Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - 7

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:19:28
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

18

Đang trong cơn mơ màng, chợt tỉnh giấc bởi những tiếng động lạ phát từ ổ khóa.

 

bật dậy, giường cất tiếng hỏi nhỏ: "Chu Lê?"

 

"Anh ơi?"

 

Người ngoài cửa đáp , tim bỗng hẫng một nhịp, thái dương giật liên hồi. vô thức bước xuống đất, vớ lấy một cái móc áo trong tủ quần áo cầm chắc trong tay.

 

Tiếng lạch cạch từ ổ khóa vang lên, cửa đẩy . Chu Bằng Hưng lảo đảo bước .

 

"Trần Khê, ở trong nhà tao mà còn khóa cửa, mày định phòng ai đấy?"

 

Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng mũi, Chu Bằng Hưng say đến mất sạch lý trí. Ông cầm chai rượu tay, bước siêu vẹo, nghiêng ngả.

 

"Tao từ lâu lắm , ợ... Mày với con mày trông giống hệt ."

 

Ông lên hắc hắc: "Năm xưa tao cũng vì mê mẩn cái khuôn mặt đó của mày mà..."

 

Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, định lao khỏi cửa phòng nhưng ông thô bạo chặn ném ngược trở giường.

 

Chu Bằng Hưng gằn: "Chạy cái gì? Chẳng lẽ tao gì mày chắc? Ha ha!"

 

Ông từng bước, từng bước tiến gần, tháo quần áo . kìm , vung chiếc móc áo đập mạnh mặt ông .

 

"Chu Bằng Hưng! Hồi mới về, từng gọi ông là bố đấy!"

 

Chu Bằng Hưng thuận tay vớ lấy cái ống đựng b.út bàn. Chiếc ống đập thẳng đầu , b.út thước văng tung tóe đầy giường.

 

đè nghiến xuống, đầu óc cuồng, hai mắt tối sầm . Một bóng đen đổ ụp xuống, mùi rượu nồng nặc khiến tài nào mở mắt nổi.

 

"Vậy nên mới , mày bỏ trốn , phận con như mày cũng nên gì đó bù đắp cho bà chứ..."

 

Những chiếc b.út lưng đ.â.m da thịt đau nhói. vùng vẫy nhưng cơ thể dường như còn chút sức lực nào.

 

lúc đó, cánh cửa tông mạnh , Chu Lê lao như một cơn lốc.

 

"Chu Bằng Hưng ——!"

 

Kẻ hất văng một cách thô bạo. Ánh đèn tuýp trắng lóa đ.â.m mắt đau nhức, vội vã nhắm nghiền mắt .

 

Chu Lê cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy lòng. Anh ngừng thì thầm bên tai: "Không , ..."

 

Vòng tay siết c.h.ặ.t, nhưng nước mắt vẫn cứ thế trào , chẳng thể nào ngăn .

 

19

Chu Lê báo cảnh sát, Chu Bằng Hưng bắt ngay đó.

 

Trong đồn cảnh sát, co róm ghế, lọt thỏm trong chiếc áo khoác to sụ, Chu Lê ở đầu băng ghế. Suốt cả quá trình, chúng ai với ai lời nào, cho đến khi cảnh sát tiến gần gọi tên .

 

"Trần Khê, nhà em đến ."

 

thẫn thờ ngẩng đầu lên. Đứng đó là một đàn ông cao lớn.

 

Đó là bố bố ruột thịt.

 

Kể từ khi bố ly hôn, mất liên lạc với ông. Ngày đó họ chia tay trong ồn ào và mệt mỏi, dằn vặt suốt ba năm trời, cộng thêm một năm ly mới thực sự dứt điểm. Bố từ bỏ quyền nuôi con, thế là mới theo về nhà họ Chu. Qua những lời kể đứt quãng của , chỉ khi ly hôn ông rời khỏi thành phố , hình như sự nghiệp cũng phát triển .

 

tại ông đột ngột về. Ông chỉ một cái sang trao đổi với cảnh sát. tiếp tục cúi gằm mặt xuống.

 

" hy vọng chuyện sẽ giải quyết theo đúng trình tự pháp luật."

 

"Ờ... nhưng vì giữa đứa trẻ và ông mối quan hệ tộc nên..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/7.html.]

 

Hồi lâu , tiếng trò chuyện mới dứt. Một đôi giày da bóng loáng xuất hiện mắt . ngước , bố đang đó, khẽ ngoắc tay hiệu cho theo.

 

nhúc nhích, chỉ đưa mắt về phía Chu Lê. Anh vẫn đó, bất động, đầu cúi thấp như thể đối diện với ánh mắt của . Cuối cùng, cảnh sát dìu ngoài và đưa lên xe của bố.

 

rời khỏi thành phố đó như thế. Thậm chí, rời khỏi cả đất nước .

