NGỌC TÚC - 7
Cập nhật lúc: 2025-05-03 14:14:27
Lượt xem: 9,803
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Yến Xuyên vung tay áo, lạnh giọng :
“Nhị thẩm, cùng hai đứa con của bà, nhất là thu dọn đồ đạc rời khỏi phủ cho sớm. Nhớ kỹ, thứ gì thuộc về các —một món cũng mang !”
15
Thẩm Yến Xuyên kéo tay , đưa nội viện.
Ta vẫn kịp hiểu chuyện gì, đẩy ngã xuống giường.
“Rốt cuộc là ? Mọi chuyện... đều trong tính toán của ?”
Hắn giữ trong lòng, giọng điềm đạm:
“Năm mười hai tuổi, phụ qua đời vì bệnh nặng. Mẫu chịu nổi nỗi đau mất yêu thương nhất, treo cổ tự tận, theo phụ . Từ đó, Nhị thúc dùng đủ thủ đoạn để giếc .”
“Ông bỏ t.h.u.ố.c đồ ăn của —một loại độc phát tác chậm, âm thầm giếc trong lặng lẽ.”
Khi những lời , trong mắt ánh lên một tia lạnh lẽo khó phát hiện.
Ta khẽ thở dài:
“Vì bằng chứng, nên mới giả bệnh giả mù, để ông tưởng rằng gần đất xa trời…”
“ .”
“Ta cách gì trừng trị ông bằng pháp luật, nên đành lấy lui tiến. Chỉ là—giữa đường một biến .”
“Biến gì?”
Thẩm Yến Xuyên , khoé môi nhếch lên nụ nhẹ nhàng:
“Chính là nàng.”
“Ta sớm Tống phủ ý định từ hôn. Nếu chủ động nhắc đến chuyện đó, sẽ tổn hại danh tiếng của tiểu thư Tống gia, nên chờ Tống phủ chủ động tới từ hôn.”
“Không ngờ, bọn họ gả—đưa nàng đến thế.”
Tim bất giác nhói lên một cái.
“Vậy… đó thì ?”
Hắn cúi đầu, đầu mũi khẽ cọ mũi , thở của hai hòa quyện, một nỗi chua xót tên nghẹn cứng trong cổ họng .
“Phu nhân của quyến rũ đến lạ thường. Mỗi gần gũi nàng, lòng rung động thêm một phần.”
“Ban đầu định để nàng bước cuộc cờ , nhưng nàng cứ bướng bỉnh nhất quyết thê t.ử của , còn sinh con cho — thể thuận theo?”
Mặt lập tức đỏ bừng.
Thì … hết cả.
Ta hít sâu một , khàn giọng hỏi:
“Chàng cố ý lên núi ngâm t.h.u.ố.c, chính là để dụ Nhị thúc lộ mặt? Chàng đưa theo, là để giữ bên , tiện bảo vệ?”
Hắn gật đầu, ánh mắt đầy khen ngợi, thương xót, xen lẫn một tia nhu tình khó giấu.
“Thẩm Yến Xuyên, … chủ động dụ dỗ , là vì tưởng sống bao lâu. Ta chỉ một đứa con, để đến nỗi lưu lạc đầu đường xó chợ… Ta vốn dĩ tâm tư xa. Còn về phận , thực là…”
Ta kịp hết câu, dùng môi chặn .
“Phu nhân , thích nàng vì nàng tâm tư với đấy.”
“Vở diễn tối qua vẫn đủ . Hay là bây giờ—diễn cùng một nữa nhé?”
Động tác của nhẹ nhàng đến mức khiến run rẩy.
Đôi mắt phủ sương , mang theo vẻ dịu dàng đến mức khiến sa đọa.
Khoảnh khắc , trời long đất lở— chìm đắm trong d.ụ.c vọng nồng nàn của .
Đinh linh linh, đinh linh linh...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngoc-tuc/7.html.]
