[Ngoại Truyện] Thợ Săn Muốn Sống Ẩn Dật - Ngoại truyện 12: Anh dễ thương hơn chó con
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:20:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không lâu , em trai Cá Thu gửi tin nhắn.
: Hả
: Anh Lee Sa-young từng là mẫu nhí ?
: Thiệt luôn?
: Hồi mấy tuổi ?
…Hồi mấy tuổi nhỉ? Eui-jae nghiêng đầu nghĩ nghĩ trả lời.
: Không
: Đã gọi là mẫu nhí thì chắc nhiều lắm cũng chỉ cỡ tiểu học?
: Hình như là mẫu đồ trẻ em? Bản bảo nhớ
: Còn từng mẫu trang bìa tạp chí nữa
Từ bên cánh cửa vang lên tiếng túi nilon sột soạt — vẻ Sa-young đang đổ rác dọn dẹp. Em trai Cá Thu lập tức nhắn .
: Wow… Lee Sa-young đúng là sống chăm chỉ ghê
: OK, em nhận kèo
: tư liệu Ngày Khe Nứt thì thể khó tìm lắm, mong thông cảm nha~♡
Quả nhiên, chuyện hợp. Eui-jae hài lòng định cất điện thoại thì thông báo vang lên. Là ảnh ch.ó con do Ham Seok-jeong gửi.
‘Điên thật!’
Eui-jae lướt qua những bức ảnh ch.ó con trông mềm mềm, tròn tròn như cục bông. Màu sắc cũng đủ kiểu: đen, nâu, trắng đốm đen, nâu đốm trắng, trắng, kem. Tổng cộng sáu con.
Còn một tấm chụp ch.ó cho con b.ú. Bộ lông của nó pha giữa nâu, đen và trắng — vẻ lũ con thừa hưởng màu lông của một cách khá đồng đều.
Ngay ảnh, tin nhắn mới hiện lên.
: Con màu kem là út, nó b.ú giỏi nên đang chăm riêng.
Vâng ạ, cô gửi ảnh thường xuyên nhé…. Eui-jae định trả lời thì Sa-young mở cửa trượt bước .
“Còn bao nhiêu bát rửa?”
Eui-jae chẳng chẳng rằng, đưa thẳng điện thoại mặt Sa-young.
“Này , . Chó con. Dễ thương ?”
Sa-young liếc mắt xem qua một lượt khẽ gật đầu.
“Ừm… cũng dễ thương.”
“Gì ? Sao phản ứng hời hợt thế? Không thấy dễ thương ?”
Không phản ứng Eui-jae mong đợi. Ít nhất cũng kiểu “Ừ, dễ thương thật mà.” Đằng như xem cho . Gương mặt Sa-young đang Eui-jae bỗng trở nên kỳ lạ.
Cậu chằm chằm Eui-jae, nhếch khóe môi .
“Anh tò mò hả?”
“Hả? Ừ. Em thích ch.ó ?”
Đôi môi đầy đặn ghé sát bên tai. Gì nữa đây? Định cái gì? Eui-jae nuốt khan. Một giọng trầm thấp thì thầm:
“Vì dễ thương hơn. So với ch.ó con .”
Hơi thở phả sát tai khiến từ tai lan xuống sống lưng Eui-jae nổi hết da gà.
“Thằng điên ! Em cái gì ghê hả!”
Eui-jae dùng găng tay cao su phang mạnh lưng rộng của Sa-young. Bốp! Một tiếng giòn tan, nước b.ắ.n tung tóe.
“A ha ha ha!”
Sa-young lớn, đến mức mắt cong . Trông vẻ thật sự vui. Eui-jae chỉ tay ngoài.
“Ra dọn nốt bàn !”
“Ha ha… mắc quá trời… , .”
Sa-young còn bật lẻ tẻ. Eui-jae dùng mu bàn tay ướt chà chà lên má đang nóng ran.
Sau cuộc gọi của Ham Seok-jeong, Eui-jae bắt đầu đều đặn ghé thăm nhà cô. Lên mạng hỏi kinh nghiệm mua đủ thứ: tấm lót vệ sinh, thức ăn cho ch.ó, xách lỉnh kỉnh mang theo.