 

20

Khoảng thời gian đầu khi mới sang đây, sống như một kẻ mất hồn, đầu óc lúc nào cũng mụ mẫm.

 

Ngày qua ngày, tự nhốt trong tầng hầm, chỉ để xem phim và nhạc. Lúc bấy giờ, dường như chỉ những âm thanh mới đủ sức chứng minh rằng vẫn còn đang tồn tại. Đến khi dần tỉnh táo , mới chợt nhận bỏ lỡ quá nhiều thứ.

 

Thế là bắt đầu lao guồng bận rộn. Bận đến mức sức cũng chỉ để lo cho miếng cơm manh áo, chẳng còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện gì khác. Cho đến khi cuộc sống thực sự định, mới bàng hoàng nhận , hóa chuyện cũ trôi qua lâu đến thế .

 

Nỗi lòng , từ chỗ " thời gian để nhớ" dần trở thành " dám nhớ về". Những câu hỏi cứ thế chôn c.h.ặ.t nơi đáy tim:

 

Chu Lê giờ đang gì?

Chắc kết hôn nhỉ?

Có bao giờ... nghĩ đến ?

 

...

 

vẫn thường tự nhạo sự ngu ngốc của chính . Người vốn bạn gái, giờ con cái đề huề. Còn ... mãi mãi chỉ là "em gái" của mà thôi.

 

Thế nhưng, ngay lúc một chút chuẩn tâm lý nào, định mệnh sắp đặt cho chúng một cuộc hội ngộ đầy bất ngờ như thế.

21

Sáu năm , nơi xứ xa lạ.

 

bận rộn bưng bê khay đĩa, len lỏi qua từng bàn khách trong quán ăn. Sau khi kết thúc việc học, quyết định ở đây lập nghiệp. Chịu khó thêm vài công việc một lúc, cuộc sống của cũng gọi là tạm đủ ăn đủ mặc.

 

lúc đang đặt thức ăn xuống bàn, một bàn tay thô bạo chợt chạm thắt lưng , cảm giác quen thuộc đến rùng . vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, vươn tay gạt tay gã đàn ông đó .

 

thẳng mắt gã, mỉm lịch sự nhưng lời sắc như d.a.o: "Thưa ông, đây là nhà hàng chứ khách sạn. Nếu ông nhu cầu đặc biệt, thể giúp ông dán điện thoại nhà vệ sinh nam ạ."

 

Gã đàn ông chút sượng sùng, im lặng rút tay về. Giờ đây, thể đối diện với những tình huống một cách nhẹ nhàng. Ở nơi , những chuyện như xảy như cơm bữa. Lúc mới sang, còn thể ầm lên, nhưng nhận rằng nếu chuyện gì cũng nổi giận thì khó mà sống nổi.

 

thu dọn khay đĩa, thì va một khách khác. Nước ngọt khay đổ lênh láng lên áo đối diện. cuống quít xin , vội vàng rút khăn giấy lau cho họ.

 

Bỗng nhiên, một giọng quen thuộc vang lên: "Trần Khê?"

 

Đột ngột thấy tiếng đẻ giữa nơi đất khách, còn kịp định thần, khi ngẩng đầu lên va ngay ánh mắt rạng rỡ của Bạch Vũ Chân.

 

Chị thiết chào hỏi . bối rối đến mức ánh mắt cứ liếc dọc liếc ngang, ai cũng thấy rõ sự gượng gạo của lúc . Bạch Vũ Chân dường như chẳng mảy may nhận , chị vẫn hồn nhiên vẫy tay phía .

 

"Chu Lê, mau đây!"

 

"Em bảo là quán ma lực mà, xem đây là ai !"

 

Khi thấy bước tới, đồng t.ử co rụt . Chu Lê tiến về phía . Sáu năm trôi qua, dường như chẳng đổi gì, nhưng cũng dường như khác xưa nhiều.

 

"Đã lâu gặp." Chu Lê lên tiếng.

 

cũng lí nhí đáp : "Đã lâu gặp."

 

Bạch Vũ Chân nhíu mày, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Ơ, chẳng hai em ? Sao trông xa lạ thế ?"

 

Chu Lê đáp, cũng chẳng gì, đành lúng túng tìm cách chuyển chủ đề. cố nặn một nụ sảng khoái với Bạch Vũ Chân: "Lâu liên lạc, giờ chắc em gọi chị là chị dâu nhỉ?"

 

Bạch Vũ Chân vội vàng xua tay, đưa mắt sang Chu Lê: "Không , đây là do..."

 

Chu Lê đột ngột ngắt lời chị . Anh thẳng , dứt khoát buông hai chữ: "Không ."

 

Nụ môi cứng đờ. Sáu năm gặp, thực sự quá nhiều trống lấp đầy bằng lời nào. May đúng lúc đó ông chủ gọi tên, vội vã cáo từ chạy biến trong.

Loading...