Người Lạ - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-23 06:48:58
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Các bắt con gái gì! Không liên quan gì đến nó hết! Nó chẳng gì cả! Là do ! Các nhắm đây ! Thả con gái !"

đau đớn như xé gan xé ruột, lao tới nhưng đè c.h.ặ.t nhúc nhích .

Vãn Tình vô tội! Sao nó thể kéo chuyện chứ!

Cảnh sát mặt cảm xúc, mặc kệ tiếng gào thét của , áp giải và Vãn Tình lên hai chiếc xe cảnh sát khác .

Chiếc xe lao v.út , rời khỏi làng Lợi Quần.

Ngoài cửa sổ, những căn nhà nhỏ tượng trưng cho sự giàu sang và tội ác lùi phía thật nhanh, cuối cùng chìm nghỉm trong bóng đêm đen đặc.

14

Phòng thẩm vấn của đồn cảnh sát, ánh đèn trắng bệch.

Đối diện là hai viên cảnh sát mặt lạnh như tiền, những câu hỏi cứ nối đuôi dội xuống: "Trương Diệu, mười năm , tối mười lăm tháng bảy, tại các sát hại viên cảnh sát ?"

cúi đầu, im lặng .

"Nói mau! Tại g.i.ế.c viên cảnh sát đó!" Viên cảnh sát còn đập mạnh xuống bàn, tiếng động vang lên chát chúa.

từ từ ngẩng đầu, nhếch môi:

"Cảnh sát , gì để cả. đang cái nghề mất đầu mà."

"Trương Diệu chỉ cái mạng quèn, bắt thì chịu, xử thì xử."

nhắm mắt , bày thái độ "c.h.ế.t trôi sợ nước nóng", cuộc thẩm vấn rơi bế tắc.

Im lặng vài giây, viên cảnh sát già hỏi cung từ đầu bỗng lên tiếng: "Trương Diệu, đưa ông gặp một ."

đột ngột mở mắt, lòng chùng xuống: "Là con gái ?"

theo bản năng chồm tới , chiếc còng tay va loảng xoảng: "Các đừng khó nó! Mọi chuyện chẳng liên quan gì đến nó hết! Nó là đứa trẻ !"

Viên cảnh sát già vẫn chút gợn sóng, chỉ lắc đầu: " là con gái ông."

Ông khựng một chút, chậm rãi bổ sung: " đứa mà ông quen thuộc ."

Không ... đứa mà quen thuộc?

Câu như một tia sét đ.á.n.h đầu óc đang hỗn loạn của .

Có ý gì? còn đứa con gái nào khác ?

chỉ mỗi Vãn Tình là con thôi mà… Đứa còn , từ lâu đem bán mất .

Gió đêm thổi qua cửa sổ, lá cây kêu xào xạc như tiếng hàng nghìn đang thì thầm to nhỏ.

15

Tiếng xào xạc của lá cây , y hệt như những gì thấy mười năm về .

tên là Trương Vãn Tình, con gái lớn của Trương Diệu.

Ánh đèn trong phòng thẩm vấn trắng đến ch.ói mắt, soi rõ thứ chẳng thể giấu giếm.

Đối diện là hai cảnh sát, một già một trẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-la/chuong-6.html.]

"Trương Vãn Tình, cô tại đưa đến đây ?" Viên cảnh sát già lên tiếng, giọng điệu mang theo sự uy nghiêm thể chối cãi.

cúi đầu chiếc còng tay cổ tay , khẽ gật đầu.

"Khai , tại g.i.ế.c ba Trương Siêu Anh, Trương Cam Miêu và Vương Tổ Anh?"

im lặng hồi lâu, lâu đến mức viên cảnh sát già lên tiếng giục giã nữa.

Sau đó, ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của họ, giọng bình thản: "Người làng của chúng , đáng c.h.ế.t từ lâu ."

Viên cảnh sát già nhíu mày: "Ý cô là ?"

khẽ một tiếng: "Để ... kể cho các một câu chuyện."

16

là Trương Vãn Tình.

Mười năm , nghiệp đại học, mới trở về làng bao lâu.

Một ngày nọ, ở ven con đường núi ngoài làng, gặp một đàn ông ngã gãy chân.

Anh xứ khác, là đến đây tìm .

Làng ít khi lạ, cha và các chú những công việc thể lộ ngoài ánh sáng, đặc biệt là kỵ những lạ.

cõng về nhà, giấu trong căn phòng chứa đồ nhỏ để chăm sóc.

Vết thương của sưng mủ, cần rửa sạch thịt thối, t.h.u.ố.c tê nên mỗi băng đều đau đớn.

Anh đau đến mức mồ hôi lạnh vã như tắm, c.ắ.n môi đến bật m.á.u, nhưng bao giờ rên lấy một tiếng.

chỉ thể cố gắng thật nhẹ nhàng, nhẹ hơn nữa.

, tay run lên dữ dội, an ủi : "Không cô gái, đau, cô cứ ."

Khoảnh khắc đó, điều gì đó trong lòng đổi.

Người đàn ông xa lạ một sự kiên cường và dịu dàng mà từng thấy ở bất kỳ đàn ông nào khác.

Sau đó, dần dần thể dậy. Mỗi mang cơm đến, đều nán lâu hơn một chút.

Anh kể cho , tên là Thẩm Dịch, là một cảnh sát.

Anh kể về những vụ án từng xử lý, kể về những câu chuyện kỳ lạ nhưng luôn ngời sáng chính nghĩa.

Trong lời kể của , một niềm tin mới mẻ về luật pháp và đạo lý mà nay từng đến.

Còn thì than thở với về sự bế tắc của cái làng , về cảnh hoang tàn khi những trẻ lũ lượt rời và cả sự cố chấp, thủ cựu của thế hệ .

Chúng như hai mắc kẹt một hòn đảo hoang, cùng trao đổi thông tin về thế giới của đối phương.

nhận giữa nhiều sự đồng điệu đến thế.

Thỉnh thoảng đầy suy tư : "Vãn Tình, cô vẻ giống với những khác trong cái làng ."

Nhịp tim như hẫng một nhịp.

 

 

Loading...