[Ngoại Truyện] Thợ Săn Muốn Sống Ẩn Dật - Ngoại truyện 14:
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:20:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe tin mấy bé cún tới quán canh giải rượu, Ha-eun tan học là chạy thẳng tới ngay. Rồi con bé bắt đầu lăn lộn chơi đùa với bầy cún trong phòng nhỏ. Không chỉ Eui-jae mà cả các khách quen cũng cảnh đó với nụ mãn nguyện.
Ha-eun mắt sáng rực, hỏi:
“Dễ thương quá! Chú định nuôi hết luôn hả?”
“Không, chú sẽ tìm chủ gửi tụi nó . Giờ chỉ là tạm thời chăm thôi.”
“Vậy… tụi nuôi hả?”
“Hả?”
“Con nuôi cún! Này! Con thích bé nhất!”
Ha-eun bế phốc một bé cún lông nâu đốm trắng lên. Chính là con bé ôm chơi từ nhà cô Ham Seok-jeong. Có lẽ vốn tính chậm rãi bẩm sinh nên mặc kệ bế lên, nó chỉ l.i.ế.m môi ngáp một cái.
Eui-jae nheo mắt. Dù Ha-eun gì cũng chiều, nhưng…
‘Dù … nhận nuôi sinh mạng thì cẩn thận. Sống chung lâu dài mà.’
Không thể chỉ vì “dễ thương” mà nhận nuôi. Eui-jae cố tình dùng giọng nghiêm nghiêm:
“Ha-eun , nuôi chỉ vì thấy dễ thương . Từ lúc nhận nuôi là thành gia đình suốt đời . Nghĩa là sẽ nhiều thứ chăm, chịu trách nhiệm.”
“Con mà!”
Ha-eun bĩu môi cãi . Eui-jae xổm xuống, ngang tầm mắt con bé đang ôm cún.
“Mỗi ngày dắt ngoài dạo ít nhất một . Cún bệnh đưa bệnh viện.”
“Biết mà!”
“Cún vệ sinh thì dọn hết từng cái một.”
“Ừm… , con .”
“Lông rụng nhiều lắm. Phải siêng dọn nhà.”
“Ừ, ừ… cái đó cũng !”
Eui-jae đôi mắt trong veo chống cằm, cố tình đưa điều kiện “nặng đô” hơn.
“Có khi chú giúp hết . Vậy vẫn ?”
“Làm ! Chỉ cần lúc bệnh viện chú giúp con thôi!”
Ha-eun gật đầu lia lịa.
Nếu là bố thì lúc sẽ xử lý nhỉ. Eui-jae chợt nhớ về quá khứ. Có những thứ là . Anh từng thắng nổi bố để theo ý .
…
‘Mình Ha-eun thử những điều con bé .’
Giống như Park Hye-gyeong từng trở thành cô (dì) của Cha Eui-jae, thì giờ Cha Eui-jae trở thành chú của Ha-eun. Eui-jae hiểu rõ: gia đình cùng m.á.u mủ cũng thể gắn bó chẳng kém gì ruột thịt.
Anh đưa tay xoa đầu tròn của con bé.
“Được . Chú sẽ giúp. Ha-eun , hứa với chú một điều nhé.”
“Điều gì ạ?”
“Học thật kỹ về cún. Cún thích gì, ghét gì, đồ gì ăn, cách huấn luyện… mấy thứ đó. Nhận nuôi tức là Ha-eun em nữa đó. Là em thì hiểu em chứ.”
“Em…?”
Đôi mắt đen tròn long lanh. Eui-jae bật .
“Ừ, em.”
“Em…”
Ha-eun bé cún trong lòng thật lâu, ôm c.h.ặ.t , cọ cọ mặt bộ lông.
“Ừ! Con thích!”
“Vậy hứa nhé.”
Eui-jae giơ ngón út . Ha-eun tươi chìa tay.
“Hứa!”
Ngón út nhỏ xíu và ngón út dài móc .
Bất chợt Eui-jae cảm thấy ánh mắt lưng, liền đầu . Sa-young đang chống cằm hai .
‘Đợi ?’
Lời đề nghị ích kỷ , chìa ngón út … chính là Lee Sa-young. Một ký ức thoáng hiện lên khiến Eui-jae khẽ “hừm” một tiếng ho nhẹ. Anh liếc sang—đôi mắt tím cong cong như đang .
Như thể hết đang nghĩ gì.
* * *
Tối hôm đó, Eui-jae ghé nhà bà, đem nhà cún và đủ loại đồ dùng chuyển qua. Ha-eun đặt tên cho bé cún là Mini—bảo dễ thương.
Eui-jae mặt Ha-eun đang vuốt Mini và hỏi:
“Nếu chuyện gì xảy thì ?”
“Bấm mạnh cái ! Cái nút gọi đó!”
Ha-eun giơ lên một cái remote nhỏ nút đỏ.
Sợ lúc vắng mặt sẽ chuyện, Eui-jae tặng bà và Ha-eun vài cái máy gọi khẩn cấp. Chỉ cần bấm là sẽ liên lạc tới Eui-jae và Sa-young, Bae Won-woo, Seo Min-gi, cùng một khách quen đáng tin khác.
“Giỏi. Có chuyện thì gọi hoặc bấm máy gọi. tuyệt đối bấm chơi nhé! Không chỉ gọi mỗi chú , còn gửi tới khác nữa đó.”
“Vâng ạ!”
Eui-jae xoa đầu Ha-eun dậy. Anh dán lên tường một tờ giấy ( ép plastic) ghi cách chăm cún—tài liệu do chính Lee Sa-young .
