[Ngoại Truyện] Thợ Săn Muốn Sống Ẩn Dật - Ngoại truyện 11: Sa-young làm người mẫu
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:19:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
(Ngoại truyện 5-10 trong file word chương )
-------
Cùng với ngày tận thế, hệ thống biến mất, và thế giới nơi thứ xuất hiện Ngày Khe Nứt cũng tan theo. Con dần dần thích nghi với cuộc sống đổi. Có lẽ rằng thứ trở về thời điểm Ngày Khe Nứt thì sẽ phù hợp hơn. dù “ ” nữa, hơn mười năm trôi qua cùng quỹ đạo của một cuộc sống mới gây dựng vẫn còn nguyên đó.
Có mất yêu, mất việc, thì cuộc đời đảo lộn. Hệ thống, dù là lúc xuất hiện khi biến mất, đều để những dấu vết thể xóa nhòa.
Vào một ngày nọ, khi đang cố gắng thích nghi với cuộc sống đổi, thì những trực tiếp xóa sổ hệ thống đang…
“Có cần gì rửa bát bằng tay thế . Em bảo sẽ mua máy rửa bát cho mà. Loại dùng cho quán .”
“Không chỗ đặt.”
Họ đang cãi vã trong quán canh giải rượu.
Chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ chỉ đúng mười giờ. Kẻ gây cuộc giằng co — Lee Sa-young — đang đeo găng tay cao su màu hồng, kỳ cọ cái nồi đất một cách hùng hục. Eui-jae lau bàn đáp .
“Vả , rửa bằng tay còn nhanh hơn mấy cái máy đó. Là tại em đủ ‘kỹ năng’ thôi.”
“Ha, rửa nồi đất thì cần kỹ năng gì chứ….”
“Mệt thì đưa đây. Tự dưng đòi giúp rửa bát, còn tưởng gió nào thổi tới.”
“Không mệt mà.”
“Không mệt thì im lặng mà chà cho sạch. Không thấy bếp chật ?”
“Lúc nhận quán thì sửa sang luôn . Em em trả tiền mà.”
“Sửa sang gì chứ. Chính cái khí mới .”
Sa-young lắc đầu bất lực. Eui-jae mở rộng khăn lau, liếc gian bếp. Một gã to con cúi gập bồn rửa, cặm cụi rửa bát — trông buồn tội nghiệp. Eui-jae bước gần, :
“Sa-young , ngoài quét sàn . Chỗ bát đĩa để nốt.”
“Em cũng mà.”
“Biết, nhưng cho nhanh còn về nhà.”
Eui-jae vỗ vỗ lưng . Sa-young cau tháo găng tay cao su . Eui-jae định nhận lấy thì khựng — chiếc điện thoại trong túi tạp dề rung lên.
‘Giờ còn ai gọi nhỉ?’
Nhìn màn hình, Eui-jae “ơ” một tiếng đầy nghi hoặc.
[Đại diện Ham Seok-jeong]
Ham Seok-jeong. Bà từ chức và sống ẩn dật. Dù thỉnh thoảng vẫn liên lạc với Eui-jae, nhưng…
‘Có chuyện gì ? Hay kẻ nào gây rối ?’
Muộn thế mà gọi điện, rốt cuộc là vì việc gì? Eui-jae căng thẳng máy.
“Vâng, alo….”
— Eui-jae .
“Vâng, cô ạ.”
— Cậu định nuôi ch.ó ?
“Hả? Chó ạ?”
Eui-jae ngơ ngác hỏi , cầm điện thoại cho chắc. Ở đầu dây bên , Ham Seok-jeong bình thản tiếp tục:
— Ta cứu một con ch.ó hoang, đưa bệnh viện thì họ bảo nó đang mang thai. Cuối cùng sinh tận sáu con.
Lắng kỹ, phía bên còn lẫn tiếng rên rỉ khe khẽ của mấy con ch.ó con. Sáu con ch.ó con mới sinh, cộng thêm ch.ó — tổng cộng bảy con. Chó con thì chăm sóc vất vả lắm. Eui-jae gãi má.
“Nhiều thật đấy… Cô chăm hết ạ?”
— Vì thế nên mới gọi cho . Đợi chúng lớn thêm chút nữa thì chắc kham nổi.
Ham Seok-jeong khẽ thở dài.
— Chó thì định nuôi, nhưng nuôi luôn cả bầy con thì khó… đầu gối đang .
Cho đến tận lúc rời chức, bà vẫn chống gậy. Đi bộ thì , nhưng chạy nhảy là thể. Nếu là Nam Woo-jin thì liệu chữa nhỉ? Eui-jae từng hỏi Jung-bin bóng gió, nhưng chỉ nhận câu trả lời là rõ.
Nhớ nụ khó xử khi , hẳn là ẩn tình gì đó…
‘Bà là thương Vết Nứt Biển Tây mà….’
Trong lúc suy nghĩ miên man, từ đầu dây bên vọng tiếng bà dỗ dành lũ ch.ó con. Rồi bà hỏi:
— Cậu hỏi thử xem quanh ai nhận nuôi nhé? Phải hơn một tháng nữa mới thể cho . Tách khỏi sớm quá thì .
“Vâng, cháu sẽ hỏi thử ạ.”
— Ừ, cảm ơn.
Giọng bà xa dần, như định cúp máy. Eui-jae vội gọi :
“À, cho cháu ghé qua ạ?”
Bà trả lời ngay. Eui-jae vội vàng giải thích:
“À, chuyện gì đặc biệt ạ. Chỉ là… cháu xem mấy con ch.ó, tiện thể giúp dọn dẹp chút thôi.”
— …Ha ha, thôi. Cậu địa chỉ mà, đúng ?
