Ngũ Cốc Đầy Đồng - 5
Cập nhật lúc: 2024-12-12 22:02:00
Lượt xem: 6,698
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Lên trấn mất một canh giờ, gà gáy hai lượt, khoác áo dậy.
Trong sân một sẵn.
Tề Lãng mặc áo trong vải thô, đang luyện võ trong sân.
Trong thôn đao kiếm binh khí, liền cầm một cây gậy gỗ, từng chiêu từng thức như mây trôi nước chảy, động tác dứt khoát gọn gàng.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Người gương mặt , đường nét rõ ràng sắc bén, môi đầy đặn, hôn, nhưng một đôi mắt trầm tĩnh, sống lâu trong quân doanh, hun đúc nên khí chất uy nghiêm vững vàng.
Còn về hình… hình…
Hắn thu thế đầu , bắt gặp dáng vẻ chảy nước miếng ngây ngô, suýt nữa trẹo chân, lúng túng về phòng.
Ta thích nhất bộ dạng chút thẹn thùng của , càng rạng rỡ hơn.
Từ hôm đó trở , mỗi ngày thức dậy đều động lực, bên cửa xem luyện võ, một cái là quên cả thời gian.
trai, là chuyện , mà cũng hẳn là chuyện .
Ví như dạo cô nương nhà họ Lưu cứ chạy sang nhà , động một chút là mượn kim chỉ, trả cái rổ, mỗi đều hỏi một câu: “Tề đại ca ở nhà ?”
Hôm đó đ.á.n.h xe lừa từ trấn về, còn tới đầu thôn, thấy cùng Lưu Xảo.
Dù mặc áo vải thô, cũng che giấu khí chất cao quý Tề Lãng.
Không gì, khiến Lưu Xảo khúc khích, như con chuột .
Nhìn thấy cảnh , trong lòng chút nghẹn , một cảm giác chua xót khó , cúi đầu đá một cái cối đá bên đường.
“Dù gì cũng coi như nam nhân danh nghĩa của , gần khác thế chứ…”
Ta đầu bỏ , lẩm bẩm nhỏ.
Hắn là đích trưởng t.ử của phủ tướng quân, đường đường chính chính, cho dù sa cơ, cũng sẽ để mắt tới .
Trong lòng hiểu rõ, cùng ai, cũng chuyện thể quản.
trong lòng vẫn khó chịu, liền mấy ngày chuyện với , cũng xem luyện võ nữa.
Cứ giận dỗi như , thoáng cái đến cuối năm.
13
Mùng một mùng hai là ngày thăm họ hàng, nhưng nhà sớm phân gia với đại bá, cũng chẳng còn họ hàng nào để qua , nên liền ở trong nhà nghỉ ngơi mấy ngày.
Không ngờ, bà nội gõ cửa sân.
Vừa bước chính phòng thấy , bà xông tới, từ xuống hai lượt, nếp nhăn mặt nở như hoa.
“Ôi chao, con bé lớn lên xinh thật đấy.
“Được , hôm nay bà già đến là để báo cho các ngươi một tin .”
A nãi kéo tay , trong mắt lóe lên vẻ tính toán:
“Nhà họ Tôn nghề đồ tể, ưng ý Phong Niên ! Người , chỉ cần Phong Niên gả qua, đến lúc Cốc T.ử thành , họ còn cho thêm một phần của hồi môn nữa!
“Mười lượng bạc! Đây chính là mười lượng bạc đấy!”
Tề Lãng mạnh tay kéo tay khỏi tay A nãi, chắn mặt : “Phong Niên thành .”
“Thế thì gì to tát, hòa ly là xong. Ta , con bé Lưu Xảo cần sính lễ cũng gả cho ngươi. Đến lúc hai hòa ly, Phong Niên gả cho nhà họ Tôn, ngươi cưới Lưu Xảo, chẳng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngu-coc-day-dong/5.html.]
Sắc mặt nương tối sầm, trái , Cốc T.ử hiểu ý liền đưa cái chày tới.
“Cút! Đẹp cái gì mà , dám tính toán lên đầu con gái ?”
A nãi “ôi chao” một tiếng, chống nạnh mắng lớn:
“Đồ ngu! Nhà nào như ngươi nuôi lắm con gái thế ? Nhà họ Tôn , chỉ cần gả, sẽ mười lượng bạc.
“Ngươi gả, còn khối gả đấy!
“Vừa nhà họ Tôn hai em, đến lúc cho Cốc T.ử cũng gả qua, chừng còn lấy nhiều hơn.
“Diệu Tổ còn đang chờ tiền để cưới vợ đấy!”
Nương cầm chày xua ngoài.
“Con gái nhiều thì cũng là con gái , gả do gật đầu, liên quan gì đến ngươi?
“Hồi sinh Cốc Tử, ngươi chê nó là con gái, chê nhà nghèo, còn xúi giục phân gia.
“Ta nể mặt cha nó nên gọi ngươi một tiếng nương, chọc giận , để cho ngươi ai mới là nương của ai! Cút!”
A nãi ngoài sân tức đến giậm chân:
“Ta nhận tiền đặt , ngươi gả cũng gả!”
Nương dồn , gầm lên một tiếng:
“Bà đây dù c.h.ế.t đói cũng bán con gái! Ngươi nhận tiền thì tự gả !”
Cha ngày thường rụt rè, chuyện còn nhỏ hơn tiếng muỗi.
Lúc lấy khí thế của chủ gia đình, chắn mặt nương:
“Diệu Tổ cưới vợ thì để nó tự nghĩ cách, kẻ lòng đen tối, tim gan thối rữa mới nhớ nhung con cái nhà khác.”
A nãi c.h.ử.i lầm bầm, nương giả vờ thanh cao, rõ ràng bán , giờ bán, chẳng qua là chê nhà họ Tôn cho đủ mà thôi…
Nương cũng tức giận, vặn mạnh tay một cái, đau đến mức kêu oai oái.
“Hồi đó đồng ý , ngươi bỏ tiền , lén lút theo bọn buôn mà . Bao năm nay A nãi ngươi ngày nào cũng bán con gái, ai hiểu lòng … thà tự nô tài cũng nỡ để ngươi bán …”
Cha đau lòng ôm bà vai dỗ dành:
“Được , … đừng nữa…”
Mấy chúng đồng loạt ngẩng đầu trời.
14
Qua năm mới, nương dùng tiền dư trong tay để mở rộng nhà.
Cha đưa ý kiến phản đối, ông vẫn chuộc ruộng về canh tác.
“Ta trồng ruộng cả đời , chỉ mua lương thực về ăn thì thể thống gì?”
Ông xoa tay, mặt là vẻ bướng bỉnh hiếm thấy.
Nương suy nghĩ một hồi, đẩy bạc về phía , hào sảng :
“Mua, chân mà mảnh đất riêng, trong lòng yên.”
Vì thế và Tề Lãng sai mua chút hạt giống rau và gà con.
Rời khỏi thôn, tiên nhờ xe bò của Triệu bá lên trấn, tìm t.ửu lâu để bán đồ hun khói.