Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - 4

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:18:28
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Vì vụ đ.á.n.h với khách hàng, Chu Lê mất việc. Suốt mấy ngày liền, ngày nào cũng đến cổng trường đón . , vẫn tìm việc mới.

 

Ngay cả Chu Bằng Hưng cũng bắt đầu cằn nhằn mỗi ngày, mặc dù chính ông cũng là kẻ chỉ nốc rượu tối ngày.

 

"Đi giao hàng mà cũng đ.á.n.h cho , mày là con nít ? Không giữ ?"

 

"Giờ thì , mất việc , mày còn cái tích sự gì nữa!"

 

Chu Lê im lặng hết thảy, vẻ mặt dửng dưng như thể chẳng hề quan tâm.

 

"Vốn dĩ cái nhà một con ranh ăn chực , đó là tiền sinh hoạt của nó mày lo, giờ thì mày lo cái con khỉ gì! Chẳng cuối cùng vẫn là tiêu tiền của lão già !"

 

"Nếu còn tìm việc, mày với nó cùng cút xéo hết cho tao!"

 

c.ắ.n môi, bữa cơm thực sự nuốt trôi. Chu Lê đột ngột ném đôi đũa xuống bàn, phắt dậy thu dọn luôn cả bát đũa của Chu Bằng Hưng. Ông ngẩn :

 

"Cái gì thế? Định cho tao ăn cơm ?"

 

Chu Lê lạnh lùng đáp: "Thấy ông nhiều thế, chắc là no . No thì đừng ăn nữa."

 

Chu Bằng Hưng định cự nự thêm, nhưng Chu Lê cắt ngang: "Sau và Trần Khê về nhà ăn cơm nữa, ông tự giải quyết ."

 

Cơ mặt Chu Bằng Hưng giật giật, cuối cùng ông cũng đành ngậm miệng . bên cạnh lầm lũi , dám ho he lời nào.

 

Cuối cùng, đến ngày thứ mười ba, Chu Lê cũng tìm việc mới. về với thói quen cũ: tan học là tìm .

 

Trên công trường ở khu phía Nam, Chu Lê mặc một chiếc áo ba lỗ, lầm lũi vác từng bao tải xuống xe. Bụi xi măng bay mù mịt trong khí, bám đầy . ở một góc gần đó, một cái ghế tự chế bằng mấy viên gạch chồng lên .

 

Đến cả cái chỗ cũng là do Chu Lê nài nỉ gã cai thầu mãi mới .

 

"Nó là em gái , tan học chỗ nào nên mới đây, đảm bảo ảnh hưởng gì ."

 

"Yên tâm , nó ngoan lắm, gây chuyện ."

 

Chu Lê thế, gã cai thầu mới chịu gật đầu.

 

Ba ngày trôi qua, trông Chu Lê phong trần và thô ráp hẳn . Bụi xi măng dường như thấm sâu da thịt, khiến cả lúc nào cũng nhuốm một màu xám xịt. Anh dừng tay lau mồ hôi, gã cai thầu bên cạnh thúc giục: "Này thằng mới , nhanh cái tay lên! Lề mề thế thì cuốn gói biến cho khuất mắt!"

 

Chu Lê vội vã đáp lời vác bao xi măng lên vai, động tác nhanh hơn hẳn.

 

Có lẽ vì bụi xi măng bay mắt, vì cái nắng mùa đông ch.ói mắt. Ngồi đống gạch , c.ắ.n c.h.ặ.t môi, bài tập mắt chẳng thể nào nổi một chữ.

 

Thế là hôm đó, nhân lúc tan học sớm, lén tìm đến quán bar nơi Chu Lê từng đ.á.n.h .

 

Lúc quán vẫn đến giờ mở cửa, căn hầm nửa chìm nửa nổi bật đèn nên tối. tìm thấy gã chủ quán ở quầy lễ tân, lấy hết can đảm hỏi:

 

"Cái đó... công việc bán bia mà ông đây... còn thể ?"

 

11.

dối Chu Lê rằng trường bắt đầu tổ chức phụ đạo và yêu cầu học sinh học đêm.

 

Cứ thế, bắt đầu công việc của một "tiểu thư bán bia" tại quán bar đó.

