Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - 5

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:18:54
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12

Về đến nhà họ Chu, thấy Chu Lê đang đợi ở cửa. Vừa thấy , chân mày nhíu c.h.ặ.t .

 

"Dạo trường cô dạy thêm muộn thế ?"

 

chột , ấp úng đáp: "Thì... dù cũng là năm cuối cấp ."

 

Chu Lê gật đầu, dường như đang m.ô.n.g lung suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt dần trở nên xa xăm. Thấy hỏi thêm, định lách qua.

 

lúc lướt ngang qua , đột nhiên nắm lấy tay kéo . Gương mặt bất ngờ áp sát, sợ hãi lùi vài bước nhưng kịp giữ c.h.ặ.t gáy , cho trốn chạy.

 

Chu Lê ghé sát hõm cổ hít hà. Nhận điều chẳng lành, vội vàng đẩy mạnh . Chu Lê loạng choạng lùi vài bước, nheo mắt đầy ngờ vực.

 

"Cô uống rượu ?"

 

nuốt nước miếng cái ực, bản năng mách bảo dối ngay lập tức:

 

"Không , tại... tại ở trường thí nghiệm, em lỡ đổ đèn cồn thôi."

 

Chu Lê bán tín bán nghi, nhưng cuối cùng cũng truy cứu thêm.

 

...

 

Mãi đến khi sang xuân, Chu Lê cũng tìm công việc mới định hơn. Còn cũng nhận khoản tiền lương đầu tiên từ quán bar.

 

1563 tệ. Không quá nhiều, nhưng với lúc bấy giờ, đó là cả một gia tài. cẩn thận dùng giấy nháp gói , giấu kỹ nệm giường. thể trực tiếp đưa tiền cho , vì thế nào cũng sẽ phát hiện chuyện bán bia.

 

Hay là mua quà tặng nhỉ?

 

Nghĩ đoạn, lén mang tiền đó ngoài ngày nghỉ cuối tuần. Lang thang mãi trong mấy cửa hàng lưu niệm mà vẫn nên chọn gì, bất chợt, một bóng dáng quen thuộc lọt tầm mắt.

 

Chu Lê đang cùng một cô gái. Hai sóng đôi bước , trông vô cùng thiết.

 

13.

Bên bàn ăn, cứ mải c.ắ.n đầu đũa, tâm trí treo ngược cành cây. Chu Lê cũng nhận điều bất thường, đưa tay quơ quơ mặt .

 

Anh hỏi: "Sao thế? Cơm ngon ?"

 

đáp, đặt đũa xuống thẳng mắt , đ.á.n.h bạo hỏi một câu: "Anh... chị gái phố hôm nay là bạn gái ạ?"

 

Chu Lê chẳng phản ứng gì đặc biệt, thản nhiên đáp: "Cô thấy ?"

 

Chu Bằng Hưng thấy thế cũng hóng hớt rướn cổ sang: "Có bạn gái hả?"

 

Chu Lê nhướng mày: "Không , chỉ là đồng nghiệp thôi."

 

thở phào nhẹ nhõm một cái thật khẽ.

 

Đêm đó giường, cứ trằn trọc mãi chợp mắt nổi, trong đầu là hình ảnh của chị . Chị trông thật tri thức, phóng khoáng, chẳng giống chút nào. thở dài một tiếng, dậy xỏ dép lê ngoài tìm nước uống.

 

Phía ban công chợt vang lên những tiếng ho khá nặng. Là Chu Lê. Từ hồi bốc vác xi măng ở công trường, hít quá nhiều bụi bặm nên phổi còn nữa. Dạo gần đây, những cơn ho về đêm cứ dày đặc hơn.

 

nhíu mày, bếp rót một ly nước ấm, chần chừ giây lát mới bước về phía ban công. Chu Lê vẻ vẫn đang ngủ, khẽ ho hắng trong cơn mê, vầng trán lấm tấm mồ hôi. đưa ly nước sát môi , uống từng ngụm nhỏ.

 

Người mắt dần bình tâm trở . Dưới ánh trăng thanh, lặng lẽ ngắm từng đường nét gương mặt . Chu Lê ngũ quan chính trực: hàng mày rậm, đôi mắt sâu thẳm và sống mũi cao thẳng. Cuối cùng, ánh mắt dừng bờ môi ướt vì chạm nước của .

 

Như ma xui quỷ khiến, khẽ chạm môi đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/5.html.]

