Ngũ Cốc Đầy Đồng - 2
Cập nhật lúc: 2024-12-12 21:59:48
Lượt xem: 7,781
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc bàng hoàng bất lực nhất, phủ tướng quân đối đãi t.ử tế, suốt chín năm, ăn no mặc ấm, tay hề nứt nẻ vì lạnh.
Con tìm lợi tránh hại vốn sai, nhưng ít nhất cũng chút ân nghĩa chứ?
Con ch.ó vàng cho ăn còn vẫy đuôi khi thấy nữa là.
Ta hiểu nương , miệng thì tha ai, nhưng lòng mềm nhất.
Tề gia đối với ân , Tề Lãng đáng thương, Vân Nương thì đáng yêu, chỉ cần một cái, nương liền mềm lòng.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Vân Nương tuổi còn nhỏ, bậc cửa ăn cơm ngon lành.
Nương con bé thật lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, còn nhắc đến chuyện đuổi nữa.
Cuối cùng cũng chỗ ở, phu nhân kích động đến mức quỳ xuống dập đầu với nương, nhưng nương ngăn :
“Phu nhân ân với con gái , thể quên ơn ?”
4
Trong nhà thêm ba , cuộc sống lập tức trở nên eo hẹp.
Nương huyện giặt giũ thuê cho , nhận thêm việc vá may, phu nhân cũng theo cùng giúp đỡ.
bà từ nhỏ sống trong nhung lụa, thật sự học nổi.
Đường kim khâu lên xiêu vẹo, trông như một con rết xí.
Cha Tề Lãng là một vị tướng quân, chắp tay lưng lặng lẽ ngoài.
Lần đầu tiên bàn với gia đình, ông đem ruộng đất cầm cố cho khác, cầm tiền mua t.h.u.ố.c bổ và xương ống.
Ông bưng bát, lắp bắp :
“Tay chân gãy thì chữa, thể để di chứng, còn chiến trường g.i.ế.c giặc nữa.”
Tin tức trong thôn truyền nhanh, Vương quả phụ nhà giữ ba “cái đuôi kéo theo”, ngày nào cũng c.ắ.n hạt dưa mà lải nhải, nhà như tượng đất, tự còn khó giữ mà còn .
Lưu đại nương thì hùa theo, nương chỉ giỏi nuôi kẻ ăn .
“Nuôi hai đứa con gái còn đủ, giờ nhặt thêm một đứa về, định mở thanh lâu trong nhà chắc!”
Nương thấy, ném thẳng cái chày qua, mắng lớn:
“Bà đây thích nuôi con gái đấy! Liên quan gì đến các ngươi? Còn để thấy mấy lời lắm mồm thối tha đó nữa, coi chừng xé nát miệng các ngươi!”
5
Tiền bán đất dùng hết mới nắn xương cho Tề Lãng, đó chỉ còn thể từ từ dưỡng thương.
Tề Lãng chịu ăn uống, cơm mang đến hất đổ, t.h.u.ố.c đưa đến thì cũng mím c.h.ặ.t miệng chịu uống.
Ta trừng lớn mắt, bóp c.h.ặ.t mặt , cưỡng ép đổ t.h.u.ố.c .
“Không uống thì c.h.ế.t, ngươi mà c.h.ế.t, sẽ đem phu nhân với nương ngươi, tất cả ném ngoài.”
Tề Lãng ho sặc hai tiếng, đôi mắt đỏ hoe .
“Nhìn cái gì mà ? Bây giờ cả thôn đều ngươi là nam nhân mang về, phu nhân với Vân Nương chính là chồng và tiểu cô của .
“Ngươi mà c.h.ế.t, hai họ chẳng còn là gì, nuôi, cũng chẳng ai thể trách !”
Ánh nến nhảy múa bên gò má , một vệt nước mắt lặng lẽ thấm mái tóc mai.
Trong lòng mềm một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngu-coc-day-dong/2.html.]
“Ngươi uống t.h.u.ố.c, ăn cơm, chỉ khiến đau lòng, kẻ thù vui sướng.
“Ngươi cũng là một tướng quân, đạo lý hẳn hiểu hơn .”
Tề Lãng khàn giọng hỏi :
“Ta giữ cha , bảo vệ phủ tướng quân, thậm chí đến dậy cũng thể… còn ích gì nữa?”
Ta một cái, moi củ khoai lang trong bếp củi , đưa cho xem:
“Ta nướng cả khoai lang còn cháy khét, cũng vô dụng ?”
Hai chúng hồi lâu, bụng “ọc ọc” kêu lên một tiếng.
Ta giả vờ như thấy: “Ăn khoai ?”
Hắn gật đầu: “Ăn.”
Ta bẻ khoai thành hai nửa, chia ăn, nấu t.h.u.ố.c.
Tay còn sức, liền bưng bát t.h.u.ố.c đưa đến miệng cho uống.
Tề Lãng cúi đầu, nheo mắt, ghé gần thìa t.h.u.ố.c, môi lưỡi khẽ ngậm lấy.
Ta tự nhiên, mặt chỗ khác.
Thật đáng c.h.ế.t, gặp đại nạn như , cớ đối xử thô lỗ với như thế!
6
Cốc T.ử và đúng là chị em ruột, mê ca ca của nó, nó quấn quýt lấy Vân Nương.
Từ nhỏ trong nhà chỉ một nó, Cốc T.ử chỉ thể chơi với gà vịt ngỗng, đến mức ép cho tất cả động vật sống trong nhà cứ thấy nó là chạy trốn.
Giờ thêm Vân Nương, mỗi ngày mở mắt là nó tìm , một khắc cũng chịu rời.
Hai đứa còn lên núi bắt cả một nắm châu chấu và kén tằm, dùng cỏ xâu thành một chuỗi, như dâng bảo vật mà bưng đến mặt phu nhân, suýt nữa dọa ngất xỉu.
Nghe mấy thứ ăn bổ thể, hai đứa liền đem nướng lửa, rắc gia vị, bưng đến cho Tề Lãng.
Tề Lãng kéo cung tên, xách nổi đại đao, múa thương đầu đỏ.
từng ăn châu chấu nhảy trong cỏ, cũng từng ăn nhộng tằm kết kén.
Khi bưng đồ đến mặt , liền thấy sắc mặt từng chút từng chút xanh .
Ta là trọng ân nghĩa, nhưng cũng thù tất báo.
Mấy ngày hất đổ bát cơm, tay bỏng đau suốt hai ngày.
Thế nên khi lấy t.h.u.ố.c, đặc biệt hỏi đại phu, cố ý cho thêm hoàng liên trong t.h.u.ố.c.
Ta ngửi mùi đắng nồng trong bát, dữ tợn bên giường :
“Không , ăn thì uống t.h.u.ố.c .”
Hắn từng ngụm từng ngụm uống hết, mặt nhăn nhó đến mức phân rõ ngũ quan, còn dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị .
Trong phòng lập tức ầm lên.
7
Khi Tề Lãng thể miễn cưỡng xuống đất , phu nhân cũng tìm sự tự tin.
Bà tuy vá may, nhưng tay nghề thêu xuất sắc vô cùng, thêu hổ thì sống động như thật, thêu hoa thì như thể ngửi thấy hương, mang huyện bán, ngay cả những tú nương giỏi nhất cũng cam bái hạ phong.
Nương chỉ dám , dám chạm, sợ những vết chai tay xước khăn thêu.