Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - 1

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:17:47
Lượt xem: 9

1.

"Trần Khê, mày tìm thấy con mày ? Hay vẫn định vác cái mặt dày nhà tao ăn chực hả?"

 

Cha dượng , Chu Bằng Hưng, nốc chút rượu là lời tiếng , cầm đôi đũa chỉ thẳng mặt , chẳng chút nể nang. cúi gằm mặt, lặng lẽ đặt đũa xuống, dám thốt lên nửa lời.

 

Thực , ông chẳng sai.

 

Nửa tháng , dắt bước nữa nhà họ Chu. Khi , Chu Bằng Hưng đối xử với lắm. Ông còn hứa sẽ phá bỏ cái ban công để xây riêng cho một căn phòng nhỏ. Thế nhưng, phòng còn kịp xây thì bỏ trốn. Bà mang theo bộ tiền bạc của nhà họ Chu bặt vô âm tín, bỏ mặc trơ trọi nơi .

 

"Cái loại mày cũng giống hệt con mày, đều là hạng rẻ tiền như !"

 

lầm lũi những lời nhục mạ, nước mắt chực trào nơi khóe mi. lúc , con riêng của cha dượng là Chu Lê gõ mạnh xuống mặt bàn, giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn:

 

"Được đấy, việc là do nó chắc?"

 

"Ông c.h.ử.i nó thì về ? Hay tiền tự bò túi? Đừng như mỗi là nạn nhân, ông tưởng nó thiết tha gì cái chỗ để ông c.h.ử.i chắc..."

 

Chu Bằng Hưng vốn con trai, chỉ đành lầm bầm c.h.ử.i đổng vài câu im bặt. Chu Lê khẽ liếc một cái. Giọt nước mắt đang chực rơi cố chấp nuốt ngược trong.

 

Cơm nước xong xuôi, lủi thủi về phía ban công. Đó là "phòng ngủ" tạm bợ của , quây bằng một tấm rèm cũ, gian chỉ đủ đặt một chiếc giường xếp. Nhỏ hẹp thật đấy, nhưng là góc duy nhất thể thả lỏng lòng .

 

co góc giường, lưng tựa sát lớp gạch men lạnh buốt, vùi mặt đầu gối mà thổn thức. Càng nghĩ càng thấy tủi , nhưng chẳng còn nơi nào để . nhận tiếng của mỗi lúc một lớn hơn.

 

Giữa lúc đang sụt sùi nấc nghẹn, tấm rèm đột nhiên vén toang. ngẩng đầu lên, vô tình chạm ánh mắt lạnh lùng của Chu Lê. ngẩn một lúc lâu mới sực tỉnh, vội vàng lau vệt nước mắt mặt, run rẩy hỏi:

 

"Xin ... em phiền ạ?"

 

Anh đáp lời, chỉ đưa tay trong, đưa cho một bát cơm chiên trứng. Khói nóng vẫn còn bốc lên nghi ngút, rõ ràng là mới xong. ngẩn ngơ bát cơm, mím c.h.ặ.t môi dám động đậy.

 

Chờ đợi một lúc mà cầm, bắt đầu mất kiên nhẫn, tặc lưỡi một cái gắt: "Có ăn ? Không ăn thì đem vứt."

 

2

Ngày hôm tới trường, những tiếng xì xào bàn tán xung quanh vẫn cứ ngớt, nhưng sớm tập quen với điều đó.

 

Hồi mới bỏ trốn, Chu Bằng Hưng đến trường loạn một trận rùm beng. Giờ đây, cả trường đều ôm tiền bỏ chạy, và thế là cái danh xưng "con gái kẻ trộm" cứ thế đeo bám lấy .

 

Tiếng chuông chơi vang lên, theo thói quen về phía nhà vệ sinh, ngược chiều với dòng đang đổ sân tập. Một vài học sinh rõ sự tình tò mò hỏi:

 

"Ơ, bạn tập thể d.ụ.c ?"

 

"Cậu thật đấy ? Nó là con của kẻ ăn cắp, mà bọn ăn cắp thì tư cách tập thể d.ụ.c chung với chúng ."

 

cúi thấp đầu, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn. Bất ngờ, vai một lực mạnh đ.â.m sầm . vẫn cúi gằm, nhỏ giọng lí nhí câu "xin " định lách qua, nhưng một nhóm chặn đường của .

 

"Này con nhỏ ăn cắp, đ.â.m khác mà xin kiểu đấy ?"

 

khẽ run rẩy, gập cúi chào, cố nâng tông giọng lên một chút: "Thành thật xin ."

 

Đám nam sinh nọ rộ lên một cách cợt nhả, tiếng khiến lòng run rẩy.

