Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - 2

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:17:59
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4.

Rời khỏi trường học, Chu Lê vẻ việc bận nên đưa chìa khóa cho tự về nhà họ Chu . Vừa đến cửa, thấy tiếng đổ vỡ loảng xoảng vọng từ bên trong.

 

ngay, Chu Bằng Hưng say rượu .

 

dám nhà. Tính tình ông khi say vốn thất thường. Mọi khi Chu Lê ở nhà, ông còn kiêng dè dám phát tiết, nhưng hôm nay Chu Lê đây. lẳng lặng xuống bậc cầu thang bên ngoài, định bụng đợi về mới .

 

Thế nhưng Chu Bằng Hưng chẳng cho cơ hội để trốn chạy.

 

Cánh cửa sắt "rầm" một tiếng mở toang. Chu Bằng Hưng nấc lên một tiếng nồng nặc mùi rượu, thấy gằn: "Ái chà, về đấy ? Sao nhà?"

 

Ông túm lấy , lôi xềnh xệch trong. Căn nhà lúc là một đống hỗn độn: bóng đèn đập vỡ, mảnh kính cửa bếp văng tung tóe khắp sàn. run rẩy bước , định len lén thẳng về phía ban công nhưng Chu Bằng Hưng túm tóc giật ngược trở .

 

"Đi ? Ở uống với tao vài chén."

 

Ông ấn một chai bia đầy tay . Trong lúc giằng co, nước bia tràn dính đầy . Mùi rượu nồng nặc xộc mũi, nắm c.h.ặ.t chai bia, giọng run cầm cập: "Chờ... chờ chút nữa trai sẽ về đấy ạ."

 

Vừa đến hai chữ " trai", sắc mặt Chu Bằng Hưng lập tức biến đổi, trở nên hung tợn:

 

"Con mày trộm tiền của tao, giờ đến lượt mày cũng dám đem thằng ranh Chu Lê để ép tao hả?"

 

"Tao cho mày , tao là bố nó, nó quyền quản tao!"

 

Vừa , ông kích động, vớ lấy những đồ vật kệ tivi ném thẳng xuống đất. sững khi nhận thứ ông đang cầm là di ảnh của Chu Lê.

 

Chẳng kịp nghĩ đến đống mảnh thủy tinh sàn, lao đến, dùng che chắn cho bức ảnh. Những mảnh vỡ cứ thế cứa sâu da thịt. ngã quỵ giữa đống đổ nát, ôm c.h.ặ.t bức ảnh trong lòng.

 

Một chai bia "choảng" một tiếng vỡ tan lưng . Cơn đau thấu xương khiến tầm mờ mịt, nhưng cái góc sắc cạnh của khung ảnh đ.â.m n.g.ự.c đau nhói giúp tỉnh táo đôi chút.

 

"Cái đồ ranh con , mày còn dám phản kháng !"

 

"Xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày !"

 

Từng cú đ.ấ.m, cú đá cứ thế giáng xuống liên tiếp. Cuối cùng, bóng tối bao trùm, lịm trong cơn đau đớn tột cùng.

 

5.

Khi tỉnh thì thấy trong bệnh viện.

 

Chu Lê ngay bên cạnh, đang chăm chú dán mắt màn hình điện thoại. lên tiếng, cứ thế lặng lẽ . Anh cũng chẳng cử động, thời gian cứ thế trôi qua, dài dằng dặc tưởng như vô tận…

 

Trong điện thoại vang lên âm thanh báo hiệu chiến thắng, Chu Lê tắt máy xoay . vội vàng nhắm nghiền mắt , đôi môi vô thức mím c.h.ặ.t đầy lo lắng.

 

"Tỉnh thì dậy ."

 

Giọng khàn của Chu Lê vang lên. chậm chạp mở mắt, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi vì lúng túng.

 

"Em xin ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/2.html.]

