Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:18:17
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

Ngồi bên bàn ăn, mặt vẫn còn nóng ran, đầu óc cứ để tận nên ăn uống chẳng còn cảm giác gì.

 

Ngược , Chu Lê trông vẫn bình thản, cứ lẳng lặng ăn phần như thường lệ. Thế nhưng, ngay thứ bao nhiêu đưa đũa gắp hụt , Chu Lê đột nhiên lên tiếng:

 

"Ăn xong thì dọn đồ của cô sang phòng mà ở. ban công ngủ."

 

sững mất vài giây, còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì tiếng quát tháo của Chu Bằng Hưng kéo về thực tại.

 

"Đổi với chác cái gì? Tao thấy mày đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi đấy!"

 

Giọng Chu Lê cũng chẳng , cực kỳ gắt gỏng. Cộng thêm vẻ ngoài vốn chút phong trần, ngang tàng, khi lạnh mặt ai đó thì thực sự đáng sợ.

 

Chu Lê vặc : "Cũng phòng của ông , ông nhảy dựng lên gì?"

 

Chu Bằng Hưng đập bàn: "Phòng nào của tao? Cái nhà này tất tần tật đều là của lão già này hết!"

 

Nói thì hùng hổ thế thôi, nhưng thực tâm ông vẫn phần kiêng dè Chu Lê. Tuy miệng ngừng lầm bầm nhưng cuối cùng ông cũng ngầm đồng ý cho chúng đổi phòng.

 

"Đang yên đang lành đổi cái quái gì ..."

 

Nói đoạn, Chu Bằng Hưng như sực nhận điều gì, ông đưa mắt đầy vẻ dò xét nở một nụ khẩy đầy ẩn ý: "Cũng khá đấy chứ, con trai tao mày bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú đến lú lẫn cả ."

 

Chu Lê dằn mạnh cái bát xuống bàn phát tiếng "choảng" ch.ói tai. Chu Bằng Hưng nhướn mày đểu cáng một cái cúi đầu ăn tiếp, dám ho he thêm lời nào.

 

Sau bữa cơm, thui thủi ban công dọn đồ. Thực đồ đạc của ít, lẽ ngay từ đầu dự tính sẽ bỏ trốn nên mới bảo thu dọn sạch sẽ thứ mang theo. Những thùng các-tông vẫn xếp chồng chất ở góc ban công, còn buồn khui .

 

Ngoài tấm rèm tiếng hắng giọng nhẹ, nhưng đợi mãi chẳng thấy . đ.á.n.h bạo vọng : "Mời ạ."

 

Lúc Chu Lê mới ôm thùng đồ của bước , tiện tay nhấc luôn mấy thùng đồ của mang sang phòng bên . gọi với theo, giọng vẫn còn vẻ khép nép: "Sao tự nhiên đổi ạ? Em ở đây cũng mà."

 

Chu Lê khẽ hắng giọng, vẻ mặt chút tự nhiên. Anh ôm thùng đồ xoay một vòng tại chỗ mới lí nhí đáp: "Không tiện."

 

Nói xong ngoắt , thoáng thấy ch.óp tai ửng lên một vệt đỏ hồng.

 

8

Hôm , theo xe của Chu Lê giao hàng.

 

Khi xe dừng , những âm thanh cự cãi bên ngoài mỗi lúc một gay gắt. hạ cửa kính xuống, tiếng ồn ào lập tức ập tai.

 

"Rõ ràng là thiếu mất hai chai, đền tiền !"

 

Chu Lê chẳng mảy may để tâm đến những lời đó, vẫn lẳng lặng cúi đầu kiểm kê lượng. Đối phương thấy thì vẻ nóng mắt, chẳng tốn lời thêm mà lao đẩy .

 

"Mày còn kiểm cái khỉ gì nữa? Thiếu hai chai sờ sờ đấy, mù !"

 

Chu Lê vốn chẳng hạng hiền lành gì, ném ngay xấp hóa đơn xuống đất, đôi mắt ghim c.h.ặ.t gã đàn ông đối diện. Ánh sắc lẹm khiến gã bắt đầu thấy sờ sợ.

 

Hắn lấp l.i.ế.m: "Nhìn cái gì mà ?"

 

Chu Lê đáp. Mãi đến khi gã chủ quán bar bước , đối diện với . Hắn soi mói Chu Lê từ đầu đến chân bật một tiếng khẩy từ cuống họng.

 

"Chỉ là cái thằng cửu vạn quèn, kiếm mấy đồng bạc lẻ mà bày đặt vênh váo với ai."

 

Gã chủ quán khinh bỉ mặt. Khi thấy bước xuống xe, mắt chợt híp , giọng điệu trở nên lả lướt, bỉ ổi: "Hay là bảo em gái mày đến đây PG bán bia , tao trả cho kha khá đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/3.html.]

Hắn đưa tay vỗ vỗ mặt Chu Lê đầy vẻ cợt nhả: "Thế nào? Cân nhắc chút ? Với nhan sắc của em gái mày, chẳng mấy chốc mà..."