 

cảm nhận thở của khựng trong giây lát. Những âm thanh xung quanh bỗng chốc trở nên xa xăm, nhắm nghiền mắt, nhích tới gần thêm một chút. Tiếng tim đập dồn dập như vỡ tung màng nhĩ.

 

Cứ thế áp sát , nhúc nhích, Chu Lê cũng chẳng cử động.

 

Mãi một lúc lâu , mới nhận sự đáp . Tiếng môi lưỡi quấn quýt dần rõ hơn, vang vọng giữa đêm khuya thanh vắng.

 

Rất nhiều năm về , mỗi khi gặp những ngày trăng treo cao v.út, đều thể ngăn nhớ về đêm hôm . Đó là tuổi mười bảy của riêng .

14

Sáng hôm lúc ăn cơm, lòng vẫn còn đầy vẻ chột , nhưng Chu Lê trông vẫn bình thản như chuyện gì xảy .

 

"Trần Khê."

 

Chu Lê đột ngột gọi tên khiến giật b.ắ.n . vội vã đáp: "Dạ, chuyện gì ạ?"

 

Giọng đều đều: "Lát nữa ngoài với một chuyến."

 

lí nhí lời.

 

Trở về phòng, một bộ đồ mới, mặc chiếc váy màu vàng nhạt mà từ khi tới đây một diện đến. Chu Lê đưa tới một quán cà phê. Vừa đẩy cửa , dẫn thẳng tới chỗ cạnh cửa sổ ở phía trong cùng.

 

"Hôm qua kịp giới thiệu với cô, đây là chị dâu của cô, Bạch Vũ Chân."

 

Chu Lê thản nhiên giới thiệu như . hình tại chỗ, trân trối Chu Lê và Bạch Vũ Chân sát bên , họ nắm tay đầy tình tứ. Trong lòng dâng lên một nỗi bàng hoàng đến khó tin. Vậy mà Chu Lê vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, còn liên tục giục chào hỏi.

 

Ngẩn một hồi lâu, mới rặn một nụ , gật đầu với Bạch Vũ Chân: "Em chào chị ạ."

 

Bạch Vũ Chân mỉm thiện: "Chào em gái nhé."

 

Chu Lê vòng tay ôm lấy vai Bạch Vũ Chân, giọng nhàn nhạt: "Cứ gọi là chị dâu , đằng nào cũng đổi cách xưng hô thôi."

 

mắt Chu Lê, với vẻ mặt chút gợn sóng. l.i.ế.m đôi môi khô khốc, gật đầu với Bạch Vũ Chân nữa: "Em chào chị dâu ạ."

 

Chu Lê tiếp: "Lát nữa sẽ đưa chị dâu cô về nhà, lúc đó cô nhớ đỡ vài câu."

 

cố gắng sắp xếp ngôn từ, giữ giọng cho thật bình thường: "Đưa về nhà... để gì ạ?"

 

Chu Lê liếc nhanh ch.óng dời mắt chỗ khác, yết hầu khẽ chuyển động, mãi mới cất lời:

 

"Đưa về để... gặp bố."

 

...

 

Bên mâm cơm, Chu Bằng Hưng rôm rả lạ thường. Chỉ những lúc như thế , mới thấy dáng vẻ của một cha ở ông . Đối mặt với bạn gái của con trai, trông ông bỗng chốc trở nên nghiêm chỉnh đến lạ.

 

Chu Bằng Hưng gật gù: " thấy tiểu Bạch đấy, hai đứa cứ thế mà tìm hiểu cho , xác định lâu dài."

 

"Nếu thấy hợp thì hai bên gia đình gặp mặt một chuyến là thể định ngày luôn , đều còn nhỏ nữa..."

 

thể thêm lời nào nữa, dằn mạnh đôi đũa xuống mặt bàn một tiếng "cộp" ch.ói tai, cắt ngang lời của Chu Bằng Hưng.

 

nghẹn ngào bảo: "Con ăn no ."

 

Chu Bằng Hưng tỏ vẻ khó chịu mặt: "Mày suốt ngày trưng cái bộ mặt sưng sỉa cho ai xem, tao thèm cầu xin mày đây ăn cơm chắc!"

 

Mặc kệ ông đang lầm bầm c.h.ử.i rủa, Chu Lê hiếm khi lên tiếng bênh vực . đóng sầm cửa phòng , ngăn cách âm thanh ồn ào bên ngoài, cứ thế tựa lưng cánh cửa, từ từ trượt dài xuống sàn nhà lạnh lẽo.

 

Loading...