Ngũ Cốc Đầy Đồng - 7
Cập nhật lúc: 2024-12-12 22:02:53
Lượt xem: 6,693
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân cứu mạng thì là gì, thứ nắm trong tay mới là thật, suốt cả ngày, nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy thiệt thòi.
Không chỉ cứu , còn vợ chồng giả với lâu như , hủy cả thanh danh trong sạch của , mà đến cả cơ bụng cũng sờ tới.
Cuối cùng đưa một quyết định.
Vẫn là tiệm t.h.u.ố.c đến lấy t.h.u.ố.c cho Tề Lãng, mua một gói t.h.u.ố.c, bỏ .
Đại phu đây là liều dùng cho ba , còn đang cân nhắc đổ thì gọi một tiếng từ ngoài cửa, tay run lên, trong giấy chỉ còn một chút xíu, vội vàng khuấy lên đưa cho .
Một lúc , trán lấm tấm mồ hôi, ánh mắt cũng trở nên mê ly, ửng đỏ, mang theo một cảm giác nguy hiểm đầy mê hoặc.
ngờ, dù như , Tề Lãng vẫn còn cố nhẫn nhịn, thần trí còn tỉnh táo, mà lưng , chịu chạm .
Sắc mặt tối sầm , tiến tới lột áo .
Hắn thì tự , ở nhà lâu như , hôm nay tiền phòng nhất định trả.
18
Nhân lúc trời còn sáng, c.ắ.n một cái lên môi , lòng đầy thỏa mãn rời .
Tề Lãng ở nhà gần một năm, lúc rời , cha đều nỡ, chuẩn cho nhiều lương khô mang theo đường.
Lưu Xảo cũng nỡ, nhất quyết chen đến cửa nhà , cầm khăn tay sụt sùi , trông cứ như nàng mới là chính thất phu nhân.
Tề Lãng cưỡi lưng con tuấn mã cao lớn, đôi mắt sâu thẳm như hồ lạnh chứa đầy chằm chằm , môi mỏng khẽ mở, dường như gì đó.
xung quanh quá hỗn loạn, ai cũng chuyện của , Lưu Xảo hỏi , chỉ một câu: “Đợi …”
Ta nghĩ tới nghĩ lui, câu chẳng lời thoại của phản diện trong thoại bản ?
Đợi cái gì?
Đợi ngươi nhớ cho thêm hoàng liên t.h.u.ố.c của ngươi? Hay là ép ngươi ăn ve sầu?
Hay là đợi đến khi ngươi nối tiền duyên với tiểu thư nhà quan, tiện tay diệt luôn – cái “chứng cứ” hoen ố thanh danh của ngươi?
E rằng đến lúc đó còn đem chôn cùng mấy con ve sầu cũng nên!
Phu nhân và Vân Nương vốn hiền lành, chắc chắn sẽ khó cha , nhưng thì chắc.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Vì thế lập tức thu dọn hành lý, xuống Giang Nam.
Một trốn , kéo dài suốt ba năm.
19
Ta ở Giang Nam mở một cửa tiệm, chút buôn bán nhỏ, dò la tin tức.
Trong kinh thành, nhị hoàng t.ử soán vị, hai vị tướng của Tề gia mang theo huyết thư của hoàng thượng và hổ phù, dẫn quân đ.á.n.h hoàng thành.
Một tháng , thái t.ử đăng cơ, nhị hoàng t.ử giam ngục, Tề gia dẹp loạn công, khôi phục chức vị.
Những bách tính ngoài vòng tranh đấu chẳng mấy quan tâm cầm quyền là ai, chỉ coi đó như câu chuyện lúc dư t.ửu hậu, thôi.
Chuyện lớn dậy sóng kinh thành, đổi triều cục , truyền đến Giang Nam cũng chỉ như gợn lên vài làn nước nhỏ, bà bán rau vẫn tiếp tục bán rau, cô nương sắp xuất giá vẫn thêu áo cưới như thường.
Ta tiếp tục việc buôn bán của , nhào bột, hầm nước dùng, bày bàn ghế, bắt đầu rao hàng, ngày qua ngày như suốt ba năm.
Cho đến một ngày, như thường lệ tiệm trông coi việc buôn bán, trùm khăn lên đầu, cho ngất đường.
Khi tỉnh , mắt bịt bằng vải đen, hai tay trói c.h.ặ.t cử động .
Ta nhanh ch.óng nghĩ những chuyện gần đây, nhưng vẫn nghĩ đắc tội với ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngu-coc-day-dong/7.html.]
Tiền bạc với lão bá bán rau đều thanh toán rõ ràng, với khách hàng cũng hòa thuận, tỷ tỷ hàng xóm cũng từng cãi vã…
Đột nhiên, một ngón tay lạnh lẽo đặt lên môi , đó men theo gò má nhẹ nhàng vuốt xuống, trượt dọc theo cổ.
Ta cố giữ bình tĩnh, giọng run run dò hỏi:
“Ngươi là ai?
“Ngươi gì?
“Thả , dẫn ngươi đến cửa tiệm lấy tiền.”
“Ta phu nhân của , ngươi thể trả cho ?”
20
Ba năm , giọng vang lên, vẫn lập tức nhận .
Trời ơi, cái còn đáng sợ hơn bắt cóc đòi tiền nữa.
Cả lập tức căng cứng .
Đột nhiên, mí mắt rơi xuống một cảm giác ấm áp, thở phả trán , thổi bay những sợi tóc, khiến tim ngứa ngáy.
Tề Lãng nghiến răng:
“Hứa Phong Niên, nàng thật khiến tìm khổ sở!”
Ngay đó, giật phăng tấm vải đen, nheo mắt thích nghi với ánh sáng.
Ba năm gặp, cao lớn hơn nhiều, hình càng thêm cường tráng, mang theo khí chất sát phạt quyết đoán đặc trưng của quân nhân.
Ta mà dám lên tiếng, đến để gì, chẳng lẽ là đến đòi “trong sạch” của ?
… thứ đó cũng cách nào trả cho !
“Ngủ xong chạy? Nàng lương tâm ?”
Vừa nhắc đến là bực, chịu yếu thế:
“Ngươi ở nhà lâu như , lấy chút tiền phòng thì ? Với kỹ thuật của ngươi kém như , còn chẳng hưởng chút vui vẻ nào!”
Ta nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nói thì vẫn là thiệt…”
Tề Lãng chọc đến bật , một tay kéo vạt áo , tháo đai ném xuống đất.
Trần nửa , tiến gần .
“Ngươi gì !?”
Tề Lãng cúi mắt , ánh mắt như mưa giông sắp kéo đến.
“Vậy thì nàng thu tiền phòng thêm nữa, bảo đảm đến khi nàng hài lòng mới thôi.”
Khi tỉnh nữa, ở xe ngựa về kinh thành.
Tề Lãng chỉnh tề y phục, mang ít đồ ăn về.
Ta ăn liền năm cái bánh bao, coi bánh bao như Tề Lãng mà c.ắ.n, càng ăn càng hung hăng.
Đã là đồ vong ân phụ nghĩa, lúc còn buông lời độc ác, bây giờ bắt lao lực cả ngày mới cho ăn một bữa.
Nhìn bề ngoài dáng t.ử tế, ai mà lớp áo còn dính cả son môi của !