Ta ướm lời hỏi: "Vậy ngài thể đỡ đao, đỡ kiếm, đỡ độc, nhận tội , quỳ trong tuyết cho ?"
Bùi Hành cạn lời.
"Tống Ngọc Huy, nàng thể đắc tội nhiều đến thế?"
"Hazzz, một nam nhân thể che chở cho đến cùng, sẽ lấy."
Nam nhân mà, vẫn nên tìm thực lực.
Ta xoay bỏ .
Bùi Hành kéo , c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt.
"Ta thể!"
"Vậy ngài giúp gánh cái "nồi" , sợ khác mắng ."
Ta lý thẳng nhưng khí hùng hồn.
Bùi Hành bất lực hồi lâu.
"Nàng như thế ."
Ta lạnh.
Ta của bình thường mờ nhạt.
Ta của hiện tại là "nữ nhi bám tỷ tỷ" từng thấy qua xuyên và hệ thống đấy nhé.
Bùi Hành gánh tội , mặc định bản vì đỡ đao mà tức giận, định từ hôn với .
Hoàng đế xong mắng hắn một trận té tát, bắt hắn cút về nhà suy ngẫm.
Bùi Hành gửi thư: "Xem chuyện nàng kìa."
Ta đem thư đốt sạch.
Cứ để chuyện cũ hóa thành tro bụi .
*
Sau khi Bùi Hành hết hạn cấm túc, hẹn chơi.
Xe ngựa đang , cảm thấy .
Bùi Hành nhận sự bất an của , nhàn nhạt : "Ta định đến chùa Vạn An cầu phúc cho nàng."
Ta nhớ tới "Nhất Chỉ Thiền" của đại hòa thượng chùa Vạn An...
Ta lập tức nhảy xuống xe ngựa, chạy mặt quỷ với Bùi Hành.
Đồ tặc t.ử, ngay hắn hại mà.
Bùi Hành cũng nhảy xuống xe, đuổi theo.
"Tống Ngọc Huy, đừng chạy, nàng chỗ khác thường."
Ta .
Đầu óc tỉnh táo từng .
Đồ nam nhân thối, cứ biến thành kẻ lụy tình.
Ta liều mạng chạy.
Hắn liều mạng đuổi.
Chúng một đám vây quanh, chắp cánh cũng khó bay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngoc-huy-qduf/chuong-3.html.]
Ta lườm hắn một cái đầy oán trách.
"Thấy , cùng ngài chuẩn là chuyện gì ."
Sắc mặt Bùi Hành trầm xuống, rút kiếm c.h.é.m g.i.ế.c.
Rất nhanh, thị vệ đuổi tới, hai bên lao hỗn chiến.
Mắt thấy thắng lợi trong tầm tay, một tên thích khách kề đao lên cổ , tung một nắm cát mù mắt .
Thích khách Bùi Hành g.i.ế.c c.h.ế.t, m.á.u tươi b.ắ.n đầy mặt .
Trên xe ngựa lượt về.
Bùi Hành ngập ngừng thôi.
Ta phủ đầu nộ nạt.
"Bảo ngài chùa Vạn An, ngài chính là hòa thượng ở đó biến thành kẻ ngốc chỉ đỡ đao cho ngài."
"Vừa nếu lanh lợi tung nắm cát, giờ hoặc là bắt cóc, hoặc là thành một cái xác hồn ."
"Ta là nữ nhi nhà lành, chỉ sống những ngày tháng bình an định."
"Nếu ngài , tại còn đến cầu ?"
"Ngài dã tâm, nhưng bao giờ hỏi sống cuộc đời thế nào ?"
Khóe mắt Bùi Hành đỏ, mặt đầy thất vọng.
"Ngọc Huy, thích nàng."
Tim đập loạn, đầu óc nóng lên.
Cảm giác "não yêu đương" sắp mọc .
Chợt, giọng của tỷ tỷ vang lên trong đầu:
"Cái đồ ngốc bạch ngọt , yêu một là sẽ để đối phương rơi cảnh hiểm nghèo. Đừng gì, hãy gì. Cha muội rõ nguy hiểm còn đưa muội đến nơi nguy hiểm ? Không đời nào! Họ chỉ hận thể giấu muội , để muội bình an lớn lên, đó mới là chân ái. Đừng tự cảm động, đối với mà , muội quan trọng đến thế ."
Tốt lắm, "não yêu đương" đào .
Ta hắn chằm chằm.
"Cảm ơn, cũng thích chính . Một như nên an ở trong ổ phú quý, nên mạo hiểm."
Ta xoay rời .
Bùi Hành phẫn nộ gào thét.
"Giữa phu thê với , chẳng lẽ nên hoạn nạn ? Chẳng lẽ chỉ thể cùng hưởng phú quý, thể cùng chịu gian nan? Nếu , còn tính là phu thê gì nữa?"
Ta dừng bước.
Lẽ nên thẳng cho rảnh nợ. phục. Mọi đều là kẻ phàm phu tục t.ử, dựa cái gì mà hắn cao điểm đạo đức như .
Ta hỏi: "Ngài thích ở điểm nào?"
Bùi Hành hùng hồn đáp: "Chính là thích nàng, gặp thích."
Ta mỉa mai: "Kẻ l.ừ.a đ.ả.o, ngay cả nội tâm của chính mà ngài cũng dám thẳng."
"Ngài thích là gương mặt của , thích trẻ trung, xinh , nõn nà. Nếu còn trẻ, còn , da dẻ như vỏ cây già, liệu ngài còn thích ? Không! Ngài sẽ chỉ chê xí, bẩn mắt ngài, bảo cút cho xa."
"Ngài còn thích cơ thể , thích mảnh mai thon thả, vóc dáng thướt tha. Nếu luyện thành một kẻ thô kệch như tráng sĩ, liệu ngài còn thích ? Ngài sẽ , ngài chỉ ngoài miệng khen là phận nữ nhi thua kém đấng râu mày, nhưng lưng mắng là hạng đàn bà con trai."
"Ngài còn thích khỏe mạnh, thể sinh con. Nếu thể sinh con, là một con bệnh dặt dẹo, liệu ngài còn thích ? Không! Ngài sẽ chỉ hối hận vì ban đầu cưới , sinh con với kẻ khác, tiện thể mỉa mai là hạng đẻ."