Ngũ Cốc Đầy Đồng - 6

Cập nhật lúc: 2024-12-12 22:02:33
Lượt xem: 6,785

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Lãng mặc áo vải thô, đeo giỏ lưng, chỉ gương mặt tuấn tú và cánh tay rắn chắc mới cho thấy từng là một vị tướng quân.

 

Trước cửa nhà treo đầy gà rừng thỏ rừng tích trữ suốt cả mùa đông, xử lý lông da, ướp muối, treo mái hiên hong khô.

 

Chưởng quỹ trả tiền sòng phẳng, còn dặn thịt rừng thì cứ mang đến, cho thêm một cái túi nhỏ tiền mừng năm mới.

 

Chúng dạo hai vòng, còn mua vải cho nương và phu nhân, mua cho cha một đôi giày, tiệm bánh kẹo mua đường mang về cho Vân Nương và Cốc Tử.

 

Khi ngang qua đầu cầu, một đại nương gọi chúng , đưa cho xem những chiếc trâm hoa sạp.

 

“Vị công t.ử , mua cho nương t.ử nhà ngươi một cây trâm ? Trâm nhà linh nghiệm lắm, ai đeo cũng đầu bạc răng long, ân ái đổi.”

 

Ta vội xua tay, dám là phu nhân của .

 

Đại nương khựng , đổi giọng : “Không , cô nương xuất giá đeo trâm nhà đều thể tìm lang quân như ý, cả đời hòa thuận êm ấm.”

 

Mặt nóng bừng, vội định rời , Tề Lãng kéo .

 

Hắn nhận lấy cây trâm, ướm thử lên đầu mấy , cài lên tóc cho .

 

Người luyện võ, vai ngang lưng thẳng, dáng vững vàng, lúc cúi , ánh mắt chăm chú nơi mái tóc và chân mày của .

 

Sau đó lùi một bước, tỉ mỉ đ.á.n.h giá, dịu dàng : “Đừng tháo , lắm.”

 

15

 

Từ hôm đó trở về, vui sướng đeo trâm ngắm trái ngắm , một ngày qua nhà họ Lưu ở đầu thôn đến tám lượt, vô tình để lộ cây trâm cho Lưu Xảo thấy.

 

“Mua lúc nào ? Hôm rằm chợ, còn đắt quá đừng mua đừng mua, cứ nhất định mua cho , đeo lên sẽ , cũng ý gì… Xảo tỷ, tỷ là ý gì ?”

 

Lưu Xảo trong tay cầm hạt dưa cũng chẳng còn thấy ngon, sắc mặt sa sầm, vung tay định nhà.

 

Sau đó Tề Lãng tin chạy tới, mặt đỏ bừng kéo về nhà.

 

Đợi để ý, lén chạy sang tiếp.

 

Ruộng đất mua , cha liền trở thành bận rộn nhất nhà.

 

Mấy ngày đó, ông với chúng chỗ trồng lúa, chỗ trồng bông, bên bờ ruộng rắc thêm ít đậu… cả tràn đầy sức sống khác hẳn.

 

Vân Nương giờ còn sợ lạ, nó cùng Cốc T.ử lên núi cắt cỏ cho lợn, xuống núi cho gà ăn, nuôi đám gà vịt trong nhà béo mập mạp.

 

Còn đặt tên cho từng con gà con.

 

Con béo nhất gọi là “Bàn Tử”, con thông minh nhất gọi là “Trạng Nguyên”, con kêu gọi là “Cục Ta Cục Tác”, còn con gà trống oai phong thì gọi là “Thiết Tướng Quân”.

 

Một hôm Hứa Diệu Tổ lẻn nhà , túm cổ “Thiết Tướng Quân” liền định xách về nhà .

 

Cốc T.ử thấy , liền bắt một con sâu lông, nhắm chuẩn thời cơ ném thẳng lên Hứa Diệu Tổ.

 

Hứa Diệu Tổ nuông chiều đến béo ú, chạy cũng nổi, cánh tay lập tức sưng lên một cục to.

