Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - 9
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:19:53
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
25
Có vẻ như câu ngày hôm qua thực sự chạm tự ái của .
Cả ngày hôm đó Chu Lê cứ lầm lì, buồn bực. cũng vờ như thấy.
Buổi tối khi tan , chẳng thấy Chu Lê , trái chạm mặt một kẻ ngờ tới. Là bạn trai cũ của , Lê Diệp. Anh chính là hạng chỉ chơi bời qua đường, hồi đó chúng chia tay cũng chẳng mấy êm gì.
chẳng buồn giữ thái độ , lạnh lùng hỏi: "Anh tìm việc gì?"
Lê Diệp thấy hớn hở mặt, vội vàng khẩn khoản: "Cho mượn ít tiền cục cưng, dạo kẹt quá."
Anh định ôm , thẳng tay gạt : "Không tiền."
Lê Diệp vẫn buông tha, xông tới chộp lấy tay : "Cục cưng , em tiết kiệm ít mà, cho một chút thôi, sẽ trả ngay. Nếu em giúp, bọn chúng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất!"
Đây chính là lý do chúng chia tay, vướng bài bạc. cố sức vùng vẫy nhưng thoát nổi.
bắt đầu nổi giận: "Hình như quên , chúng chia tay ."
Lê Diệp vẫn cứ nhây nhớ bám lấy, thấy cổ tay hằn lên một vòng đỏ ch.ót.
lúc đó — một cú đ.ấ.m móc thẳng mặt Lê Diệp. Anh ngã nhào xuống đất.
"Thằng khốn nào đấy?!" Lê Diệp lồm cồm bò dậy, ôm mặt gào lên, miệng ngừng tuôn những lời c.h.ử.i rủa bẩn thỉu.
thèm đếm xỉa đến , bỏ . Chu Lê lặng lẽ theo phía . Suốt dọc đường về nhà, một lời.
Vừa bước cửa, lập tức nắm lấy tay : "Đây là 'bạn trai' mà cô đấy hả?"
Nhìn vẻ mặt bừng bừng lửa giận của , tiếp tục chủ đề nên chỉ "ừ" một tiếng cho qua chuyện.
Chu Lê khẩy một tiếng đầy châm chọc: "Mắt của cô chỉ đến thế thôi ?"
"Liên quan gì đến ?"
Chu Lê sững . vò mái tóc rối bời, những cảm xúc dồn nén bấy lâu bỗng chốc bùng nổ.
gắt lên: "Chúng vốn em ruột, giờ khi đến em cũng chẳng , cùng lắm chỉ là quen cũ, lấy tư cách gì mà quản !"
dùng sức hất tay , vô tình thứ gì đó giấu gối rơi xuống sàn.
"Cái là...?"
nhanh tay chộp lấy từ tay , nhét vội trong chăn. lưng , dám , giọng lí nhí: "Không gì ."
Chu Lê , cố chấp gạt tay để lấy cho bằng . dùng hết sức ghì . Cuối cùng, vẫn thắng nổi , thứ đó vẫn cướp mất.
Thứ giấu giếm bấy lâu chính là một chiếc móc chìa khóa. Là cái mà Chu Lê tặng năm đó. Lúc rời vội vã, chẳng mang theo thứ gì, duy chỉ chiếc móc khóa là vật duy nhất bên .
Sáu năm trôi qua, chiếc móc khóa sờn cũ, bông bên trong con b.úp bê lộ cả ngoài. Trong sáu năm , tự tay khâu bao nhiêu , nhưng giờ đây nó rách đến mức chẳng thể vá víu nữa.
Chu Lê im lặng, ngón tay chậm rãi miết nhẹ lên chiếc móc khóa . đưa tay định giật : "Trả cho em!"
Chu Lê buông tay, khi ngước , vành mắt đỏ hoe.
"Hôm đó cô ," cất tiếng, giọng khàn đặc, " rằng trai ruột, tư cách quản cô."
Tim thắt .
"Vậy giờ cô cho ," khựng một nhịp, " là gì của cô?"
mấp máy môi nhưng chẳng thể phát âm thanh nào.
