Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - 8

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:19:40
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

22

trốn trong bếp suốt một tiếng đồng hồ, khi ngoài thì họ . thở phào nhẹ nhõm như trút bỏ một gánh nặng nghìn cân.

 

Thế nhưng sự nhẹ nhõm chẳng kéo dài lâu. Ngày hôm , thấy Chu Lê xuất hiện trong quán. Lần chỉ , thấy Bạch Vũ Chân cả. Ngày thứ hai, ngày thứ ba cũng .

 

Đến cả ông chủ quán cũng đ.á.n.h thấy điều bất thường, lão lân la gần với vẻ mặt đầy hóng hớt:

 

"Chen , trai tới đây mấy ngày liền , đang theo đuổi cô ?"

 

"Làm gì ạ, trai đấy."

 

Ông chủ vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. lúc Chu Lê tiến gần, lão nhanh ch.óng thu vẻ mặt đó, chuyển sang chế độ "xem kịch ".

 

Thấy và ông chủ chuyện vui vẻ, sắc mặt Chu Lê trầm hẳn xuống. Giọng cũng lạnh lùng hơn: "Nói chuyện một chút ?"

 

định từ chối thì ông chủ nhanh nhảu đế : "Được chứ, chứ! Chen, hôm nay cho cô nghỉ sớm đấy, chuyện cho xong , xong thì đừng về!"

 

Thế là ông chủ "bán " thương tiếc.

 

Đi bên phố, cả và Chu Lê đều giữ im lặng. l.i.ế.m môi, quyết định phá vỡ bầu khí ngột ngạt :

 

"Dạo ... thế nào?"

 

Chu Lê liếc một cái, hai tay đút túi quần, giọng nhàn nhạt: "Mấy năm nay kinh doanh cũng , còn bốc vác, chở hàng thuê nữa."

 

gật đầu, Chu Lê cũng hỏi ngược : "Còn cô thì ?"

 

mỉm nhẹ nhõm: "Em vẫn thôi."

 

Chu Lê dường như vẫn còn điều gì : "Chuyện năm đó..."

 

Tim chợt hẫng một nhịp, bản năng trốn chạy trỗi dậy mạnh mẽ. lúc đó xe buýt tới, vội vàng cắt ngang lời : "Xe đến , em đây."

 

Chu Lê lặng giữa phố, trân trối theo bóng xe rời .

 

Giống hệt như cái ngày của sáu năm về .

 

23.

Lại vài ngày nữa trôi qua.

 

Suốt mấy ngày hề thấy bóng dáng Chu Lê , cứ ngỡ rời . Lòng thấy nhẹ nhõm, dâng lên một nỗi hụt hẫng mơ hồ.

 

Ông chủ quán thấu tâm can , bèn hỏi: "Sao thế? Vẫn hòa ?"

 

thèm tiếp chuyện, lão bèn bĩu môi: "Nếu buông bỏ thì dứt khoát đuổi theo . Đừng ở đây mà hành hạ bản nữa."

 

Lão vẻ cao nhân đắc đạo, vỗ vỗ vai bỏ . lau nốt cái bàn cuối cùng, kéo sập cửa cuốn của tiệm cũng về.

 

Vừa bước ngoài, thấy Chu Lê đang xổm ngay cửa tiệm. Đang là mùa mưa, phố xá suốt mấy ngày liền lúc nào cũng ẩm ướt. Chu Lê cứ thế đó, ngợm ướt sũng, quần áo dính đầy bùn đất.

 

ngẩn , còn thì vẫn giữ tư thế xổm đó, ngước mắt lên . Trông chẳng khác nào một chú ch.ó nhỏ bỏ rơi mưa.

 

Cổ họng bỗng khô khốc, nuốt nước miếng, hỏi : "Anh cái gì ở đây thế ?"

 

Chu Lê đáp: "Khách sạn trộm . Hộ chiếu mất, tiền cũng mất sạch, chẳng còn nơi nào để nữa."