 

Đại bá nương chạy c.h.ử.i: “Đồ súc sinh đáng c.h.ế.t, con trai thành thế , mau bồi tiền!”

 

Cốc T.ử ngoáy ngoáy tai: “Súc sinh c.h.ử.i ai?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngu-coc-day-dong/6.html.]

“Súc sinh c.h.ử.i ngươi! Đồ sinh dạy!”

 

Cốc T.ử liền kéo Vân Nương , nghiêm túc : “Nghe , đại bá nương là súc sinh, chúng chấp nhặt với bà nhé.”

 

Vân Nương nửa hiểu nửa gật đầu, dịu dàng phụ họa: “Nghe , đại bá nương là súc sinh.”

 

……

 

16

 

Lại tích góp thêm một khoản tiền, chúng thuê một mặt tiền nhỏ trấn, cả nhà suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng đặt cho nó một cái tên vang dội: “Quán mì Trần nương t.ử”.

 

Tương là do nương , tiền cũng là nhờ tay nghề của nương mà tích góp , nên quán mì lấy họ của nương đặt tên, đều nhất trí.

 

Phía quán hai gian phòng, và nương ở cùng , cha vẫn ở trong thôn trông nom ruộng đất, cách vài ngày mang rau tươi đến.

 

Tề Lãng vẫn ở quê, nhiều thứ, ở trong thôn còn thể giúp cha việc.

 

Còn Cốc T.ử và Vân Nương, nương đóng học phí, định đưa học ở thư viện.

 

Vân Nương , Cốc T.ử liền đá một cái: “Đi !”

 

Cuối cùng hai đứa lượt chào tạm biệt “Trạng Nguyên”, “Cục Ta Cục Tác”, “Thiết Công Kê”, còn cả con la trợn mắt , lưu luyến rời mà bước thư viện.

 

Còn “Bàn Tử”, vì quá béo , nổi bật giữa đàn, nên thịt để tiễn hai đứa lên đường.

 

Đến giờ Vân Nương vẫn , hôm đó rơi nước mắt gặm đùi gà, chính là đang ăn “Bàn Tử”.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Mọi đều chỗ dựa, những ngày tháng như tuy bình dị nhưng vô cùng vững vàng.

 

Ta Tề Lãng bận rộn, trong lòng nghĩ là cứ thế mà sống tạm cả đời cũng ?

 

lúc đang lúng túng bày tỏ tâm ý, thì từ kinh thành gửi đến một bức thư.

 

Nhị hoàng t.ử định phản, hoàng thượng sống c.h.ế.t rõ, thái t.ử liều mạng gửi một phong thư cùng hổ phù, Tề Lãng dẫn binh kinh cần vương cứu giá, lão tướng quân cũng đang đường trở về kinh thành.

 

Ta trầm mặc.

 

Năm đó phủ tướng quân tịch biên, chính là vì cuốn cuộc tranh đấu giữa nhị hoàng t.ử và thái t.ử, lão tướng quân lưu đày, Tề Lãng khó khăn lắm mới giữ mạng sống.

 

Nếu là , tuyệt đối sẽ bước chân kinh thành thêm nữa.

 

Tề Lãng .

 

17

 

Hắn nhị hoàng t.ử lòng tàn độc, cấu kết với ngoại địch, nếu thật sự lên ngôi, thì giang sơn sẽ giữ , bách tính sẽ ly tán.

 

Nếu việc thành, Tề gia hy vọng minh oan, những tộc nhân và binh sĩ c.h.ế.t cũng còn chịu oan khuất.

 

Nếu việc bại…

 

Phu nhân và Vân Nương đành nhờ chúng chăm sóc.

 

Kinh thành phong vân khó lường, nghĩ nghĩ , nếu Tề Lãng thành công, nhất định sẽ khôi phục chức vị.

 

Đợi trở thành tiểu tướng quân, từ một con bé nhà quê biến thành bà cô nhà quê, chẳng càng xứng với ?

Loading...