Cô bé nhảy xuống xe, ánh mắt quét qua những ngôi nhà tinh xảo vốn chẳng hề ăn nhập với vùng núi cằn cỗi , những bức tường trắng ngói đen đang phản chiếu ánh sáng ch.ói mắt ráng chiều.
"Chú Diệu." Cô bé cất tiếng, trong giọng ẩn chứa sự dò xét chút che giấu: "Những căn nhà ... là chịu chi thật đấy. Trước đây chú làng giàu lên là nhờ cải tiến nông nghiệp mà?"
Cô bé đầu , đôi mắt trong veo thẳng mặt : "Thi thể vẫn còn đó..."
chậm rãi mở lời: "Sáng hôm , bọn chú mang chiếu đến thu dọn t.h.i t.h.ể, vẫn còn ở đó..."
nuốt khan, thở dồn dập:
"Lúc đó đều sợ hãi hoảng loạn, nên xử lý thế nào..."
"Là mụ Vương... Mụ bảo rằng, đời truyền một cách tế cổ xưa. Nói là ngay khi tắt thở, tim vẫn còn ấm thì m.ó.c t.i.m …”
“Rồi thiêu xác thành tro... Đặt tim trong hũ đựng tro cốt, cúng bái theo cách đặc biệt thì thể trấn áp oán khí, thậm chí còn mượn vận may của đó để giữ cho cả làng mưa thuận gió hòa, hưng thịnh suốt mười năm..."
nổi nữa, dày cuộn lên từng đợt: "Bọn chú... Bọn chú lúc đó đúng là mỡ heo che mắt mà!"
đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c , nước mắt nước mũi giàn giụa: "Vì quá nghèo, thực sự là nghèo đến phát sợ. Nhìn thấy cuộc sống mới chớm nở, thể vì một vụ án mạng mà hủy hoại tất cả! Cả đám nghiến răng, cứ thế mà ..."
Trong căn lầu nhỏ yên tĩnh như tờ, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nấc nghẹn ngào của : "Hũ tro cốt của , cùng với trái tim , chỉ chú ở … Hắn chôn gốc cây hòe già đầu làng, chỗ rễ sâu nhất. Mụ Vương bảo cây hòe tụ âm, thể trấn áp ..."
ngẩng đầu, tuyệt vọng Thẩm Tâm.
"Đây là tất cả ?" Thẩm Tâm bình thản hỏi.
gần như gào lên: "Thế vẫn đủ ? Bọn chú gây nghiệp chướng, bọn chú chẳng còn là nữa! Siêu Anh và con trai nó lấy mạng đền tội ! Vẫn đủ !"
Trên mặt Thẩm Tâm sự chán ghét thương hại, cô bé chỉ tiếp lời: "Đủ, đương nhiên là đủ."
Đôi mắt trong veo của cô bé gợn chút cảm xúc.
Vãn Tình bên cạnh thở dài, ánh mắt phức tạp về phía , cuối cùng cũng gì.
Một lúc lâu , Thẩm Tâm mới mở lời:
"Gốc rễ của oán khí ở chỗ thi cốt yên , hồn phách nơi nương tựa."
"Phải tìm thi cốt của , an táng t.ử tế, hóa giải oán niệm ngút trời mới mong tia hy vọng sống."
"Chú đưa cháu ! Chú đưa cháu đào ngay bây giờ!” chật vật dậy: "Chỉ cần cháu giải quyết thì bắt chú gì cũng !"
13
Gốc cây hòe già đầu làng so với mười năm to lớn hơn nhiều.
Tán cây như cái lọng, đổ bóng râm bao phủ, tỏa một luồng khí lạnh lẽo âm u.
chỉ đạo vài dân trong làng bắt đầu đào. Thẩm Tâm và Vãn Tình bên cạnh, lặng lẽ quan sát.
Đào xuống sâu chừng một mét, xẻng chạm vật cứng.
Đó là một cái hũ sành thô kệch, niêm phong kín mít. cầm lấy cái hũ từ tay dân đưa cho Thẩm Tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-la/chuong-5.html.]
Thẩm Tâm cẩn thận nhận lấy cái hũ, vẻ mặt nghiêm trang.
Cô bé dọn một trống gốc cây hòe, lấy hương nến và bùa chú , bày một pháp đàn đơn giản.
Sau đó đặt hũ tro cốt giữa, thắp hương nến, lầm rầm tụng niệm.
Cả quá trình diễn vô cùng tĩnh mịch và quỷ dị, tim đập loạn nhịp, sự mong chờ đan xen với nỗi sợ hãi.
Pháp sự kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Khi lá bùa cuối cùng cháy rụi, Thẩm Tâm thở phào một dài.
Cô bé , gật đầu với : "Oán khí tan, cháu sẽ tìm đất lành để an táng hài cốt . Chú Diệu, chuyện đến đây là kết thúc , chú thể yên tâm ."
Yên tâm?
Suốt mười năm, nỗi sợ hãi đè nén , đôi chân nhũn , suýt nữa thì quỳ sụp xuống đất. Nỗi đau mất em trai và sự nhẹ nhõm đến méo mó đan xen .
Cuối cùng cũng kết thúc .
Dù trả giá bằng mạng sống của hai ruột thịt, nhưng ngôi làng giữ vững, cũng thể sống tiếp .
cố nặn một nụ khó coi hơn cả với Thẩm Tâm.
Đêm đó, về nhà và giấc ngủ ngon nhất trong suốt mười năm qua.
Cho đến tận khuya, tiếng đập cửa thô bạo choàng tỉnh.
"Mở cửa! Cảnh sát đây!"
"Trương Diệu! Mở cửa!"
bật dậy khỏi giường, tim như ngừng đập.
Sao thể chứ? Sao cảnh sát tới? Chẳng lẽ là do Thẩm Tâm?
Không thể nào! còn đưa tiền cho cô bé mà!
Chưa kịp phản ứng, cửa phòng ngủ đạp văng.
Những tia sáng từ đèn pin ch.ói mắt khiến thể mở nổi mắt, vài cái bóng nhanh ch.óng ập , đè dí xuống giường.
"Các gì ! Dựa mà bắt !"
gào thét vùng vẫy, nhưng trong lòng lạnh ngắt, xong đời ...
Chiếc còng tay lạnh lẽo khóa c.h.ặ.t cổ tay, kéo lê khỏi phòng ngủ một cách thô bạo.
Cùng lúc đó, từ phòng bên cạnh truyền đến tiếng thét kinh hãi ngắn ngủi của Vãn Tình.
"Vãn Tình! Vãn Tình!" điên cuồng ngoái đầu , thấy con gái cũng đang hai nữ cảnh sát áp giải ngoài.
Nó mặc đồ ngủ, tóc tai rối bời, mặt là nỗi bi ai mà thể nào thấu hiểu.