“Chó con, ch.ó con!”
Từ lúc nào đó, Ha-eun cũng cùng.
Eui-jae nắm tay Ha-eun đang nhảy tưng tưng, khẽ thở dài.
Sau khi xem ảnh ch.ó con, Ha-eun lăn đất ăn vạ, đòi cho cùng bằng . Bình thường con bé ngoan, nên Eui-jae cũng bó tay.
‘Biết là nên chiều lúc con nít ăn vạ, nhưng….’
Mức thì dễ thương mà, đúng ? Cuối cùng, Eui-jae gọi điện xin phép Ham Seok-jeong.
— Cháu gái ?
“Vâng ạ.”
— Cậu tìm họ hàng ?
“À, ạ. Không cháu ruột , là kiểu… quan hệ giống cô với cháu thôi. Con bé là cháu của bà cụ quán canh giải rượu, sống cùng bà ạ.”
Bà cụ và Ha-eun vẫn sống với . Mỗi khi rảnh, Eui-jae đều ghé qua bổ sung đồ sinh hoạt, việc nhà, đôi khi còn nấu ăn giúp. Thật lòng thì cũng bốn cùng sống chung — kể cả Sa-young — nhưng Sa-young từ chối.
‘Không . Vì chất độc. Tốt nhất là tránh tiếp xúc .’
Cậu đúng. Những mặt nạ phòng độc và găng tay đặc chế từ phế liệu quái vật giờ vô dụng. Sa-young chủ động tránh tiếp xúc với thường. Không gây t.a.i n.ạ.n vô ích.
‘Không thì em tính đây.’
Con thể sống một . Phải gắn bó với ai đó mới sống nổi. Nếu Cha Eui-jae, lẽ Sa-young sống cô độc cho đến khi năng lực biến mất. Eui-jae vuốt vuốt điện thoại.
‘Chắc năm năm nữa thì bốn thể sống chung nhỉ….’
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngoai-truyen-tho-san-muon-song-an-dat/ngoai-truyen-12-anh-de-thuong-hon-cho-con.html.]
— …….
Bên điện thoại, Ham Seok-jeong im lặng khá lâu. Khi Eui-jae lấy mũi giày cọ nhẹ xuống sàn, cô mới lên tiếng.
— Cậu đúng là… giống cô của thật đấy.
“…….”
— Được , dẫn con bé tới .
Ngày đầu tiên Eui-jae đưa Ha-eun tới, Ham Seok-jeong mỉm nhạt chào hai . Bình thường chỉ mời mỗi , nhưng từ hôm đó trở , bà còn chuẩn thêm đồ ăn vặt đơn giản cho Ha-eun.
“Chó con, ch.ó con!”
“Hào hứng ghê. Thích lắm ?”
“Dạ thích!”
Ha-eun nhảy bước thang máy. Trước đây Ham Seok-jeong ở nhờ nhà cô, mua luôn căn đối diện để sống. Nơi đó với Eui-jae cũng xa lạ — từng tới vài khi cô điều về chi nhánh Incheon.
Mỗi bước xuống thang máy, Eui-jae cảm giác kỳ lạ, như thể về quá khứ. Mật mã nhà cô đổi nhỉ? Đôi lúc cám dỗ mở thử cửa nhà cô, nhưng gạt — bà thể thấy, và như cũng thất lễ.
Ha-eun kiễng chân bấm chuông, giọng lanh lảnh gọi:
“Bà ơi!”
Cùng tiếng ch.ó sủa, cửa mở .
“Đến ? Vào cẩn thận nhé. Eui-jae, bế Ha-eun .”
Ham Seok-jeong mặc áo thun và quần dài thoải mái. Eui-jae như thường lệ định bước qua rào thì khựng — lũ ch.ó con lớn kha khá, vẫy đuôi chạy tới bám lên rào. Có con thì ư ử, con thì sủa “ăng ẳng” the thé. Eui-jae bế Ha-eun đặt lên sofa, ôm lấy một con ch.ó đang nhào tới bên chân . (Eui-jae một cô ruột hy sinh ở vết nứt biển tây, Ham Seok-jeong và cô Eui-jae là bạn của )
“Wow… nặng tay ghê. Sao tụi nó lớn nhanh ?”
