Ngũ Cốc Đầy Đồng - 4

Cập nhật lúc: 2024-12-12 22:01:23
Lượt xem: 6,836

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hương tương chính là một chiêu bài, mà dáng vẻ ăn uống ngon lành của Cốc T.ử và Vân Nương là một chiêu bài khác.

 

Nương lập tức buông bát đũa xuống, ngay một bát cho khách.

 

Một bát mì thịt tương bán tám văn tiền, chỉ chan tương thịt thì là sáu văn.

 

Ăn kèm củ cải muối hạt, cải chua cay, bên cạnh còn bày cả tương ớt rau diếp cá.

 

Cốc T.ử bên cạnh lớn tiếng mời chào, mấy đàn ông ngang qua mỗi gọi một bát, thêm đầy một muỗng ớt, ăn đến mồ hôi đầm đìa, liên tục khen .

 

Vị tê mà thơm, cay mà gắt, mộc khương t.ử và ớt hòa quyện đến mức cực hạn, mỗi một miếng đều là thử thách đỉnh điểm đối với đầu lưỡi.

 

Buôn bán đồ ăn là như , rượu ngon sợ ngõ sâu, hương vị , danh tiếng tự nhiên sẽ lan .

 

Ngày đầu chuẩn còn ít, mà cũng bán gần ba trăm văn tiền, trừ vốn, còn lãi hơn một trăm văn.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Lúc về nhà, đều vui như phát điên, đặc biệt là Cốc Tử, từng thấy nhiều tiền như , buổi tối thắp đèn lên, một đồng một đồng đếm đếm .

 

Cuối cùng vẫn là nương đuổi chúng ngủ.

 

“Đừng đếm nữa, đúng là từng thấy việc đời, chẳng lẽ để đó thì tự mất ?”

 

Chỉ là khóe miệng bà thế nào cũng kìm .

 

Cốc T.ử hì hì hôn bà một cái, : “Con vốn dĩ ít hiểu , tối nay mơ cũng giàu sang hơn một chút.”

 

Nếu ngày nào cũng như hôm nay, thì một tháng thể kiếm gần ba lượng bạc.

 

Ba lượng, đặt ở phủ tướng quân , chỉ là tiền tùy tay thưởng cho nha .

 

ở đây, ba lượng đủ để chúng tiết kiệm sống nửa năm.

 

11

 

Vạn sự khởi đầu nan, may mà ông trời phù hộ, quán mì của chúng thuận lợi duy trì .

 

Nương nước chan, dầu đỏ dùng gà chiên , nước dùng cũng nấu từ thịt gà.

 

nuôi nửa năm là thể xuất chuồng, so với các loại gia cầm khác thì thời gian nuôi ngắn hơn, ở nông thôn nhà nào cũng nuôi vài con.

 

Từ thôn đến trấn hơn một canh giờ, và nương phiên , mỗi một ngày bán.

 

Phu nhân thì dẫn theo Vân Nương và Cốc T.ử sang thôn bên mua gà về.

 

Cha cũng nhàn rỗi, mỗi ngày lên núi c.h.ặ.t củi.

 

Củi c.h.ặ.t xong bó thành hai bó, dùng một cây đòn gánh hai đầu, gánh lên vai mang trấn bán, một bó củi ba mươi đến bốn mươi văn tiền.

 

Củi một là dùng nấu ăn, hai là để sưởi ấm, ban ngày đặt trong bếp than, ban đêm đốt nóng giường lò, nhà nào cũng cần dùng.

 

Đến cả Vân Nương cũng việc để , Tề Lãng ngoài miệng , trong lòng sốt ruột, cứ cố giành việc để giúp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngu-coc-day-dong/4.html.]

Cha cho theo lên núi c.h.ặ.t củi, liền đến giúp nhóm lửa.

 

Kết quả thì món ăn chín mang , thì cũng cháy khét, Cốc T.ử ăn liền ba ngày, mày nhíu liền ba ngày.

 

Hắn luống cuống tìm hỏi cách, bên bếp, giảng cho :

 

“Nhóm lửa thể cứ một mực thêm củi, tiên đặt một thanh ngang trong, những thanh còn dựng lên mà cho , tựa lên thanh ngang đó, như tạo trống, lửa mới cháy mạnh .”

 

Ta ngẩng đầu lên, đang chăm chú , giữa hàng mày ánh mắt như ngọn lửa nhảy nhót, thấy phát hiện, chút ngượng ngùng, mím môi dời ánh mắt .

 

Lửa bếp quá mạnh, thiêu đến mức má cũng nóng bừng.

 

Cuối cùng việc vẫn rơi tay Tề Lãng.

 

Hắn cầm d.a.o ngoài, lên núi chọn lựa, tìm một khúc gỗ bạch lạp thẳng tắp mắt, dùng d.a.o gọt thành lưng cung, nhặt dây ruột buộc .

 

Sau đó gọt nhọn mấy thanh gỗ, lên núi.

 

Mọi đều bận rộn, cha c.h.ặ.t củi, nương vá sửa quần áo cũ, may đồ mùa đông, Vân Nương và Cốc T.ử thì loạn cả thôn Quế Hoa.

 

Vì thế lúc nào, về lúc nào, cũng ai để ý.

 

Chỉ đến tối hôm đó khi trở về, trong nhà lan một mùi thơm nức, là mùi thịt.

 

Góc tường chất một đống lông ngắn, cha liếc mắt nhận là thỏ rừng.

 

Tề Lãng từ trong nhà bưng một chậu đầy thịt thỏ, cố tỏ bình tĩnh: “Ăn cơm thôi.”

 

Thỏ rừng núi khác với thỏ nuôi, bốn chân khỏe, nhảy một cái là xa tít, nếu học săn b.ắ.n từ nhỏ, bình thường khó bắt .

 

Tề Lãng là tướng quân, ba tuổi luyện võ, năm tuổi múa thương, mười tuổi cưỡi ngựa giương cung, mũi tên nào cũng trúng hồng tâm.

 

Ngoài hai con trong chậu, trong sân còn nuôi hai con nữa, đều b.ắ.n trúng chân , vẫn còn sống.

 

Các lão gia trong huyện từng trải nhiều, đặc biệt thích những món thịt rừng , bán cho t.ửu lâu, một con thỏ thể bán hai trăm văn.

 

là thỏ còn sống, nếu c.h.ế.t thì giá sẽ giảm nhiều.

 

Nương xổm bên l.ồ.ng, liên tục tấm tắc: “Trời ơi, lợi hại thật đấy, b.ắ.n trúng chân …”

 

Cha khác hẳn ngày thường ít , cứ sán bên Tề Lãng, mặt như một đóa hoa đen sì:

 

“Ngươi b.ắ.n trúng kiểu gì ? Sao mà giỏi thế, Lưu Đại Tráng đầu thôn còn bản lĩnh như ngươi…”

 

Từ khi gặp nạn đến nay, suốt mấy tháng liền, Tề Lãng đủ lời khó , còn thỉnh thoảng châm chọc.

 

Đây là đầu tiên khen, phần quen, liên tục xua tay, cũng chỉ b.ắ.n cung tạm , những việc khác chẳng giúp gì.

 

Cốc T.ử lớn tiếng phản bác: “Không ! Vân Nương với , Lãng ca cưỡi ngựa, b.ắ.n cung, còn đ.á.n.h trận, lợi hại lắm!”

 

Nói xong còn huých Vân Nương một cái: “ , Vân Nương?”

 

Tề Lãng cúi đầu , từng nhát từng nhát mài d.a.o, nhưng khóe mày ánh mắt, vẫn lộ một chút vui vẻ.

Loading...