúng là thành thật hơn cái miệng của nàng nhiều...”
Ta thở gấp:
“Đừng… đừng… xin ngươi…”
“Lúc , cũng từng cầu phu nhân như . Phu nhân trả lời thế nào?”
Khi đó hì hì : Lát nữa ngươi sẽ sống bằng c.h.ế.t!
“Giờ thì sẽ trả nguyên lời đó cho phu nhân.”
Hắn khôi phục võ công và sức lực, đối thủ của .
…
“Trong phòng của thần t.ử ngươi, trộm thê t.ử của , ngươi còn cần… … cần mặt mũi nữa !”
“Như mới kích thích chứ. Ta thấy phu nhân cũng hưng phấn mà.”
Ta sẽ thừa nhận ……
Cuối cùng, vai trò đảo ngược.