“Ta cũng thấy thế. Chắc do b.ú sữa ăn dặm. Haiz… mệt thật.”
“Chú ơi, ch.ó con!”
“Ừ, đợi chút.”
Eui-jae đưa con ch.ó nâu đang bế cho Ha-eun. Con bé ôm c.h.ặ.t nó, mắt long lanh sáng rực.
“Chờ chút nhé. Ta lấy đồ uống. Ha-eun uống nước cam nhé?”
“Dạ!”
“Ừ.”
Ham Seok-jeong khẽ bếp. Eui-jae né mấy con ch.ó đang bám chân, xuống cạnh Ha-eun. Chó như chờ sẵn, ve vẩy đuôi tiến tới bên đầu gối . Eui-jae xoa đầu nó, nó lè lưỡi thở hổn hển đầy thích thú.
‘Trời ơi, dễ thương quá.’
Eui-jae hề hề, gãi mạnh đầu và cổ nó. Đuôi nó quẫy nhanh dần. Lũ ch.ó con cũng bám chân đòi vuốt. Ham Seok-jeong bưng khay từ bếp , bật .
“Giờ trông mới đúng tuổi đó.”
“Dạ?”
“Ý là trông hơn. Ta là thích ch.ó đấy.”
“Cô cũng . Hồi thợ săn thì mấy khi gặp ch.ó ạ. À, để cháu cầm cho.”
Eui-jae dậy định đỡ khay, nhưng Ham Seok-jeong lắc đầu.
“Thôi. Hôm nay cứ cầm uống . Trẻ con dễ đổ lắm. Giờ tụi nó leo cả lên bàn .”
“À, . Ha-eun, đây .”
“Cháu cảm ơn ạ!”
Ha-eun gần như uống nước, mải mê chơi với ch.ó. Eui-jae cầm luôn cả ly của con bé. Ham Seok-jeong xuống bên cạnh .
Nhấp một ngụm cà phê, bà :
“Chắc sắp cho nhận nuôi . Ta cũng tiêm mũi thứ hai xong cả .”
“Gửi hết cả sáu con ạ?”
“Thấy con nhỏ nhất ? Con đó đang cân nhắc nuôi cùng ch.ó .”
Chính là con ch.ó màu kem — con út. Eui-jae chụp ảnh Ha-eun chơi với ch.ó gật đầu.
“Vâng, cháu sẽ tìm những đáng tin.”
“Vậy thì .”
Ham Seok-jeong vuốt ve ch.ó , hỏi tiếp:
“Nghe nhận hẳn quán canh giải rượu . Buôn bán chứ?”
“Dạ, cũng tạm ạ.”
“Làm việc vui ?”
“Vui ạ. Có lẽ vì buôn bán với quen? Ha ha….”
“Vậy là .”
Eui-jae do dự một lát hỏi:
“Dạo … cô thế nào ạ?”
Không còn trách nhiệm chức vụ, gọi cho cũng khó. Nghĩ một hồi, Eui-jae quyết định gọi bà là “cô”. Lần đầu cách gọi , bà mở to mắt, mỉm nhạt — một sự chấp nhận lời.
“Cũng chẳng . Bận nuôi ch.ó nên để ý gì khác. Sống qua ngày thôi.”
Eui-jae màn hình TV tắt, nơi phản chiếu hình ảnh ba . Sau liệu còn dịp nào để chuyện riêng với ? Nếu còn lũ ch.ó cầu nối, liệu còn lý do để ghé căn nhà ?
‘Chắc chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm thôi.’
Có lẽ đây là cơ hội cuối. Eui-jae siết c.h.ặ.t nắm tay, mở lời:
“Cháu… ghé nhà cô một . …Nhà của cô Hye-gyeong.”
“…….”
Bàn tay đang vuốt ch.ó của Seok-jeong khựng giữa trung.