NGƯỜI CHỒNG HOÀN HẢO 19CM/S - CHƯƠNG 4
Cập nhật lúc: 2026-04-24 22:03:09
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
khẽ nắm lấy tay ông, lạnh ngắt.
ngừng thổi tay ông, xoa nắn.
Nhớ mùa đông đây, khi trời thật lạnh thật lạnh, nũng với bố rằng Ninh Ninh lạnh quá thôi.
Thế là bố liền dùng lòng bàn tay rộng lớn của bao bọc lấy tay , xoa thổi.
Tay bố thật ấm áp, loáng một cái còn lạnh nữa.
bây giờ xoa mãi mà tay bố vẫn ấm lên ?
Bố chồng ở bên cạnh đến mức sắp ngất .
Hạ Cẩn Niên lặng lẽ đặt tay lên, vững chãi mà ấm áp.
Bố ơi, bố xem.
Đứa trẻ mà bố tận mắt chứng kiến quá trình trưởng thành, bây giờ trở thành chồng đáng tin cậy của con .
Bố mở mắt một chút mà.
11.
Tang lễ của bố đều là do Hạ Cẩn Niên lo liệu, mệt đến mức mấy ngày chợp mắt.
Thực giúp gì nhiều, vì mãi.
chỉ lo cho thôi cũng đủ luống cuống tay chân .
Bố là trẻ mồ côi, nhưng lúc còn sống, ông nhiều bạn bè.
Giỏ hoa quả trong phòng bệnh đủ chỗ để, đây Hạ Cẩn Niên ăn vụng ít.
Bây giờ đến viếng càng hết đợt đến đợt khác, đồng chí tiểu Hạ của chúng đáp lễ .
Còn bác Hạ, chính là đồng chí Hạ già , hôm đó đến mức phòng bệnh. Người thì chuyện gì, nhưng nghỉ ngơi vài ngày.
Bác gái chăm sóc bác trai, nên ai giúp Hạ Cẩn Niên một tay cả.
trở nên đáng tin cậy một cách đáng kinh ngạc.
Sắp xếp linh đường, kết nối với nhà tang lễ, đối soát quy trình với dẫn chương trình.
Từng bó hoa đều do đích đặt.
Lúc còn sống, bố thích hoa hồng trắng, cho nên chạy qua ba tiệm hoa mới gom đủ.
giúp đỡ nhưng ấn mạnh xuống ghế:
“Em cứ đó , ở bên chuyện với .”
Hỏa táng xong, bố cần nhập thổ vi an.
Hạ Cẩn Niên giúp khiêng quan tài của bố, vì quá cao nên tư thế chút buồn .
nhớ đến năm đó khi bế bố theo kiểu công chúa đ.á.n.h bài, chút nhịn .
Thế là , nhưng khóe mắt chảy xuống hai hàng nước mắt.
Sau đó, mộ của bố.
Nhìn một to lớn như bố , giờ biến thành một ngôi mộ nhỏ bé như thế .
.
Hạ Cẩn Niên vỗ vỗ vai : “Bố em gửi gắm em cho , em thể coi như bố của em.”
“Hạ Cẩn Niên, c h e c !”
tức giận đầu , lườm c h e c cái tên ngốc chỉ EQ thấp như quả chuối .
thấy một khuôn mặt đầy vệt nước mắt.
Nước mắt của luôn im lặng, cứ lặng lẽ chảy nhiều.
thoáng im lặng, đó đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng :
“Muốn thì cứ , nhóc con.”
“Không từ nhỏ bố em với chúng rằng, con trai cũng quyền ?”
Anh quỳ xuống, cuối cùng cũng gào t.h.ả.m thiết.
Tiếng va mặt đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Tưới lên nấm mộ của bố.
Sau khi giao cho Hạ Cẩn Niên, cuối cùng bố cũng yên tâm .
Ngày hỏa táng đó, ngọn lửa thiêu rụi cơ thể ông thành tro bụi.
Gió thổi bay những tàn tro đen kịt.
Giống như một con quạ vỗ cánh, lặng lẽ biến mất trong bầu trời đêm.
12.
lặng lẽ bóng lưng Hạ Cẩn Niên đang nức nở.
Thân hình một mét chín, giờ co ro thành một hạt đậu nhỏ bé, mỏng manh.
Môi mấp máy, thế nhưng gì.
Chỉ là trong lòng lặp lặp vô :
Hạ Cẩn Niên, em bao giờ thực sự ghét cả.
Em yêu .
...
Đó là một buổi chiều oi bức năm thứ ba đại học, ở trong phòng bệnh chăm sóc bố .
Sau khi đút bố ăn thức ăn lỏng xong, ngẩn ngơ bức ảnh của Hạ Cẩn Niên.
Bố gắng gượng dậy, khẽ vỗ vai :
“Con gái, ? Biết A Niên cũng thiện cảm với con thì !”
lắc đầu, bấm mở màn hình điện thoại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-chong-hoan-hao-19cms/chuong-4.html.]
“Bố xem, đây đều là những doanh nghiệp quan hệ thương nghiệp mật thiết với nhà họ Hạ.”
“Trong đó, những thiên kim tiểu thư đang tuổi kết hôn, mười thì cũng tám .”
“Nhà họ Hạ chẳng lý do gì để chọn một đứa con gái gia cảnh sa sút như con cả.”