Trong một thoáng tỉnh táo giữa dòng lũ hoan ái, hỏi thở dốc:
“Thẩm Yến Xuyên... thể tháo cái chuông xuống ?”
Chàng nhẹ nhàng hôn lên vành tai , giọng khàn như tơ lụa quấn lấy:
“Phu nhân cảm thấy... tiếng chuông càng tăng thêm tình thú ?”
“Người khác... sẽ thấy đấy.”
“Vậy thì cứ để bọn họ .”
Ta nghiêng đầu trừng mắt , nhưng đôi mắt đen như mực của , khiến thấy điềm tĩnh ... điên cuồng.
Khoảnh khắc tiếp theo—tiếng chuông càng vang dội hơn.
….
16
Với lời khai của đám sát thủ, Nhị gia Thẩm kết án giam giữ.
Nhị phu nhân Thẩm dọn khỏi phủ trong đêm.
Tối hôm khi rời , Lý Uyển Từ ăn mặc lộn xộn, bất ngờ xông thư phòng của Thẩm Yến Xuyên.
“Biểu ca, tất cả đều do di mẫu sai khiến, thật lòng thích ...”
Đôi mắt nàng ngập nước, vẻ mặt u buồn đáng thương, như thể oan ức lắm.
Thẩm Yến Xuyên đặt b.út xuống, bình thản :
“Vậy ? Thế tại tin bệnh nặng, ngươi liền lập tức tránh xa, vờ như chẳng hề quen ?”
“Muội...”
“Phải là còn cảm ơn ngươi. Nếu nhờ ngươi ác độc ngu xuẩn, suốt ngày lải nhải ‘di mẫu và cữu phụ sẽ chủ’, thì phát hiện Nhị thúc tâm tư bất chính. Trong ván cờ , sai lầm lớn nhất của ông —chính là dùng đến con cờ là ngươi.”
Khuôn mặt Lý Uyển Từ trắng bệch như sét đ.á.n.h, lảo đảo rời khỏi Thẩm phủ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Sau đó, Thẩm Yến Xuyên khôi phục chức quan.
Lão gia nhà họ Tống cho mang thiệp mời tới, rủ vợ chồng đến dự tiệc.
“Phu nhân nếu , sẽ cho từ chối.”
Ta nhận lấy thiệp mời, ánh mắt bình thản:
“Phải . Có món nợ cũ... tính cho sòng phẳng.”
Vừa đến nơi, vợ chồng Tống lão gia tận ngoài đón, còn đích dẫn chúng nhà ăn và an bài để Thẩm Yến Xuyên ở vị trí chủ tọa.
Đối diện , là vợ chồng Tạ Hoài Sơn và Tống Ngọc Uyển.
Tống Phu nhân đổi, còn vẻ kiêu ngạo như xưa, hết đến khác gắp thức ăn cho , miệng thì ngừng nhấn mạnh:
“Chúng đều là một nhà.”
Ta đặt đũa xuống, ánh mắt lạnh lùng thẳng Tống lão gia:
“Nếu là một nhà, ông thể cho , t.h.i t.h.ể của mẫu ... chôn ở ? Ta lập một tấm bia cho bà.”
Sắc mặt Tống lão gia khựng :
“Ngọc Túc, hôm nay là ngày lành, chuyện để hôm khác hẵng .”
“Không . Mẫu cô hồn dã quỷ hơn mười năm , thể chờ thêm nữa.”
Bốp!
Tống Phu nhân giận dữ gào lên:
“Làm ? Bây giờ bám cành cao, là về đây đòi nợ ? Năm xưa là ngươi giữ , trèo lên giường của lão gia. Bà chếc vì sinh ngươi, trách thì trách ngươi ! Ta nuôi nấng ngươi trong phủ, cho ngươi ăn uống, còn gả ngươi phủ Quốc công. Vậy mà ngươi cũng giống hệt — điều!”