 

Chu Lê nghiến răng kèn kẹt, gương mặt tối sầm vì giận dữ. Bằng trực giác, linh cảm thấy chuyện chẳng lành, vội vàng lao đến định nắm lấy tay .

 

"Anh ơi..."

 

chậm một bước. Chu Lê vớ lấy một chai bia trong két bên cạnh, "choảng" một tiếng thật lớn, chai bia vỡ tan tành đầu gã chủ quán. Máu tươi hòa lẫn với nước bia chảy ròng ròng xuống mặt .

 

Đám nhân viên quán bar lập tức ùa tới, hung hãn xô ngã Chu Lê xuống đất. cũng đám chen lấn ngã dúi dụi. Bọn chúng đè nghiến Chu Lê xuống, những cú đ.ấ.m, cú đá tới tấp giáng xuống .

 

Mặt đất đầy rẫy những mảnh kính vỡ vụn, m.á.u từ bắt đầu rỉ , loang lổ.

 

Mãi đến khi cảnh sát mặt, bọn chúng mới chịu buông tay. Cả đám áp giải về đồn. Phía quán bar cũng lớn chuyện nên cuối cùng đôi bên chọn cách hòa giải. dìu Chu Lê lảo đảo trở về nhà.

 

"Làm cái trò gì thế ? Sao đ.á.n.h , mày chán sống hả!"

 

Chẳng ai thèm đoái hoài đến tiếng gào thét của Chu Bằng Hưng. Chu Lê lầm lũi thẳng căn phòng nhỏ ngoài ban công, khép rèm ngoài nữa.

9.

Đêm về khuya.

 

khẽ khàng vén tấm rèm che. Trên chiếc giường xếp chật hẹp, một bóng đàn ông đang co quắp. Chu Lê cao lớn, cái giường chẳng đủ chỗ cho đôi chân dài nên đành để chân lơ lửng bên ngoài.

 

rón rén bước tới, xổm xuống cạnh . Ánh trăng mờ ảo xuyên qua cửa sổ ban công, hắt lên những tia sáng yếu ớt. Nhờ chút ánh sáng , mới Chu Lê. Anh nghiêng, thở đều đặn vẻ như ngủ sâu.

 

Trên những phần da thịt lộ , chỗ nào cũng thấy vết bầm tím và những lằn xước. Trên cánh tay một vết thương dài, chạy ngoằn ngoèo từ cổ tay lên gần đến khuỷu tay. Vết thương khâu ở tiệm t.h.u.ố.c nhỏ, đường chỉ méo mó, xù xì.

 

kìm lòng , đưa tay định chạm . Những vết sẹo lồi lên khiến đầu ngón tay cảm thấy nhám. chẳng dám dùng lực, chỉ để tay lơ lửng trong trung, run rẩy phác hình dáng vết thương hết đến khác.

 

vẫn còn nhớ như in lúc khâu vết thương, Chu Lê c.ắ.n c.h.ặ.t môi, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn. Có lẽ gương mặt lúc cũng chẳng khác là bao: cũng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cũng cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào.

 

"Cô định đến bao giờ nữa?"

 

Giọng Chu Lê đột ngột vang lên. Anh chậm rãi dậy, chút tự nhiên mà rụt tay khỏi tầm mắt , đưa tay lên vò vò mái tóc. sợ hãi lùi một chút, cố gắng giấu gương mặt trong bóng tối.

 

Chu Lê nhận hành động của , vì chính cũng đang bối rối. Bàn tay lơ lửng giữa trung một lúc, như sực nhớ điều gì, thọc tay gối tìm kiếm.

 

" , cái cho cô."

 

Trong tay là một chiếc móc khóa tinh xảo, gắn một con b.úp bê nhỏ xinh.

 

"Chẳng sắp đến sinh nhật cô ? tiện tay mua cái thôi, con gái các cô chắc là thích mấy thứ dễ thương thế nhỉ."

 

Chu Lê đặt chiếc móc khóa lòng bàn tay . Trên đó lủng lẳng chiếc chìa khóa cửa nhà họ Chu, và cả chìa khóa căn phòng cũ của .

 

"Chìa khóa cho cô đấy. tan học vẫn cùng . Chu Bằng Hưng hạng lành gì, đừng ở riêng với ông ..."

 

Chu Lê cứ lải nhải dặn dò, nhưng chẳng lọt tai chữ nào nữa. Nước mắt cứ thế tuôn như suối, cách nào ngăn . Đến khi tiếng nấc nghẹn thể kiềm chế nữa, gục xuống cạnh chiếc giường xếp, áp mặt sát bàn tay .

 

"Em xin ..." Giọng nghẹn đặc vì men của nỗi buồn.

 

Chu Lê thở dài đầy bất lực, vươn tay , nhẹ nhàng xoa đầu .

 

"Sao xin nữa ."

 

Cảm giác ấm áp, dịu dàng từ bàn tay truyền đến, nhưng nước mắt càng rơi lã chã thôi.

 

Loading...