 

Chuyện vô lý đến mức khiến cạn lời. đưa tay day thái dương, tới lui cửa tiệm. Cuối cùng, thở hắt một , hỏi : "Thế còn Bạch Vũ Chân?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/8.html.]

 

Chu Lê nhướng mày: "Cô lâu ."

 

Đoạn, bổ sung thêm một câu: "Anh với cô chẳng quan hệ gì cả."

 

thở dài. Nhìn bộ dạng của , thật sự thể nhẫn tâm vứt đây . lấy điện thoại , bắt đầu tìm kiếm mấy khách sạn quanh đây.

 

"Để em đặt phòng khách sạn cho ."

 

"Không hộ chiếu."

 

"Dùng của em." dứt khoát.

 

"... Được."

 

Người mặt bỗng im lặng. sang, thấy Chu Lê đang cúi đầu, tay vân vê gấu áo, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì. Một gã đàn ông cao lớn như thế mà giờ co róm một góc, trông tội nghiệp vô cùng.

 

cất điện thoại, thở dài một tiếng thật dài: "Chu Lê, học đấy."

 

Anh ngước lên , khóe môi khẽ nhếch thành một nụ khổ: "Có tác dụng là ."

 

24

Cuối cùng, vẫn đưa Chu Lê về nhà .

 

Tranh thủ lúc đang tắm, chạy ngoài mua mấy bộ quần áo vặn cho . Lúc về vẫn khỏi phòng tắm, đành loay hoay dọn dẹp chỗ ngủ.

 

Căn hộ của chỉ là một phòng đơn nhỏ hẹp. Chẳng chỗ nào khác cho ngủ, đành trải vài lớp chăn sàn ngay cạnh giường , coi như là chỗ ngả lưng tạm bợ.

 

Chu Lê tắm xong bước . đầu thì thấy chẳng mặc áo, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm quanh hông... là khăn tắm của .

 

chỉ kịp liếc qua một cái vội vàng , tiếp tục trải giường. Chu Lê lau tóc tiến gần, nhặt bộ quần áo mới mua lên.

 

Anh hỏi: "Mua cho ?"

 

"ừ" một tiếng. Anh ngay bên cạnh , thong thả mặc quần áo . Mặc xong, xuống giường , chằm chằm rời mắt.

 

"Bố cô ?" Chu Lê hỏi.

 

Động tác của khựng , đáp: "Không ."

 

Chu Lê hỏi tiếp: "Ông chăm sóc cô ?"

 

lắc đầu: "Ông đưa em sang đây biến mất luôn."

 

Giọng Chu Lê nghẹn , vô thức l.i.ế.m môi: "Thế nên... những năm qua cô chỉ một ?"

 

ngẩn trong giây lát, cúi đầu mỉm . Trước ánh mắt đầy nghi hoặc của Chu Lê, thản nhiên :

 

"Không , bạn trai ở bên cạnh em mà."

 

Sắc mặt Chu Lê dần trầm xuống. hỏi xem những năm qua sống , nhưng chẳng sự thật.

 

Hồi mới sang đây, thực sự sống tệ. Bố chỉ quẳng một trường trung học, đưa cho một khoản tiền bốc như từng tồn tại. Ngôn ngữ bất đồng, học lực theo kịp bạn bè, nhà thuê thì hết hạn. Năm đó trượt đại học, c.ắ.n răng ôn thi thêm một năm. Đến khi đỗ thì tiền nộp học phí, thế là đành bỏ ngang.

 

Khi cuộc sống định hơn, cũng từng thử hẹn hò với vài . Có chân thành đối xử với , cũng kẻ chỉ chơi bời qua đường. Có lẽ điên thật , vì mãi thể quên bầu khí lành lạnh vương mùi xăng chiếc xe tải năm , cũng chẳng thể quên nụ hôn nơi góc ban công chật hẹp.

 

Thế là về nước, nhưng chẳng về . Nghĩ nghĩ mới thấy, ở trong nước ở nước ngoài thì cũng thôi, ở mà chẳng là sống chứ.

 

Loading...