Người Lạ - Chương 3

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-23 06:45:34
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hồi đó nghèo lắm, thêm một miệng ăn là thêm một gánh nặng, con còn cách nào khác nên gửi Vãn Tinh cho để đổi lấy đường sống..."

Cổ họng nghẹn , những lời đó gần như thể thốt : "Cha đồng ý... Thế mà chỉ ngoài vay ít gạo, về thì còn... Người bảo là ch.ó sói tha mất ."

ngẩng đầu, nhòe lệ hai bài vị bàn thờ: "Chẳng bao lâu con cũng , giờ làng giàu , nhà lầu xây lên cả , nhưng dù bao nhiêu tiền cũng mua con, mua em con nữa… Cũng may vẫn còn con."

Vãn Tình, trong mắt là nguồn an ủi duy nhất’ "Về già mới , vẫn là con gái , con gái chu đáo."

Giọng Vãn Tình run rẩy: "Cha, thực năm đó con cũng bắt đầu nhớ chuyện ..."

"Thôi, chuyện quá khứ ." ngắt lời, đào sâu những chi tiết mơ hồ đó: "Nào, thắp cho và em con nén hương ."

dẫn Vãn Tình đến bàn thờ đặt ở góc phòng khách.

Trên bàn đặt song song hai bài vị: Vợ yêu Từ Mỹ Phương và con gái út Trương Vãn Tinh.

"Nếu Vãn Tinh còn sống, chắc cũng hơn hai mươi tuổi, là thiếu nữ xinh ..."

lẩm bẩm: "Thật ước gì hai chị em chúng nó thể giống cha và hai chú, cùng giúp đỡ, đoàn kết một lòng... Đáng tiếc, còn thấy nữa."

Vãn Tình lặng lẽ thắp nhang xong, vẻ lo lắng mặt càng nặng hơn: "Cha, con vẫn lo cho cha, chuyện chú hai quá quái gở ."

Nó như thể hạ quyết tâm, nhanh hơn một chút:

"Lúc con học đại học, một bạn khá tên là Thẩm Tâm. Hình như họ hàng của nghề đó, chuyên giải quyết những... chuyện quỷ quái thế ."

"Nghe ở quê nhà nổi tiếng lắm, từng dẹp yên ít chuyện tà ác. Nếu cha cần thì con thể liên hệ hỏi thử xem..."

Lòng ấm hẳn lên, con gái cuối cùng vẫn là thương cha nhất. 

vẫn xua tay:

"Con lòng là cha . chuyện làng phức tạp lắm, đừng để ngoài nhúng tay ."

"Yên tâm , cha tự lo ."

tính toán riêng, chuyện đó năm xưa là do mụ Vương đề xuất, chắc mụ cũng chút tác dụng nhỉ?

7

Đám tang cha con Siêu Anh tổ chức vô cùng hoành tráng, là tang lễ lớn nhất từ đến nay của làng Lợi Quần.

Tiếng kèn trống rộn ràng, giấy tiền vàng bạc rải khắp đường làng, mâm cỗ linh đình kéo dài suốt một ngày một đêm.

cố gắng dùng sự ồn ào bề nổi để lấn át nỗi sợ hãi đang bao trùm cả ngôi làng.

Chúng mời mụ Vương trong làng đến, lập hương án và đàn tràng tại nhà mụ, còn hứa hậu tạ một khoản tiền lớn, khẩn khoản nhờ mụ tay trấn áp, an ủi vong hồn đàn ông để sớm siêu thoát, đừng tiếp tục gây họa nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-la/chuong-3.html.]

Mụ Vương vỗ n.g.ự.c cam đoan, khoe khoang rằng nhận chân truyền từ tổ sư gia, đối phó với loại quỷ c.h.ế.t oan là sở trường của mụ.

Buổi lễ kéo dài suốt một đêm, ngọn nến lay động chập chờn, tiếng tụng chú lúc trầm lúc bổng.

Sáng sớm hôm , Cản Mỹ, cử đến nhà mụ Vương để gửi quà tạ ơn, lăn lộn chạy bán sống bán c.h.ế.t nhà , năng chẳng

"Anh! Anh ơi! Không xong ! Mụ Vương... mụ Vương cũng đời !"

Một luồng lạnh thấu xương từ lòng bàn chân xộc thẳng lên tận óc.

Chúng tức tốc chạy đến nhà mụ Vương, cảnh tượng mắt khiến cả hai khỏi hít sâu một lạnh.

Mụ Vương đang ở ngay bàn thờ của chính , cơ thể  treo lơ lửng giữa xà nhà bằng chính những sợi dây bện từ bùa vàng.

Đôi mắt mụ trợn ngược như lồi ngoài, trông như thể khi c.h.ế.t thấy một cảnh tượng khủng khiếp đến mức thể chịu đựng nổi.

Còn mặt đất, bằng thứ chất lỏng đỏ tươi, kẻ nào đó vẽ nguệch ngoạc mấy chữ lớn: [Tiếp theo là mày]. 

"Á!" Cản Mỹ gào lên đầy suy sụp, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay , run rẩy như cầy sấy: "Anh! Anh thấy ! Tiếp theo! Tiếp theo là chúng đấy! Là em đấy! Siêu Anh c.h.ế.t , mụ Vương cũng c.h.ế.t ! Chúng đều c.h.ế.t! Đều c.h.ế.t hết!"

lóc t.h.ả.m thiết, nỗi sợ hãi đ.á.n.h gục nó.

cái dáng vẻ c.h.ế.t ch.óc quái dị của mụ Vương, tia hy vọng cuối cùng cũng tan biến.

Trong làng chẳng ai chuyện cả! Chính là , trở về báo thù!

chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến bí mật của làng nữa, sống sót mới là quan trọng nhất!

dùng hai tay túm lấy Cản Mỹ đang gần như mềm nhũn, gầm lên: "Hoảng cái gì! Không mày vẫn đang yên lành đây !"

vội vàng lôi điện thoại , gọi ngay cho Vãn Tình: "Vãn Tình! Mau lên! Liên lạc với bạn đó của con ngay! Chúng sẽ tìm cô ! Ngay bây giờ, lập tức!"

8

Gần như thời gian để thu dọn đồ đạc, và Vãn Tình vội vã rời khỏi làng.

Chúng leo lênhiếc xe khách xóc nảy con đường núi gập ghềnh, chen chúc chuyến tàu hỏa chật cứng .

Những dãy núi cằn cỗi bên ngoài cửa sổ dần chuyển thành những thị trấn xa lạ.

Suốt dọc đường, Vãn Tình liên tục giới thiệu cho về gia cảnh của bạn đó.

gật đầu đầy tâm sự, nhưng tâm trí bay ngược về đêm mưa của mười năm .

Tất cả đều tại mụ Vương khốn kiếp đó, bày cái trò tế sống .

Tiếng tàu hỏa gầm rú, chở chúng lao vòng xoáy vô định.

 

Loading...