 

"Đụng thì xin là xong, thế còn tiền lấy cắp của nhà , mày xin ?"

 

im lặng. Thấy , xông tới nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay , lôi tuột về phía : "Sao gì? Có tật giật chứ gì?"

 

Bị xô đẩy liên hồi, dám phản kháng, chỉ lí nhí thanh minh: " kẻ trộm."

 

Hắn ghé sát mặt , khẩy: "Mày cái gì cơ?"

 

" , kẻ trộm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/1.html.]

 

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y sằng sặc, tay theo nhịp của giật tới giật lui. dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy, nhưng nhất quyết buông, bàn tay siết càng lúc càng đau. Đột nhiên, kéo mạnh về phía . Mất đà, ngã nhào lên . Cú va chạm khiến vững, cả hai cùng ngã nhào xuống đất.

 

Giữa lúc còn đang bàng hoàng xử trí thì từ đằng xa, giọng của thầy quản giáo vang lên gay gắt:

 

"Mấy em đằng đang cái trò gì thế hả!"

 

gọi văn phòng. Thầy giáo dành cho một tràng những lời châm chọc và chỉ trích thậm tệ. cố gắng giải thích: "Thưa thầy, là bạn tay ..."

 

thầy với vẻ đầy chán ghét, giơ tay ngắt lời ngay lập tức:

 

"Trần Khê, gọi phụ của em đến đây cho ."

 

định mở lời cầu xin: "Phụ của em..."

 

khi thấy vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm của thầy, chỉ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nuốt ngược những lời định lòng.

3.

Đứng tần ngần hồi lâu, mới lấy hết can đảm gọi điện cho Chu Lê.

 

"Anh... trai..."

 

Đây là đầu tiên gọi như thế. Cảm giác quen khiến tim đập loạn xạ, đầu dây bên im lặng hồi lâu một tiếng đáp . đành nhắm mắt đưa chân, tiếp: "Anh... thể đến trường một chuyến ?"

 

"Ừ."

 

Cuộc gọi ngắt ngắn gọn. cúi đầu đó, lòng đầy bất an, cứ ngỡ sai chuyện gì.

 

đợi trong văn phòng một lúc thì Chu Lê đến. Vừa bước cửa, đảo mắt quanh một lượt tiến thẳng đến bên cạnh .

 

"Đã xảy chuyện gì?"

 

Chu Lê cất tiếng, thầy giáo vội đẩy gọng kính, liến thoắng: "Em Trần Khê đ.á.n.h với bạn, em ..."

 

" hỏi Trần Khê."

 

Chu Lê lạnh lùng ngắt lời, khiến gương mặt vị thầy giáo trẻ thoắt xanh thoắt trắng vì bẽ mặt. Anh bước đến mặt , lặng lẽ quan sát. đấu tranh tâm lý mãi mới dám lí nhí: "Bạn bảo em là... là đồ ăn cắp, giống hệt em, nên em mới đẩy bạn một cái."

 

Nói xong, cúi gằm mặt xuống đất như tìm chỗ trốn, sợ đối diện với ánh mắt của Chu Lê. sợ sẽ gật đầu thừa nhận, sợ cũng sẽ khinh miệt là kẻ trộm.

 

Thế nhưng, chỉ đặt tay lên đầu , xoa nhẹ. Giọng trầm ấm và kiên định: "Làm lắm."

 

Chu Lê thẳng , ánh mắt sắc lẹm xoáy thầy giáo: "Cậu học sinh ?"

 

Thầy giáo vẫn kịp hồn: "Cái gì cơ?"

 

"Cái học sinh bắt nạt em gái ?"

 

Thầy giáo khẽ ho một tiếng, vẻ mặt đầy gượng gạo: "Vì em hại nên cho em về lớp học ."

 

Chu Lê khẽ nhạt, thanh âm tràn đầy vẻ khinh miệt: "À, hóa kẻ mở miệng lăng nhục khác thì là vô tội, còn em gái bắt nạt phản kháng thì là tội đồ ?"

 

Thầy giáo đuối lý, câm nín. Cuối cùng, áp lực của Chu Lê, bạn buộc mặt xin .

 

Sau một hồi rắc rối, cũng vặn đến giờ tan học. cùng Chu Lê bước khỏi cổng trường. định mở lời cảm ơn, nhưng Chu Lê đột nhiên hỏi: "Có chuyển trường ?"

 

Anh hỏi bằng tông giọng hờ hững như thể chỉ là một lời bâng quơ. gây thêm rắc rối cho nên lắc đầu từ chối. Chu Lê cũng ép buộc, chỉ gật đầu im lặng.

 

Cuối cùng, câu "cảm ơn" vẫn nghẹn nơi đầu lưỡi, chẳng thể thốt .

 

Loading...