Người Đi, Gió Thổi, Nhưng Tình Vẫn Còn - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-22 17:22:59
Lượt xem: 16

 

1

 

Trên mạng một bài đăng hot.

 

“Bạn trúng xổ hai triệu tệ, nhưng bạn bè của bạn mắc bệnh hiểm nghèo cần một triệu tệ để chữa trị, cùng, bạn sẽ còn những gì?”

 

lướt qua và trả lời bừa: "Sáu triệu tệ và một cái xác moi hết nội tạng khi ép kết âm hôn."

 

Thế nhưng, tối hôm đó, trả lời bình luận của .

 

“Chúc mừng bạn, trở thành đối tượng kết âm hôn Thiếu chủ lựa chọn, xin hãy chuẩn sẵn sàng, ba ngày nữa đội rước dâu sẽ đến đón bạn!”

 

: "Chuyển khoản cho 50 tệ để xem thành ý."

 

Đối phương trả lời nữa.

 

hai chữ "Thiếu chủ" ngẩn một lúc, cũng nghĩ nhiều, cho rằng đó chỉ là một trò đùa.

 

Mãi đến khi ngủ ...

 

Trong giấc mơ, ánh lạnh buốt như kim băng quét dọc .

 

giật tỉnh giấc, nhưng dám mở mắt...

 

Vì phía , rõ ràng một thể lạnh lẽo đang dán sát lấy lưng .

 

Có một luồng khí lạnh thổi tai .

 

Dường như còn tiếng khẩy khe khẽ.

 

Có ma!!

 

Toàn dựng tóc gáy, dám nhúc nhích, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

 

ngừng cầu nguyện trong lòng, mong cho thứ đó mau .

 

Thế nhưng, vì lý do gì, thứ đó cứ ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Nhiệt độ lạnh lẽo bao trùm lấy , đầu óc choáng váng, chống cự cơn buồn ngủ mà .

 

Cuối cùng, bên tai vang lên một tiếng thì thầm: "Cuối cùng cũng tìm thấy em ..."

 

Khi tỉnh dậy nữa, thứ đều bình thường, phòng ngủ ấm áp và sáng sủa.

 

cảm giác lạnh lẽo đó vẫn còn đọng trong xương tủy.

 

nghĩ đó là ảo giác của .

 

Thế nhưng, tối hôm , thứ đó vẫn áp sát lưng .

 

Kiềm c.h.ặ.t .

 

Có lẽ trúng tà .

 

gắng gượng cho đến sáng, lê lết với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc.

 

Đang lúc , đường tan , tiện tay bỏ một tệ chiếc bát của một ăn xin ven đường.

 

Người ăn xin cảm kích đến đỏ cả mặt.

 

Ông hét lên với : " ăn xin!"

 

sững , lặng lẽ lấy một tờ 10 tệ trong ví , bỏ bát của ăn xin đó.

 

Người ăn xin cảm động đến suýt ngất!

 

Ông run rẩy chỉ : "Cô huyết quang chi tai, hằng đêm ma quỷ hút dương khí, lo sớm thì sẽ mất cân bằng âm dương, đại họa đem hết lên đầu đấy!"

 

khẩy một tiếng.

 

Buồn thật, trong một thành phố văn minh, kẻ ngốc nào mê tín như ?

 

Vài phút , cầm một xấp bùa vàng với vẻ mặt vô cảm.

 

Nhìn ăn xin kiếm nửa tháng lương của , tươi như hoa vẫy tay với .

 

chính là cái kẻ ngốc đó.

 

2

 

Về đến nhà, vội vã dán bùa vàng lên cửa sổ, cửa , tường, thậm chí cả gương trong nhà vệ sinh.

 

Căn nhà trông càng thêm ma mị, khí đặc quánh mùi kinh dị kiểu Trung Quốc.

 

rùng một cái.

 

Người ăn xin , gần đây thứ dơ bẩn bám theo , dán bùa liên tục để giữ an .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-di-gio-thoi-nhung-tinh-van-con-omxh/chuong-1.html.]

 

Đây là mê tín, đây là cách giữ mạng.

 

Thế nhưng, tối hôm đó, trong giấc ngủ, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo.

 

Phía lưng là một cơ thể chút ấm.

 

Bên tai vang lên một tiếng lạnh lùng, tàn ác: “Bội Nhi rời xa ?”

 

Một bàn tay lạnh như băng lướt mặt .

 

Lạnh đến mức rụt , mơ màng đưa tay gạt tay .

 

lẩm bẩm: “Lạnh quá…”

 

Đôi mắt đen như mực của trừng trừng .

 

Một lúc lâu , như thể miễn cưỡng nhường nhịn, rút tay , sờ thêm nữa.

 

“Không lẽ em thật sự nghĩ vài lá bùa rách nát thể ngăn ?

 

“Để tìm em, chờ đợi ngàn năm…”

 

Bàn tay thò váy của , lạnh một tiếng: “Ngày xưa em lừa , phản bội , hại c.h.ế.t t.h.ả.m, mà bây giờ sờ hai cái cũng ?”

 

cứ , em thể ?”

 

Cơ thể đông cứng vì lạnh, giọng trùng khớp với một nào đó trong ký ức.

 

dám để lộ bất kỳ sự bất thường nào.

 

nhắm c.h.ặ.t mắt, chỉ cầu xin mau rút tay về, mau .

 

Thế nhưng, đột nhiên hồn ma ghé sát tai , thổi một luồng khí lạnh :

 

“Bội Nhi, phản ứng của em vẫn ngây ngô như kiếp , thích.”

 

C.h.ế.t tiệt, là một hồn ma dê!

 

3

 

Đến sáng, khi tỉnh dậy, căn phòng trở về vẻ yên bình.

 

C.h.ế.t tiệt! Hồn ma đó thực sự nhắm !

 

Nếu câu trả lời trò đùa, thì hôm nay chính là ngày thứ ba như hẹn.

 

chạy!

 

lập tức nhận một nhiệm vụ công tác khẩn cấp, đến thành phố S hai ngày.

 

Vừa kịp trốn tránh thời gian .

 

Sau khi rời khỏi thành phố A, trái tim treo lơ lửng bấy lâu của cuối cùng cũng buông xuống.

 

Đi công tác cùng là một nam đồng nghiệp, một , đưa đến tận cửa phòng chào tạm biệt mới rời .

 

quẹt thẻ mở cửa, bước , đóng cửa .

 

Thao tác diễn liền mạch.

 

Đột nhiên một bàn tay thò , chặn cửa, đẩy mép cửa.

 

Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh.

 

Toàn dựng tóc gáy, cơ thể cứng đờ tại chỗ.

 

Hồn ma dê đó cũng theo!!!

 

Đó hẳn là Thiếu chủ nhắc đến trong bình luận .

 

Giọng trầm thấp, khàn khàn và lạnh lẽo đến tột cùng: “Phó Bội Nhi, em thật sự nghĩ em thể chạy trốn ?”

 

Bên tai , gió lạnh thổi từng cơn.

 

theo phản xạ run rẩy, giả vờ như thấy giọng , dính dáng gì đến .

 

cố tình lục lọi trong túi, lẩm bẩm ấn tay nắm cửa: “Hình như để quên thẻ ở ngoài , ngoài tìm thôi.”

 

“Hừ~”

 

Một tiếng lạnh vang lên từ phía .

 

Bàn tay trắng bệch thon dài của , đột nhiên ấn lên mu bàn tay : “Muốn trốn ?”

 

 

====================

 

Loading...