Bố xong lời , trong đôi mắt đục ngầu lăn xuống một giọt nước mắt: “Là bố vô dụng...”
hoảng loạn nắm c.h.ặ.t lấy tay ông: “Không, bố cho con nhiều như là quá đủ .”
“Chính vì , bố càng khỏe , đó chúng cùng nỗ lực đông sơn tái khởi, tranh thủ để Hạ Cẩn Niên ở rể!”
Bố xong, im lặng lâu.
Rồi chỉ khẽ hôn lên trán , gì thêm nữa.
Sau đó ông tự ngày tháng chẳng còn bao nhiêu, nên ở giường bệnh gửi gắm cho Hạ Cẩn Niên.
Thế là nảy lòng tham, tham lam mà chiếm lấy một phần thời gian của .
Không nhiều ít, chỉ cần quãng thời gian bố còn đời là đủ .
Như , trong thời gian , thể tranh thủ trở thành phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới .
Bố còn đó, Hạ Cẩn Niên cũng còn đó.
thể trở cô công chúa nhỏ bướng bỉnh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi .
Đây là thời gian mượn của ông trời.
Lãi suất chính là đợi đến khi bố , sẽ chịu đựng nỗi đau gấp bội.
13
Xử lý xong hậu sự của bố, im lặng trở công ty.
Tô T.ử Hiên lý do xin nghỉ nên càng thêm quan tâm đến .
trong công ty dần dần rộ lên những lời tiếng .
Ánh mắt đồng nghiệp dần trở nên bình thường, chỉ Tiểu Chu là luôn bảo vệ .
Hôm nay, xử lý công việc xong, chị nhân sự sán gần:
“Ninh Ninh, chị hỏi em chuyện nhé.”
cũng ngẩng đầu lên: “Chị hỏi .”
“Em bảo con em con ruột của chồng em, ... nó là con ruột của Tổng giám đốc Tô ?”
?
Không chứ, đừng hoang đường quá mức như thế !
“Trời đất ơi, ai ? Đứa bé em là con ch.ó Husky nhà em mà!”
Thế giới thể đối xử tệ với như chứ?
Chị nhân sự thở phào nhẹ nhõm:
“Chị cũng nghĩ như , Ninh Ninh , thôi em loại đó .”
Chị ghé sát , hạ thấp giọng:
“Chị nhỏ cho em , em đừng với khác nhé, là Tằng Hâm đồn đấy.”
Mẹ kiếp, Tằng Hâm, là .
Ông trời ơi, cuối cùng cũng thể công (t ấ n công) , vì thể thụ (chịu đựng) nổi nữa !
hầm hầm đến văn phòng của Tô T.ử Hiên, một phát đẩy cửa .
Chẳng ngờ thấy Tiểu Chu đang vểnh cái m.ô.n.g to, bưng một ly cà phê.
Chân cứ như mọc trĩ , lảo đảo, là sắp ngã Tô T.ử Hiên.
Hỏng , chắc là lời hết ngày hôm đó cô hiểu lầm.
vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Đừng! Bộ vest đó của giá hai mươi tám triệu đấy!”
Bước chân của Tiểu Chu đột nhiên vững như bàn thạch.
Cô đặt cà phê xuống xong, mặt đầy vẻ ngượng ngùng bước ngoài.
Sau khi cửa đóng c.h.ặ.t, Tô T.ử Hiên vô cùng cảm kích :
“Chị dâu, gì sai bảo ạ?”
“Tằng Hâm loan tin đồn khắp nơi là hai chúng gian tình, quản ?”
Tô T.ử Hiên nhíu c.h.ặ.t mày đến mức thể mở một cửa hàng sữa: “Sao là nữa ???”
14.
Vừa lúc Tằng Hâm gọi văn phòng của .
“Thời Ninh, tháng mảng vận hành do cô phụ trách hiệu quả kém quá đấy.”
“Con gái trẻ trung xinh sức sống là , nhưng đừng để tâm trí những nơi đáng...”
liếc một cái: “Ý của quản lý là ?”
“Mấy chuyện dơ bẩn giữa các quan tâm, chỉ cần hiệu quả của .”
Cơn giận của bốc lên ngùn ngụt:
“Anh nữa xem? Bà đây tìm tính sổ là lắm ! Vận hành cần chi phí ? Thời gian qua chi phí quảng cáo công ty cấp cho giảm tới mức đó, còn dám vác mặt đến đây tìm chuyện !”
Tằng Hâm bỉ ổi nheo mắt , đầy d â m đãng:
“Nếu cô điều một chút đến mức siết chi phí ---”
Ái chà chà, còn dám ý đồ với bà đây cơ đấy!
“Chắc cuộc sống của như ý lắm nên mới thích áp bức khác ở chốn công sở như nhỉ? Não còn nhỏ hơn cả cái bên nữa, ngoài đống rác rưởi đ ồ i t r ụ y thì chẳng chứa nổi cái gì khác.”
“Ngoại hình thì trông như cục phân lừa , chắc từ nhỏ ai chú ý đến, chẳng trách ức chế t ì n h d ụ c như . Còn mặt mũi nào mà trong văn phòng nữa, cút về cái hố phân của !”
Tằng Hâm động tới lòng tự trọng, xông lên định động tay động chân với .