NGƯỜI KHÔNG BUÔNG, TA CŨNG CHẲNG RỜI - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:39:00
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn dịu dàng, yếu đuối hiếm hoi, đều chỉ dành riêng cho một .

 

Tiểu oa nhi trong bụng chậc chậc cảm thán:

 

“Giá như phụ và mẫu thể mãi mãi ân ái như thì thật bao! Nếu lớn lên bên cạnh hai , chắc chắn sẽ vô cùng hạnh phúc.”

 

“Đáng tiếc … về mẫu vẫn sẽ một thế lực kỳ lạ thao túng mà bỏ , phụ cũng dần nguội lạnh… Uyển di nương cuối cùng vẫn sẽ trở thành danh nghĩa mẫu của … thật đáng tiếc…”

 

Thế lực kỳ lạ ư?

 

Ta vốn tin chuyện thần quái, nhưng những việc xảy gần đây quả thật quá đỗi dị thường.

 

Nếu thật sự tồn tại một lực lượng vô hình nào đó tất cả, thì chuyện dường như lời giải.

 

Ta bỗng nhớ ngày hôm , bản như mê hoặc, nhất quyết gom hết vàng bạc mà bỏ trốn.

 

Còn Tạ Trầm , xưa nay kiêu ngạo chẳng tin thiên mệnh, thể dễ dàng sinh ý định tìm đến cái chếc.

 

Giờ đây, khi tương lai, việc ắt sẽ còn khó xoay chuyển nữa…

 

Ngày hôm đó, khi đang nghỉ trưa, tiểu oa nhi nhốn nháo yên:

 

“Mẫu còn ngủ ? Mau tỉnh ! Phụ sắp khác cướp mất !”

 

“Ngay lúc đây, đường trở về, phụ sẽ lột khăn che mặt, Thái t.ử dẫn vây kín. Cũng chính lúc , Uyển di nương như tiên t.ử giáng trần, xuất hiện cứu . Hai từ đó liền nảy sinh tình ý!”

 

“Mẫu mẫu , cho dù phụ yêu sâu đậm đến , thì khí chất đặc biệt của Uyển di nương vẫn sẽ khiến lòng dần d.a.o động. Đến khi , mẫu t.ử chúng chỉ còn cách chia lìa…”

 

Nghe đến đây, lập tức tỉnh táo, cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ.

 

Ta thuận tay lấy một cây trâm bạc mài sắc, giắt tay áo, đổi sang đôi giày vững chắc nhất, một tay đỡ lấy bụng nhô cao, vội vàng bước ngoài.

 

Vừa rẽ con hẻm quen thuộc mà Tạ Trầm  thường qua, trông thấy đang một đám vây kín.

 

Thái t.ử mặc cẩm bào giữa, thần sắc ngạo mạn, chân giẫm lên chính chiếc khăn che mặt mà dùng để giấu phận.

 

“Ồ, đây chẳng là nhiếp chính vương tôn quý của chúng ?”

 

Thái t.ử lạnh, mũi giày nghiền lên tấm khăn, giọng đầy mỉa mai:

 

“Giờ lén lút che giấu phận, những việc thấp hèn để sống qua ngày ?”

 

Tạ Trầm  im lặng, sống lưng vẫn thẳng tắp như cũ, nhưng hai bàn tay siết c.h.ặ.t bộc lộ hết nỗi nhục nhã đè nén.

 

Một tên tùy tùng bên lớn, chen :

 

“Nghe dạo ngài bốc vác ngoài bến thuyền? Nếu chịu quỳ xuống dập đầu một cái, bọn sẽ thưởng vài đồng bạc mua bánh bao, thế nào?”

 

Thái t.ử khẽ bật , ánh mắt khinh miệt quét qua bộ y phục cũ kỹ :

 

“Nếu ngươi chịu quỳ xuống, học vài tiếng ch.ó sủa, bản cung lẽ sẽ ban cho một bữa no nê.”

 

lúc , một tên khác bất chợt lôi từ n.g.ự.c một chiếc hộp son nhỏ tinh xảo:

 

“Điện hạ xem ! Tên nghèo rớt mồng tơi còn giấu cả thứ !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-khong-buong-ta-cung-chang-roi/3.html.]

 

Tạ Trầm  lập tức ngẩng đầu, trong mắt đầu lộ rõ vẻ hoảng loạn:

 

“Trả cho !”

 

Đó chính là thỏi son mà từng yêu thích nhất, tích cóp suốt một tháng mới mua .

 

“Ha, đường đường nhiếp chính vương, đến cơm còn chẳng đủ ăn, mà vẫn mua son phấn gì? Chẳng lẽ sợ mỹ nhân trong phủ theo kẻ khác mất ?”

 

Một kẻ khác cợt tiếp lời:

 

“Ta còn ả họ Tô vẫn nhất mực theo ! là mù mắt! Thân thể giờ tàn tạ thế , còn giữ bằng cách nào?”

 

Lời dứt, Tạ Trầm  chậm rãi ngẩng đầu.

 

Trong đôi mắt sâu thẳm , sát ý bỗng nhiên dâng lên như sóng ngầm, lạnh lẽo đến tận xương tủy.

 

kịp tay, Thái t.ử vung chân đá mạnh bụng , lực đạo hung hãn khiến kịp trở tay:

 

“Dám bằng ánh mắt ? Giờ ngươi đến cả ch.ó hoang cũng chẳng bằng, lấy gì mà bảo hộ nữ nhân của ?”

 

Ta còn tâm trí chờ đợi Uyển di nương xuất hiện nữa.

 

Lòng như lửa đốt, chẳng thể nhẫn nhịn thêm, liền giật phăng đôi giày đế hoa nặng nề chân, ném thẳng về phía Thái t.ử!

 

Đã đến nước

 

Nếu thứ gọi là “thế lực vô hình” ngăn cản, chứng tỏ đây tuyệt lộ.

 

Vận mệnh… vẫn còn thể xoay chuyển!

 

“Thái t.ử điện hạ thật là oai phong!”

 

Ta bước nhanh tới, đỡ lấy Tạ Trầm dậy, chắn mặt , dẫu trong lòng run sợ vẫn cố giữ giọng bình :

 

“Chuyên ức h.i.ế.p kẻ sa cơ, chẳng đây phong thái của nước Lương chăng?”

 

Chiếc giày ném lệch hướng, trúng một tên thị vệ cạnh, khiến khẽ rên lên vì đau.

 

Thái t.ử những giận, ngược còn cúi xuống nhặt chiếc giày, đưa lên gần mũi, hít nhẹ một , thần sắc lộ vẻ say mê đến ghê :

 

“Thơm thật… quả hổ là nữ nhân của Tạ Trầm.”

 

Hắn một cách trơ trẽn, từng bước tiến gần :

 

“Mỹ nhân chi bằng theo , đảm bảo ăn ngon mặc ấm, cần gì chịu khổ bên một kẻ suy tàn như ?”

 

Lời còn dứt, Tạ Trầm vốn im lặng bấy lâu bỗng bùng phát.

 

Tựa như dã thú chạm điều cấm kỵ, vùng lên, lao tới tên đang giữ , tung một quyền mạnh mẽ mặt :

 

“Không chạm nàng!”

 

Một quyền dồn hết khí lực, khiến kẻ máo văng nơi khóe miệng, ngã vật xuống đất.

 

Loading...