“Vâng, cuối tuần cháu ghé thăm cô một lát nhé.”
Dù bà thấy, Eui-jae vẫn cúi đầu chào cúp máy. Thở phào một tiếng, bỏ điện thoại túi. Sa-young — đang quét sàn — thẳng lưng lên.
“Đại diện Ham?”
“Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngoai-truyen-tho-san-muon-song-an-dat/ngoai-truyen-11-sa-young-lam-nguoi-mau.html.]
“Chó con?”
“Ừ. Em hết đúng ? Mai cùng ?”
Sa-young khẽ cong mấy ngón tay đen sì.
“Đợi t.h.u.ố.c khử độc tan hết . Không thì ch.ó con c.h.ế.t đấy.”
À, đúng . Eui-jae tiếc rẻ chép miệng. Sa-young xoay cây chổi một vòng, hỏi:
“Anh từng nuôi ch.ó ?”
“Chưa.”
“Ồ… ngờ đấy.”
“Sao, trông giống từng nuôi lắm ?”
“Em cứ nghĩ là .”
“Bố cho. Bảo là rụng lông nhiều. Thay đó, sang nhà bạn nuôi ch.ó chơi.”
Bỗng ánh chăm chú hướng về phía . Eui-jae đang đeo găng tay thì dừng .
“Sao thế?”
“Không gì… Chỉ là, hình như đây là đầu em kể chuyện khi thức tỉnh.”
“…Vậy ?”
Eui-jae xoa gáy. Nghĩ thì đúng — chẳng dịp, cũng chẳng lý do để kể. Sa-young quét sàn :
“Kể thêm . Em tò mò.”
“Kể chuyện ngày xưa á?”
“Ừ. Chuyện khi thức tỉnh.”
Trước khi thức tỉnh… Eui-jae cố lục ký ức chìm sâu. Hơn mười năm trôi qua từ Ngày Khe Nứt, và cố tình chôn vùi quá khứ. Nhớ nhung là chất độc, và nghĩ về một quá khứ thể là vô ích — từng tin như .
…
“Em tò mò cái gì?”
“Gì cũng . Tính cách hồi đó giống bây giờ , hồi nhỏ chơi gì.”
Họ thể đối diện , chuyện thế trong quán canh giải rượu — tất cả đều nhờ quá khứ. Những ký ức thất bại, nhưng trở thành nền móng cho thành công.
Vì thế, Eui-jae thể nhớ quá khứ mà cảm xúc phức tạp chi phối. Thời thơ ấu của Cha Eui-jae — khi khe nứt, quái vật, hệ thống; chỉ gia đình và bạn bè.
“Anh á… hồi nhỏ thích chạy nhảy lắm. Bố còn định cho cầu thủ bóng đá. Vì lúc nào cũng chạy.”
“Thế mấy câu lạc bộ bóng đá thiếu niên ?”
“Có. Vui lắm. chỉ chơi đến tiểu học nghỉ.”
“Tại ạ?”
“Lên cấp hai thì bố bảo tập trung học. Với cũng chẳng định cầu thủ chuyên nghiệp, nên thấy cũng .”
Sa-young nheo mắt, trông vẻ hứng thú.
“Thế cấp hai thì ?”
“Suốt ngày đá bóng với bạn, xong về nhà mua kem ăn, cá cược linh tinh, giờ chơi thì chạy căn tin. Thích chơi với bạn hơn là học. Bình thường mà, đúng ?”
“Có học muộn ?”
“Không. Mỗi nghiệp đều nhận giấy khen chuyên cần đấy. Nghỉ sớm cũng từng.”
Eui-jae giơ hai ngón tay dấu chữ V, đầy vẻ khoe khoang. Sa-young bật khẽ.
“À ha, hóa từ xưa chăm chỉ ….”
“Còn em?”
Anh từng thấy thoáng qua ký ức tuổi thơ của Lee Sa-young trong sa mạc, nhưng vẫn chính kể. Sa-young đáp gọn:
“Chỉ là theo bố khắp nước ngoài thôi. Thành chẳng ký ức gì đáng nhớ… Không ở lâu cả. Chỗ một năm, chỗ nửa năm, một năm.”
“Gì kỳ . Anh kể lắm thế .”
“Thật mà.”
“Phải công bằng chứ. Kể thêm .”
“Nghe như thể em nợ . …À, nhớ một chuyện.”
Sa-young chạm nhẹ môi, nhếch khóe miệng .
“Hồi nhỏ em từng là mẫu nhí đấy. Lên cả bìa tạp chí, quảng cáo quần áo trẻ em. em nhớ.”
“…Thật hả?”
“Bố thì chắc là thật. bảo là em cau , nên lâu… Người mẫu nhí thì tươi suốt mà. Thế là loại.”
C.h.ế.t tiệt, tò mò quá. Eui-jae siết c.h.ặ.t cái nồi đất, hỏi dồn:
“…Tìm mạng ? Nhớ là tạp chí gì ? Làm ở Hàn Quốc ?”
“Không . Đến chuyện từng mẫu nhí em còn quên mà. Chắc là ở Hàn Quốc?”
Sa-young trả lời hờ hững, xách hót rác ngoài quán. Eui-jae ôm đầu.
C.h.ế.t tiệt, sa mạc ơi. Sao cho xem mấy ký ức kiểu của Lee Sa-young, cho xem cảnh đ.á.n.h gì chứ!
…Khoan . Anh rút điện thoại . May mà quan hệ. Cao thủ thu thập thông tin — em Cá Thu. Eui-jae tháo găng tay cao su, ngón tay gõ lách cách:
: Có tìm ảnh Sa-young hồi mẫu nhí ? Giá bao nhiêu cũng trả.