Anh là gì của ư? Câu hỏi tự hỏi hàng vạn . Trong những đêm dài mất ngủ, trong những lúc một gồng gánh tất cả, trong những khoảnh khắc nỗi nhớ về ùa về.
Không trai, tình, cũng chẳng dưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/9.html.]
Không là gì cả.
26
Chu Lê bỏ . Anh từ đêm qua.
Ông chủ quán thấy thất thần nên đặc biệt cho nghỉ hẳn một buổi chiều. cũng chẳng về . lững thững về nhà, để thấy một bóng hình quen thuộc cửa.
mừng rỡ reo lên: "Chu..."
Người đàn ông đầu , sắc mặt lập tức đanh . Là Lê Diệp.
Hắn bấu lấy vai : "Cục cưng, thực sự cần em giúp!"
chán ghét vùng vẫy, nhưng lực tay của Lê Diệp mỗi lúc một mạnh, móng tay gần như ghim da thịt . Đột nhiên, rút từ trong túi một con d.a.o: "Cục cưng , hôm nay em cho mượn cũng cho!"
sợ hãi nhắm nghiền mắt . Giây tiếp theo, lực siết tay bỗng nới lỏng. đẩy một bên, còn Lê Diệp thì bay thẳng xa.
Chu Lê quỳ một gối mặt , khẽ hỏi: "Không chứ?"
Cổ họng nghẹn đắng, chỉ lắc đầu.
Cuối cùng báo cảnh sát, Lê Diệp giải . đưa Chu Lê nhà để băng bó vết thương. Con d.a.o của Lê Diệp rạch một đường cánh tay , quá sâu nhưng m.á.u chảy khá nhiều.
Lúc quấn băng gạc, tay ngừng run rẩy. Khi quấn đến vòng cuối cùng, định rút tay về thì giữ c.h.ặ.t lấy. Anh nắm chắc.
"Chu Bằng Hưng c.h.ế.t ." Anh .
lên tiếng, chỉ lặng lẽ .
Anh tiếp: "Lão c.h.ế.t trong tù từ bốn năm . quan tâm lão, chỉ tìm đại một chỗ chôn cất cho xong."
Cổ họng khô khốc: "Thế nữa?"
Chu Lê : "Bạch Vũ Chân chỉ là đối tác ăn của thôi. Từ đến giờ vẫn luôn là ."
"Lúc đó chúng còn quá trẻ, vẫn nghĩ thông suốt chuyện. ... sợ tình cảm đó chỉ là lòng trắc ẩn và sự ơn."
thì thầm: "Xin em, Trần Khê."
Hình như từ đến giờ, luôn miệng xin luôn là . Từ ngày còn ở nhà họ Chu, luôn là đứa trẻ mang đầy mặc cảm tội . Tự trách ăn chực ở nhà họ, khiến Chu Lê gánh vác cả cuộc đời . Tự trách gây họa ở trường để thu dọn tàn cuộc. Thậm chí còn khiến thương, để mầm bệnh phổi bám đuổi cả đời.
nghẹn giọng : "Chu Lê, đúng là đồ tồi!"
Chu Lê nhẹ nhàng vỗ về lưng , gì cũng đều dịu dàng đáp .
"Rõ ràng em thích , mà còn dắt Bạch Vũ Chân đến mắt em."
"Là sai ."
"Anh còn cố ý bắt em gọi chị là chị dâu."
"Là đúng."
"Cả lúc em thêm ở quán bar bắt gặp, còn bảo hối hận vì giữ em ."
Yết hầu Chu Lê chuyển động mạnh, kìm mà nghẹn ngào một tiếng. Anh thở hắt một từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c mới :
"Em thù dai thế , bây giờ đây."
khẽ chạm vết sẹo tay , lòng chua xót khôn nguôi, nước mắt lã chã rơi xuống. Vòng quẩn , cánh tay Chu Lê thêm một vết sẹo mới.
Hai vết sẹo đan xen cánh tay trái, tựa như một hình chữ thập. Chúng giao , thể tách rời, giống hệt như định mệnh của hai chúng .
(Hết chính văn)