Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - Ngoại truyện 2

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:20:59
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6.

Sau khi tiếp thu "bí kíp truyền đời" từ Bạch Vũ Chân, Chu Lê nhanh ch.óng giải quyết xong xuôi công việc tiễn chị về nước .

 

Anh tự chuẩn thứ, đặc biệt chọn đúng một ngày mưa tầm tã để đến đợi cửa tiệm nơi Trần Khê việc. Người qua kẻ cứ tò mò , còn tỏ vẻ cảnh giác như thể là thành phần bất hảo. Chu Lê bĩu môi, mặc kệ tất cả, kiên trì đợi.

 

Cho đến khi khách khứa về hết, phố xá bắt đầu vắng lặng, lòng Chu Lê bỗng chốc bồn chồn. Anh thầm nghĩ: "Hay là xổm xuống nhỉ? Nhìn như thế chắc trông sẽ tội nghiệp hơn chăng?"

 

Đợi thêm một lúc lâu nữa.

 

Trần Khê vẫn , nhưng ông chủ của cô bước . Vừa thấy lão, mặt Chu Lê sa sầm . Thế nhưng ông chủ là một kẻ khá "dị", lão chẳng thấy gì phiền hà, trái ánh mắt Chu Lê chuyển từ nghi hoặc sang hưng phấn tột độ.

 

"Này bạn, thế ."

 

Chu Lê ngẩn : "Cái gì ?"

 

Ông chủ vốc một ít nước mưa tạt thẳng lên Chu Lê, còn quệt thêm ít bùn đất lên chiếc áo măng tô của . Chỉ trong chớp mắt, bộ dạng của trông chẳng khác nào một kẻ lang thang ba ngày tắm.

 

Xong xuôi, lão còn quên hỏi một câu: "Cái áo đắt tiền lắm chứ hả?"

 

Chu Lê đờ đẫn lắc đầu.

 

Bấy giờ ông chủ mới hài lòng mà bỏ . Chu Lê ngơ ngác đó, ngờ cái màn kịch vụng về ... thế mà thành công thật.

 

7.

Thế phát hiện , những năm qua Trần Khê sống chẳng hề gì.

 

Căn phòng đầy 15 mét vuông chật hẹp chính là nơi gói gọn sáu năm thanh xuân của cô. Chu Lê thấy hối hận. Đây là thứ hai trong đời nếm trải cảm giác , và thật trùng hợp, cả hai đều vì Trần Khê.

 

Anh hối hận vì ngày đó để cô cứ thế mà . Giá như đủ dũng cảm để để một phương thức liên lạc, lẽ cô chịu khổ cực đến thế . Thân gái dặm trường, tiền bạc, thích, em xoay xở thế nào để sống sót qua ngần năm hả Khê?

 

thật may mắn, định mệnh cho thêm một cơ hội nữa để bảo vệ cô.

 

Thật sự... quá đỗi may mắn .

 

Ngoại truyện 2: Góc của Bạch Vũ Chân

 

【Đối tác ăn trông như sắp c.h.ế.t đến nơi thì ?】

 

【Đối tác bỗng dưng mất trí năng, nên đá văng ?】

 

【Ám sát cộng sự thì xử mấy năm tù?】

 

Trên đây chính là lịch sử tìm kiếm trình duyệt web của quý cô Bạch Vũ Chân.

 

Dạo gần đây Chu Lê bất thường. Thực từ nhờ cô đóng giả bạn gái là cô . Rất . Mấy ngày nay càng tệ hơn, cứ thẫn thờ màn hình máy tính, tay mân mê cái bọc giấy nhỏ xíu, nâng niu như báu vật.

 

Bạch Vũ Chân định bụng khuấy động bầu khí một chút, bèn lên tiếng: "Này, em gái , dắt con bé đến đây chơi?"

 

Lần gặp ở quán cà phê, cô thấy con bé đó đáng yêu. Cô chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi, mà phản ứng của Chu Lê lớn đến lạ lùng. Oán khí tỏa nồng nặc, cô bằng ánh mắt như "g.i.ế.c diệt khẩu".

