Ngũ Cốc Đầy Đồng - 1
Cập nhật lúc: 2024-12-12 21:59:21
Lượt xem: 4,105
Ngày phủ tướng quân tịch biên, phu nhân gọi chúng đến bên cạnh, đưa khế bán , bảo chúng rời .
Trong cái bọc nhỏ của chỉ mấy bộ quần áo, cùng bạc dành dụm bao năm.
Trước khi , phu nhân nhét tay hai cây trâm.
Bà : “Giờ phủ tra xét tịch thu, cũng chẳng còn gì để cho ngươi, mấy cây trâm coi như trọn vẹn một đoạn tình chủ tớ của chúng .”
Ta cân nhắc cái bọc trong tay, c.ắ.n răng một cái, nhảy xuống khỏi chiếc xe bò đang chở về quê.
1
Năm tám tuổi, trong nhà gặp hạn hán, ruộng đồng mất mùa, thu hạt nào.
Cha tàn tật, yếu ớt, còn một vẫn còn trong tã lót.
Ta xé một mảnh vải buộc tóc, ấn tay điểm chỉ bán cho bọn buôn , đổi lấy cho gia đình một con đường sống.
Mười lượng bạc, chữa chân cho cha, mua cho một con gà mái già, đổi cho chút sữa.
Chiếc xe của bọn buôn lắc lư suốt hơn một tháng, cuối cùng cũng đến kinh thành.
Hôm đó, giữa một đám lóc, chọn đưa phủ tướng quân.
Phủ tướng quân quả thật lớn, cũng tráng lệ đẽ, ngay cả chỗ rẽ hành lang cũng bày đầy hoa cỏ, nha tớ qua đều mặc vàng đeo bạc.
Tướng quân thích chuyện, nhưng cũng hà khắc.
Phu nhân càng dễ gần, từng chèn ép hạ nhân.
Hai phu thê tình sâu nghĩa nặng, trong phủ thường xuyên rộn rã tiếng .
Vị công t.ử duy nhất là Tề Lãng từ nhỏ theo tướng quân chiến trường, quân công.
Năm thứ hai phủ tướng quân, trong phủ thêm một tiểu thư, phu nhân đặt tên là Vân Nương, còn nhỏ hơn của hai tuổi, sinh xinh xắn như băng tuyết, tự tay chăm sóc suốt bảy năm.
Ta tám tuổi phủ tướng quân, còn cao bằng một khóm hoa, đến năm mười lăm tuổi phu nhân nâng đỡ, trở thành đại nha .
Trong lòng thầm mong những ngày tháng như thể kéo dài mãi, tình nguyện ở trong một gia đình như thế , hầu hạ phu nhân xong hầu hạ tiểu thư, hầu hạ tiểu tiểu thư, cứ như mà sống cả đời.
nay mười bảy tuổi, phủ tướng quân đổi .
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Mọi chuyện xảy hề dấu hiệu báo .
2
Tối hôm đó, phu nhân gọi tất cả hạ nhân đến bên cạnh, lượt trả khế bán , tờ cuối cùng đưa cho , bà nắm tay , đưa tới hai cây trâm bạc giản dị:
“Hiện giờ phủ tướng quân nguy như sớm tối, cũng còn gì để cho ngươi, hai cây trâm coi như trọn vẹn một đoạn tình chủ tớ của chúng , Phong Niên, nhớ tự bảo trọng.”
Ta cuốn trong dòng , liên tục ngoái đầu , thấy phu nhân ở vị trí chủ tọa, mặt vẫn mang nụ , giống hệt ngày mới phủ tướng quân.
Ta tìm một quán trọ ở gần đó để ở tạm, trong lòng vẫn yên tâm về phủ.
Không ngờ ngày hôm , một đám mang đao vây kín phủ tướng quân.
Ta lẫn trong đám đông, thấy khiêng cáng , khuôn mặt lộ đầy vết m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngu-coc-day-dong/1.html.]
Ta hồi lâu mới nhận , đó rõ ràng là đại công t.ử!
Trong lòng “thịch” một cái, còn tướng quân , tướng quân ?
Còn phu nhân nữa, Vân Nương còn nhỏ như , họ đây?
Đội ngũ trở về Du Châu sắp xuất phát, hành lý của thu dọn xong, ngoài quần áo và lương khô, còn mấy chục lượng bạc dành dụm suốt những năm qua.
Có bạc , thể ở nhà chút buôn bán nhỏ, thể cho học, còn thể sửa sang nhà cửa cho cha .
Sau sống thế nào, cũng sẽ quá tệ.
Đi đến cổng thành, thấy một đám đang bàn tán, rằng tướng quân tịch gia lưu đày, hoàng thượng niệm tình cũ nên tha cho nữ quyến một con đường sống, cũng miễn cho đại công t.ử gãy cả tứ chi khỏi lưu đày.
Những tiếng thở dài và cảm thán phía , còn rõ, trong đầu chỉ còn một mảnh trống rỗng.
Bánh xe lăn mặt đá xanh kêu ken két, đường vẫn qua kẻ .
Nơi kinh thành , mỗi ngày đều đến, cũng mỗi ngày đều rời .
Thiếu một , cũng chẳng ảnh hưởng chút nào đến sự phồn hoa nơi đây.
Mãi đến khi cổng thành xa đến mức gần như cát vàng phủ lấp rõ nữa.
Ta bỗng gọi dừng xe, siết c.h.ặ.t cây trâm bạc trong bọc, nhảy xuống khỏi chiếc xe bò.
3
Nhà ở thôn Quế Hoa, đẩy cửa sân , bên trái là gà vịt ngỗng thành hàng, bên là cải trắng, rau xanh, củ cải mọc um tùm.
Mấy con gà mặt “cục cục tác” vỗ cánh định lao tới, một cô bé chừng tám chín tuổi nhào lên giữ c.h.ặ.t, ngẩng đầu toe toét, trong mắt tinh ranh giấu nổi, hướng trong nhà mà hét lớn:
“Nương ơi, khách đến , trưa nay g.i.ế.c gà nhé?”
Trong bếp, một phụ nhân ăn mặc giản dị cầm d.a.o thái rau lao : “Muốn c.h.ế.t ! Mau thả gà cho ! Con đó để đẻ trứng…”
Lời còn dứt, bà thấy ở cửa.
“Nương, con về .”
“Choang” một tiếng, con d.a.o rơi xuống đất.
……
Muội Cốc T.ử như nguyện ăn thịt gà, cùng Vân Nương mỗi ôm một cái đùi gà mà gặm.
Nương lén kéo sang một bên, hạ giọng hỏi:
“Con nhóc c.h.ế.t tiệt , chín năm về nhà, về mang theo từng , sống thế nào đây!”
Còn thể ?
Khi phủ tướng quân còn vinh quang, đương nhiên muôn ngước , khách quý đầy nhà.
tường đổ thì xô đẩy, những thể cầu xin đều cầu xin .
Quốc công phủ hôn ước với công t.ử Tề Lãng, thậm chí đến cửa cũng mở.
Suốt cả một ngày, chỉ sai nha ném một khối ngọc bội, là từ hôn.