Anh thở dài khe khẽ.
…Giờ còn bốn con!
May mà khi Eui-jae kiệt sức vì chăm cún, các khách quen bắt đầu liên tục hỏi han. Người đầu tiên xin nhận nuôi là Bae Won-woo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngoai-truyen-tho-san-muon-song-an-dat/ngoai-truyen-14.html.]
“ đang nghĩ nếu chạy bộ cún chạy cùng thì tuyệt!”
“Nếu chạy bộ cùng… kiểu Border Collie hợp hơn ?”
Muốn theo nổi sức bền của một Thức tỉnh giả thì chắc hoạt động dữ như Border Collie mới . Bae Won-woo ha hả.
“Có mấy đứa đáng yêu ở đây thì tìm xa? Chạy từ từ tự khớp thể lực thôi. Con nào hiếu động nhất?”
Sa-young hất cằm chỉ con cún đen đang… c.ắ.n rách ống quần Bae Won-woo.
“Con đang xé quần đó.”
“Ồ!!”
Bae Won-woo mắt sáng rỡ bế bé cún đen lên.
“À, con chuyên giành đồ ăn của mấy đứa khác đúng ? Nhìn vững chãi ghê, đó!”
Nó đúng là “ cả”: to xác, háu ăn, và ngay cả lúc các em ngủ nó cũng chạy rần rần tụi thức. Bae Won-woo bế một tay giơ ngón cái.
“ thích con . nhận nuôi!”
Eui-jae cũng giơ ngón cái đáp . Với Bae Won-woo thì đáng tin.
Giờ còn ba con!
Người thứ hai xin nhận nuôi là nhân vật ngoài dự đoán.
“Cún á? Dễ thương nhỉ~ Đang cho nhận nuôi ?”
“Vâng. Anh đem một bé về ?”
Lâu mới ghé quán, Gyu-gyu bầy cún lăn lộn.
“Tiếc là ở trong nước ít lắm. Ở nước ngoài cũng ở yên một chỗ mà vòng vòng.”
“Vậy cũng đành. Dạo nước ngoài thế nào?”
“Tệ lắm~ băng nhóm tội phạm hoành hành mà. nhờ việc của vẫn đều đều.”
Gyu-gyu nhấc một bé cún lên bằng da gáy—một bé lông nâu.
“Ồ~ ghê.”
Thế ôm nó lòng, dùng ngón tay gãi gãi đầu nó.
“Dù bố cứ giục về nước hoài… nhưng chuyện đó là ~”
“Bác gái hơn ?”
Mẹ của Gyu-gyu từng ảnh hưởng bởi sự kiện, một phần cơ thể biến dị. Gyu-gyu vuốt cún đáp:
“Ừ~ nhờ bác sĩ đó. Giờ chuyện cũng , cũng . mấy việc tinh tế như cầm d.a.o kéo thì vẫn . Với cả… tóc bạc thì đen .”
Gyu-gyu liếc Eui-jae, nhếch.
Bên cũng thế đúng ?
Eui-jae chỉ nhún vai. Có lẽ một ngày nào đó—khi sức ảnh hưởng của hệ thống biến mất , thậm chí Thức tỉnh giả đầu tiên Cha Eui-jae cũng trở thường—thì tóc thể đen .
‘Chắc mười năm.’
Gyu-gyu bé cún nâu trong lòng, khóe miệng cong lên.
“Ừm… cún , mày tao báo hiếu ?”
“Hả?”
“Được! Con xí chấm. hỏi ba xong —đừng cho ai nhận nuôi đó nha~”
Gyu-gyu biến mất như gió… một ngày khác xuất hiện như gió.
“Được phép ~ Con xí đó đem về.”
Và ôm bé cún nâu luôn. Không hiểu cứ gọi nó là , nhưng thôi.
Giờ còn hai con!
Người thứ ba xin nhận nuôi là Yun Ga-eul.
“E-he-he… thật em , mà là bố em nuôi.”
Cô bé gãi má ngượng ngùng.
“Cún nhà em mất hai năm … bố cứ buồn mãi. Lúc đó em đang ôn thi nên thể đem bé mới về. giờ em cũng lên đại học mà!”
Ga-eul bế một bé cún nền trắng đốm đen.
“Bé giống con nhà em… nên em đem bé về.”
“Được. Ga-eul thì qnh tin.”
“Cảm ơn ạ!”
Ga-eul tươi cúi đầu cảm ơn chợt khựng . Trong hàng rào vẫn còn một bé cún trắng đang rên rỉ.
Bé lông trắng tinh, mắt tròn như hạt đậu nhưng đen nhánh.
Cô bé do dự hỏi:
“Em là xen … nhưng bé cún trắng … nhà nhận nuôi ạ?”
“Chưa. Sao? Em nhận cả hai ?”
“À ! Không … chỉ là nếu thì… liên hệ Hong Ye-seong thử ạ?”
“Hong Ye-seong?”
Eui-jae chớp mắt, Ga-eul gật đầu ngượng ngùng.
“Dạ… kiểu… mắt bé giống Kkoko ạ? Em nghĩ thể sẽ thích.”
Eui-jae bé cún trắng đang bấu rào kêu ư ử. Nghe … đúng là cũng giống thật. Thân hình tròn tròn trắng trắng, đôi mắt tròn đen.
Anh vô thức rút điện thoại .
“…Được. Anh thử liên lạc xem.”
Và Eui-jae nhắn tin cho Hong Ye-seong.