Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - 6

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:19:06
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15.

"Choảng ——"

 

Đây là cái ly thứ ba vỡ trong ngày hôm nay .

 

Sắc mặt ông chủ tối sầm , lão vội vàng đuổi khỏi quầy pha chế. thất thần bần thần bên cạnh quầy bar, tâm hồn treo ngược cành cây.

 

Người chị từng giải vây cho tiến gần, khẽ hỏi: "Sao thế? Có tâm sự gì ?"

 

gượng một nụ khổ: "Làm gì ạ."

 

Chị nhướng mày, đưa tay nhéo nhẹ má một cái bảo: "Cái món quà em bảo định tặng , tặng ?"

 

khẽ lắc đầu.

 

Chị thở dài một tiếng, giọng điệu già dặn trải đời: "Một món quà, nếu lỡ mất thời điểm thích hợp nhất để trao , thì lẽ vĩnh viễn chẳng còn cơ hội gửi gắm nữa ."

 

Chị xoáy mắt , đôi lông mày tự chủ mà khẽ nhíu : "Nghe chị , cái gì nên buông thì hãy buông bỏ em."

 

Chị vỗ vỗ lên mu bàn tay lả lướt bước sảnh tiếp khách. chát chúa, thì dễ, nhưng buông bỏ... dễ dàng đến thế.

 

Quán bar bắt đầu giờ cao điểm, khách khứa tấp nập, ông chủ gọi về quầy. Đang mải mê ghi đơn, một giọng quen thuộc đột ngột vang lên ngay mặt.

 

"Em gái, cho chị gọi món."

 

ngẩng đầu lên, bốn mắt , Bạch Vũ Chân cũng sững sờ chôn chân tại chỗ.

 

"Em gái, em ở đây?"

 

Bạch Vũ Chân ở đây, thì...

 

"Trần Khê!"

 

Phía truyền đến một tiếng gọi tràn đầy nộ khí. c.ắ.n c.h.ặ.t môi, như cam chịu phận mà đầu . Trước mắt , Chu Lê đang bừng bừng lửa giận.

 

16

Chu Lê hầm hầm lôi tuột khỏi quán bar. vùng vẫy quyết liệt, cuối cùng cũng hất tay ngay cửa quán.

 

gắt lên: "Anh cái gì thế hả?"

 

Chu Lê cố kìm nén cơn giận, hai tay chống hông qua vài vòng như để bình tĩnh . Cuối cùng, tiến đến sát mặt , chỉ tay quát lớn: "Cô trong đó là cái nơi hạng gì mà dám đấy việc?!"

 

Như thể cố tình chọc tức , sự nổi loạn muộn màng của tuổi dậy thì trong bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

 

" chứ! Anh đấy thôi, ở đây mấy tháng ."

 

"Kể từ lúc lừa học đêm ở trường, tối nào cũng ở đây đấy!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/6.html.]

giả vờ như chẳng mảy may quan tâm, lạnh lùng Chu Lê đang run lên vì giận. Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, giọng cũng lạc vì kích động, trở nên cay nghiệt vô cùng: "Cô điên ?!"

 

"Nếu cô sa đọa đến thế thì tự thu dọn đồ đạc cút xéo cho khuất mắt ! Đáng lẽ ngay từ đầu nên giữ cô mới !"

 

nuốt ngược nước mắt trong, cơn giận xộc thẳng lên đại não, hét trả :

 

"Anh cũng trai ruột của , lấy tư cách gì mà quản !"

 

Vừa dứt lời, ngọn lửa giận dữ trong mắt Chu Lê vụt tắt, sững như dội một gáo nước lạnh. , dù cũng em ruột thịt.

 

Phía lưng vẫn vọng tiếng nhạc xập xình huyên náo của quán bar, nhưng con phố lúc chẳng một bóng . Nước mắt cuối cùng cũng kìm nữa mà lã chã rơi xuống. Tiếng nức nở nghẹn ngào kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa giữa gian tĩnh mịch.

 

Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc . Chu Lê dường như hết sạch dưỡng khí, thở hắt một chậm rãi vươn tay lau những giọt nước mắt mặt . Anh kéo lòng, ôm thật c.h.ặ.t, giọng cũng bắt đầu lạc vì nghẹn ngào.

 

thì thầm: "Phải bây giờ hả Trần Khê..."

 

cũng . Chính cũng gì tiếp theo đây. gục đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , mặc cho nước mắt tuôn rơi ướt đẫm mảnh áo .

 

Em hình như thích mất , em bây giờ đây?

 

17.

Cuối cùng, vẫn xin nghỉ việc ở quán bar.

 

Lão chủ quán chẳng gì nhiều, lão thanh toán tiền công sòng phẳng dứt khoát cho nghỉ. Chu Lê cùng lấy tiền. Suốt dọc đường, gương mặt vẫn căng , lạnh lùng thốt lấy một lời.

 

Về đến nhà, nhét tiền đó nệm giường.

 

và Chu Lê trạng thái cùng về nhà mỗi ngày. Chỉ điều, còn là tìm nữa, mà là đích đến trường đón .

 

Đám bạn học quen thấy Chu Lê liền đùa trêu chọc: "Anh trai thật đấy, trai tớ chẳng bao giờ thèm ngó ngàng đến tớ, đừng là đến tận trường đón về thế ."

 

chỉ trừ khẽ lắc đầu.

 

Ngày cuối tuần, Chu Lê "giam" ở nhà. Nói là giam thì cũng hẳn, vì chính cũng chẳng , mà cũng chẳng nơi nào để . Còn Chu Lê dường như bận tối mắt tối mũi, kể từ khi công việc mới, cứ biền biệt từ sáng sớm đến tận đêm khuya.

 

Làm xong bài tập, xỏ dép lê ngoài rót nước, đúng lúc chạm mặt Chu Bằng Hưng về. Ông xách theo một túi rượu, liếc bằng nửa con mắt khinh bỉ hừ một tiếng, lảo đảo thẳng phòng. cũng coi ông như khí, nhanh ch.óng trở về phòng khóa c.h.ặ.t cửa .

 

Nằm giường, màn hình máy tính bên cạnh cứ nhấp nháy liên tục. Đó là giao diện tin nhắn gửi cho .

 

Kể từ ngày bà bỏ , bao giờ thôi tìm kiếm, dù xác suất bà đổi liên lạc là cao, nhưng vẫn cứ tự lẩm bẩm gửi những dòng tin vô vọng.

 

Tiểu Khê: Mẹ ơi, ?

Tiểu Khê: Mẹ đem tiền trả cho ? Mẹ thế thì con sống !

Tiểu Khê: Đừng bỏ rơi con một ở nơi ...

 

Dòng tin nhắn cuối cùng là mới đây thôi.

 

Tiểu Khê: Mẹ đang ở ? Đến đón con ?

 

Loading...