 

Ngày đầu tiên , gã chủ quán tiến hành đào tạo cho mấy đứa mới chúng . liếc mắt một lượt, xung quanh là những cô gái xinh và dạn dĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/4.html.]

 

"Công việc của các cô đơn giản thôi: bưng bia, lượn lờ giữa đám khách khứa, tìm cách đẩy hàng."

 

"Lương cứng 10 tệ một giờ, mỗi chai bia bán trích 3 tệ, tiền boa chia đôi với quán."

 

Gã chủ quán nở nụ híp mí với chúng . Dứt lời, tản chuẩn , riêng gã giữ . Gã : "Nếu gặp khách yêu cầu 'đặc biệt', nhớ lấy, phản kháng ngay tại trận."

 

"Nếu cứ quấn lấy buông, cô cứ bảo là chủ cho phép."

 

Gã vỗ vỗ vai . c.ắ.n môi, khẽ gật đầu.

 

Chỉ cần nhẫn nhịn một chút là thôi mà, tự trấn an .

 

khoác lên chiếc váy ngắn cũn cỡn, tay bưng khay bia, len lỏi qua từng bàn khách. Vốn tính nhát gan, chẳng dám chủ động bắt chuyện với ai. Đứng chôn chân một hồi lâu mà vẫn chẳng bán nổi lấy một chai.

 

Đột nhiên, một bóng đen đổ ụp xuống mặt, kèm theo một giọng lả lơi vang lên:

 

"Em gái, đực thế, bán bia ?"

 

Gã đàn ông choàng tay ôm lấy , bàn tay thô bạo mơn trớn vai. giật nảy nhưng dám vùng vẫy, chỉ lắp bắp: "Tiên... , ông ... dùng chút bia ạ?"

 

"Đây là hàng chủ nhà em nhập tận phố lớn, vị êm mà đắng..."

 

học thuộc lòng những lời mời chào chuẩn sẵn, giọng điệu cứng ngắc như trả bài. Gã đàn ông bật khẩy: "Bia bán kiểu đó em gái."

 

l.i.ế.m đôi môi khô khốc, linh tính bảo rằng gã sắp điều chẳng lành, nhưng vẫn ngây ngô hỏi: "Thế bán thế nào ạ?"

 

Hắn vẫy tay một cái, một cô đồng nghiệp mới như lập tức bước tới. Chị nhấp một ngụm bia, cứ thế áp môi truyền thẳng miệng gã đàn ông . Uống xong, gã liếc đầy tinh quái: "Thấy ? Thế mới gọi là tiếp thị."

 

sững tại chỗ, tay chân luống cuống . Cô đồng nghiệp lườm một cái lả lướt ngả hẳn lòng gã:

 

"Gớm, ơi, con bé việc , là để em phục vụ ông nhé?"

 

Gã đàn ông thô bạo đẩy chị , chộp lấy tay : "Tao chỉ nó bán thôi."

 

cố gượng một nụ lấy lòng theo đúng bài học: "Chủ nhà em cho phép ạ."

 

Gã vặc : "Thế tại mà mày ?"

 

c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, như cam chịu phận, định nâng chai bia lên nhấp một ngụm. chị đồng nghiệp nhanh tay giật lấy chai bia, chắn ngay mặt ngửa cổ uống cạn sạch.

 

"Tiên sinh, con bé mới tới hiểu chuyện, để em uống nó tạ với ông."

 

Gã đàn ông vẫn định khó dễ, nhưng đúng lúc đó gã chủ quán bước tới can thiệp. Tận dụng thời cơ, chị đồng nghiệp lôi tuột . thụp xuống quầy bar, gã chủ quán hết lời xin , cúi đầu khom lưng gã khách .

 

Mãi lúc , khi chuyện êm xuôi, gã mới tiến về phía . bật dậy, cúi gập , giọng lí nhí đầy tội : "Xin , em gây chuyện ."

 

Gã chủ hồi lâu khẽ thở dài. Gã đưa tay đẩy nhẹ đầu bắt ngẩng lên, bảo:

 

"Thôi, cô cứ trong quầy mà bán , đừng ngoài sảnh nữa."

 

"Hoa hồng ít một chút cũng . Cái tiền ... thực sự dễ nuốt ."

 

mím môi, ngẩn ngơ gật đầu.

 

Loading...