 

Ôi trời, hình như chạm đúng vảy ngược của . Cái sự nhạy cảm chậm chạp của Bạch Vũ Chân hiếm hoi lắm mới nhận điều gì đó .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/ngoai-truyen-2.html.]

Cô hỏi: "Cãi ?"

 

Chu Lê "ừ" một tiếng. Hồi lâu mới bồi thêm một câu: "Cô ."

 

Bạch Vũ Chân im lặng. Anh tiếp: "Giờ chẳng nữa."

 

Chu Lê vò đầu bứt tai, bỏ mặc Bạch Vũ Chân đó lủi thủi ngoài hóng gió cho khuây khỏa.

 

Thực , Bạch Vũ Chân là Chu Lê kéo hùn vốn ăn. Trước đó cô mời nhiều nhưng đều khước từ thẳng thừng với lý do: "Cuộc sống hiện tại của thế là đủ ."

 

Thế nhưng đột nhiên Chu Lê tự tìm đến cửa. Dù vui nhưng Bạch Vũ Chân vẫn tò mò hỏi lý do. Khi đó, trả lời cô rằng:

 

"Trước đây nghĩ cứ chạy xe chở hàng, hít gió trời qua ngày cũng . giờ thấy cần cầu tiến hơn một chút."

 

Lúc câu đó, khóe môi Chu Lê khẽ cong lên một nụ ấm áp. Bạch Vũ Chân nhướng mày, cô ngay là tìm che chở, cùng đó sống những ngày tháng hơn.

 

Chỉ là hiện tại, đó hình như rời xa mất .

 

Ngoại truyện 3: Góc của ông chủ quán

Trần Khê nghỉ việc .

 

Ông chủ mất một "công thần" đắc lực, nhưng lão chẳng thấy tiếc nuối chút nào. Từ lúc Trần Khê mới chân ướt chân ráo sang đây khi mới mười bảy mười tám tuổi, cô bắt đầu việc cho lão.

 

Ngày , trông cô cứ như kẻ mất hồn, mặt mũi lúc nào cũng vàng vọt, hốc hác, năng chẳng . Cả ngày cứ thẫn thờ, vỡ đĩa thì cũng đưa nhầm món cho khách, hoặc là quên khóa cửa tiệm. Hễ rảnh tay một chút là lôi cái móc chìa khóa cũ mèm, ngắm nghía. ông chủ , đó hẳn là món quà của một cực kỳ quan trọng đối với cô.

 

Cho đến ngày đàn ông đó xuất hiện. Ông chủ như trút gánh nặng, thầm nghĩ: "Cuối cùng thì cũng chịu đến ."

 

"Ông chủ, đây, đừng mà nhớ quá đấy."

 

"Cô định về nước thật ? cho cô , con gái là sự nghiệp riêng, dựa dẫm đàn ông, đàn ông là cái giống tin !"

 

Trần Khê bật khúc khích: "Chuyện đó là đương nhiên . về nước là để học tiếp mà."

 

Ông chủ bĩu môi, liếc xéo sang Chu Lê đang cạnh với gương mặt nồng nặc mùi giấm chua, bí mật kéo Trần Khê một góc thì thầm:

 

" thấy cái tay trông giống , bày trò 'giữ con đuổi ', là mưu đồ đào thận của cô cho thương trong mộng thì !"

 

"Trần Khê , nhớ kỹ điện thoại của , chuyện gì nhất định gọi cho đấy..."

 

Trần Khê nhịn : "Cái ứng dụng truyện cài cho ông , xem ông 'ngấm' sâu đấy."

 

Ông chủ vênh mặt tự hào: "Tất nhiên !"

 

Đoạn, lão bỗng trầm giọng, chân thành : " thật lòng, cô chăm sóc bản cho thật đấy."

 

Trần Khê cũng trở nên nghiêm túc: " mà."

 

Ông chủ vỗ vỗ vai cô, giống hệt cái cách sáu năm lão dắt cô gái nhỏ ướt sũng từ ngoài mưa trong quán.

 

Phải thật hạnh phúc nhé, Trần Khê.

 

(Toàn văn )

Loading...