Ngươi Muốn Cưới Nàng Tiên Ốc Sao, Nhưng Ta Là Một Con Ốc Bươu Vàng - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-28 08:58:45
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Vương Nhị nhấc chân sang ngay nhà hàng xóm. Hắn oang oang cái mồm: — "Lão Vương, tức phụ nhà hỷ , là nhi t.ử đấy!"

Lão Vương kinh ngạc thốt lên: — "Gớm thật! Thần tiên cũng sinh con cơ ? Vậy ngươi chẳng cũng thành nửa thần tiên , khác gì bậc thiên gia !"

Thê t.ử lão Vương bên cạnh hiểu, thắc mắc: — "Làm ngươi chắc là nhi t.ử?"

Lão Vương vung tay tát thê t.ử một cái nảy đom đóm mắt, mắng: — "Phụ nhân ngốc , thì ngậm miệng ! Thần tiên mà sinh loại 'hàng lỗ vốn' chắc? Nhất định là một tiểu t.ử mập mạp !"

Vương Nhị vỗ vai lão Vương, giọng vang tận sang mấy nhà bên cạnh: — "Lão Vương chí ! Đám nữ nhân thì hiểu cái gì. Đợi theo nhi t.ử hưởng phúc, đắc đạo thành tiên, chắc chắn sẽ quên lão ngươi!"

Đang lúc đắc ý, nhi t.ử của lão Vương chợt buột miệng: — "Vương thúc, thúc gầy rộc thế ? Nhìn nữa !"

Vương Nhị sờ lên khuôn mặt hốc hác của : — "Thật sự nghiêm trọng thế ?"

Lão Vương gật đầu lia lịa: — "Gầy lắm, mặt mũi ám khí xanh xao. Hay là sang tìm Vương mù ."

Vương mù là vị lang trung duy nhất trong thôn, ai bệnh gì cũng qua tay lão. Vương Nhị trầm ngâm hồi lâu tán đồng: — "Dạo cứ nôn mửa suốt, cũng nên để Vương mù xem qua, sẵn tiện xem xem tức phụ nhà đúng là m.a.n.g t.h.a.i ."

Vương mù mời đến. Lão đặt bàn tay bẩn thỉu lên cổ tay bắt mạch. Chân mày lão nhíu c.h.ặ.t, hồi lâu mới thốt một câu: — "Tức phụ nhà ngươi hề mang thai."

Vương Nhị nổi trận lôi đình, vớ lấy cây gậy định đ.á.n.h . Ta lập tức kêu oan: — "Tướng công, chắc chắn hỷ mà. Chắc chắn lão Vương mù là lang trung rởm, xem bệnh!"

Vương Nhị lời , cầm gậy rượt Vương mù chạy khắp sân. Hắn vốn dĩ nhanh nhẹn, nhưng giờ đây Vương mù chỉ cần lách nhẹ là cách nào chạm tới. Bất chợt, vẻ mặt Vương Nhị co quắp vì đau đớn, quỳ sụp xuống nôn thốc nôn tháo, nôn đến mức chỉ còn mật xanh mật vàng.

Thấy , vờ hoảng hốt, cầu xin Vương mù xem mạch cho Vương Nhị. Lão mù nắm lấy cổ tay , sắc mặt đổi liên hồi từ xanh sang trắng, môi run rẩy mãi mới rặn mấy chữ. Vương Nhị nóng ruột tóm lấy cổ áo lão: — "Nói mau! Lão t.ử ? Sắp c.h.ế.t ?"

Vương mù ngơ ngác, lẩm bẩm: — "Vương Nhị... ngươi... ngươi mới là mang thai."

Vương Nhị giận quá hóa : — "Đồ lang trung thối! Nam nhân m.a.n.g t.h.a.i ? Ngươi rõ ràng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, cút ngay cho !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-muon-cuoi-nang-tien-oc-sao-nhung-ta-la-mot-con-oc-buou-vang/chuong-3.html.]

Vương mù cũng tức giận bỏ về, quên mắng nhiếc: — "Cả cái thôn ai tài nghệ của ? Tự nam nam nữ nữ mà mang thai, còn trách ai? Tiền khám trả đủ, bằng đừng hòng cứu mạng!"

Thúy nhi tiễn Vương mù cổng. Ta bưng một bát nước cho Vương Nhị uống cạn, áy náy : — "A Loa tướng công chịu khổ . Lão Vương mù đó ghen tị vì sắp nhi t.ử thần tiên nên mới sảng như ."

Ta nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng nhô lên của , mỉm : — "Phải , linh cảm, t.h.a.i chỉ một nhi t.ử ."

Vương Nhị thế thì mừng rỡ, thưởng cho một quả trứng gà. Ta xót xa : — "Tướng công đối xử với quá, nhưng gầy thế , là để nấu thêm hai quả nữa cho bồi bổ."

Thực chất, lén thịt luôn con gà duy nhất trong nhà để hầm canh. Vương Nhị giờ chỉ còn da bọc xương, nếu bồi bổ chút "thịt" thật, sợ trụ nổi đến ngày đám con chào đời.

Ta cùng Thúy nhi chia con gà thật, ném vài phiến lá nồi canh. Lá khô chạm nước hóa thành những miếng thịt gà béo ngậy. Vương Nhị ăn đến mức mỡ chảy ròng ròng, buột miệng hỏi: — "Gà mà béo thế ?"

Ta tươi rói: — "Gà nhà nuôi mà."

Vương Nhị đập bàn phắt dậy: — "Cái gì? Con gà duy nhất của ! Con mụ phá gia chi t.ử , ngươi dám ăn vụng!"

Hắn định vung gậy đ.á.n.h , nhưng kịp tay thì Vương Ma T.ử từ xuất hiện ngăn : — "Vương , đừng đ.á.n.h, đừng đ.á.n.h! Chỉ là một con gà thôi mà, để đền cho ."

Vương Nhị buông gậy, : — "Ngươi bụng thế ?"

Vương Ma T.ử hì hì, nhét mấy đồng bạc tay Vương Nhị: — "Đệ chút việc nhờ giúp đỡ. Vương , Tiên ốc cô nương xinh như , hưởng dụng một mãi cũng chán, là cho 'nếm thử' một chút? Huynh yên tâm, sẽ bạc đãi ."

Vương Nhị trừng mắt: — "Ngươi gì thế? Nàng đang mang cốt nhục của !"

Vương Ma T.ử mắt sáng rực: — "Càng chứ ! Đỡ lo nàng dính bầu với khác. Cả thôn ai chẳng thèm khát Tiên ốc cô nương. Huynh cho 'mượn' một đêm, trả thêm tiền, đôi bên cùng lợi, chẳng ?"

Vương Nhị đống tiền trong tay, đôi mắt đảo liên hồi. Ta thấy bèn chủ động tiến đến bên cạnh , tự trách : — "Tướng công, đều tại vô dụng kiếm tiền, còn lỡ tay thịt gà của . Chỉ cần vui, bảo cũng cam lòng."

Nụ của càng rực rỡ, nhưng trong bụng Vương Nhị, mười viên trứng bắt đầu cựa quậy, tham lam hút lấy sinh khí cuối cùng.

 

Loading...