Chu Lê đáp, sang tấm ảnh đặt chiếc bàn cạnh giường bệnh. Khung ảnh vẫn còn nguyên vẹn, chỉ lớp kính bề mặt là lấm tấm vài vệt m.á.u khô. Có lẽ là m.á.u của .

 

Chu Lê nhàn nhạt cất lời: "Chỉ là một tấm ảnh cũ rách, vỡ thì thôi."

 

"Đổi lấy một hình đầy thương tích thế , đáng ?"

 

Vết thương lưng vẫn còn đau âm ỉ, nhưng lời của khiến cảm thấy như dội một gáo nước lạnh đầu. chỉ lí nhí trong cổ họng: "Em xin ."

 

Chu Lê tặc lưỡi đầy bực bội: "Ngoài câu xin , bộ cô gì khác hả?"

 

im bặt. Bởi vì ngoài hai chữ đó, thực sự chẳng gì hơn.

 

Chu Lê vò đầu bứt tai đầy giận dữ, hồi lâu mới buông một tiếng thở dài thườn thượt.

 

"Sau tan học cần về nhà ngay nữa."

 

sững , tim hẫng một nhịp vì cứ ngỡ sắp đuổi .

 

"Tan học thì cứ trực tiếp tìm , chúng cùng về."

 

Sống mũi chợt cay xè, cố nén tiếng , nghẹn ngào đáp: "Vâng."

 

6

Nơi Chu Lê việc cách trường học là bao. Anh nghề chở hàng thuê, thường ngày vẫn giao rượu cho các khách sạn, quán bar nhà hàng.

 

Anh một chiếc xe tải lớn. Mỗi ngày đón xong, tiếp tục lái xe khắp nơi để giao hàng. Đến nơi, xuống xe bốc dỡ hàng hóa, còn thì ngay cabin tranh thủ bài tập. Giao xong chuyến cuối, hai em mới cùng lái xe về nhà họ Chu.

 

Rất lâu về , khi cả hai chúng đều rời xa quãng thời gian , mỗi hồi tưởng , nhận vẫn luôn luyến tiếc chiếc xe tải đó. Mỗi ngày khi giao xong chuyến hàng cuối và xe bắt đầu lăn bánh, Chu Lê thường hạ cửa kính xuống để gió lùa tóc. Anh lặng lẽ ngắm ánh hoàng hôn, hít căng l.ồ.ng n.g.ự.c bầu khí lành lạnh, như thể để cảm nhận rõ rệt rằng vẫn còn đang sống.

 

...

 

Hôm Chu Lê ít hàng, khi chúng về đến nhà thì trời vẫn còn sáng rõ. Chu Lê xuống bếp nấu cơm, còn Chu Bằng Hưng cũng mặt ở nhà.

 

trốn góc ban công, cầm chiếc gương nhỏ loay hoay soi xem vết thương lưng thế nào. Những vết trầy xước đa phần khép miệng, duy chỉ chỗ gần thắt lưng — chắc là do Chu Bằng Hưng đá vài cú — nên giờ vẫn còn hằn lên những mảng tím bầm.

 

đưa tay ấn nhẹ vết bầm đó, kìm mà khẽ xuýt xoa vì đau. lúc

 

Tấm rèm vén lên, giọng Chu Lê vang lên ngay sát bên:

 

"Ra ăn cơm ."

 

giật b.ắ.n , vội vàng túm lấy áo che đổ ụp xuống giường, dám ngẩng đầu lên. Chiếc giường xếp phát tiếng "két" khô khốc, tấm rèm cũng buông xuống đầy dứt khoát.

 

"Làm cái gì mà lề mề thế hả? Không ăn thì cút luôn , đừng vác mặt nữa!"

 

Chu Bằng Hưng ở bên ngoài gào lên c.h.ử.i bới, định xông lôi . Chu Lê kịp chặn ông : "Ông lo mà ăn phần , mà lắm chuyện thế!"

 

Nghe tiếng bước chân bên ngoài xa, mới lồm cồm bò dậy, vội vàng mặc kín quần áo .

 

Loading...